Đại quân của Mục Tân đã xuất phát, mười vạn quân cắt đứt hoàn toàn thương đạo giữa Cáp Mật với phía tây, từ mấy hôm trước đã phải quay đầu về Cáp Mật.
Tuy Triệu Uyển mới mang thai không thích hợp đi xa, nhưng Thiết Tâm Nguyên chẳng thể để ý nhiều nữa, thực ra nếu Tây Hạ, Khiết Đan đánh tới thì y cũng không khẩn trương như vậy, y có thể đầu hàng, có thể chịu cống nạp, có thể đàm phán.
Mục Tân thì khác, đây không phải cuộc chiến đơn thuần giữa hai nước, y quá hiểu Mục Tân, ông ta sẽ không bỏ qua bất kỳ phương thức nào để đả kích mình.
Đó là quyết định đầu tiên của Thiết Tâm Nguyên sau khi trấn tĩnh lại từ niềm vui lần nữa làm cha, sự kiện ám sát lần trước là hồi chuông cảnh báo.
Vì an toàn của người thân, Thiết Tâm Nguyên đã hạ lệnh đóng cửa Thanh Hương thành, từ hôm nay, chỉ được phép ra không được phép vào.
Thành vệ quân bao vây kín mít phủ thành chủ.
Hỏa Nhi mang tới bốn cỗ xe ngựa giống nhau y hệt, đều xa hoa vô cùng, chỉ cần nhìn con hồ ly vàng sống đống trên nóc xe là biết công tượng doanh bỏ công sức thế nào.
Nhưng Thiết Tâm Nguyên không thèm để ý mấy cỗ xe xa hoa đó, mà nhìn cỗ xe ngựa màu đen rất bình thường, ở Cáp Mật chuyên dùng để chở hàng hóa, có khác là bánh xa to hơn dầy hơn mà thôi.
Gập ngón tay gõ khoang xe nghe tiếng động dội lại, y rất hài lòng về độ dày của vách sắt, còn tự mình vào trong khoang xe ngồi thử, rất rộng, đủ sáu người ngồi, nhún mình vài cái, xe lắp lò xo, không sợ quá xóc nảy.
Đáng tiếc duy nhất là không có cao su, đành dùng gân trâu nấu chảy, ép thành hình lốp xe, tuy cũng chấp nhận được, nhưng không bền bằng, có điều chả sao, y không thiếu tiền.
Năm trăm chiến sĩ giáp trụ chỉnh tề làm hộ vệ, chưa tính khinh kỵ mở đường, nhìn từ góc độ cũng thấy cẩn thận quá độ.
Khi xe ngựa lắp xong, Thiết Tâm Nguyên còn kiểm tra hai lần.
Úy Trì Lôi biết chuyến đi vội vàng này do lỗi của mình mà ra, đứng thẳng tắp nói:” Mạt tướng nhất định đưa thái hậu và vương hậu tới Đông Kinh an toàn.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu rời đi, giao quyền chỉ huy cho Úy Trì Lôi và Vương Tiệm, y không hề thích ly biệt, cách kính nhìn mẹ và Triệu Uyển trong phòng thì thầm, ở giữa nhi tử khóc quấy.
Mẹ hay tụng kinh niệm phật, y thích, Triệu Uyển hay giận dỗi, y cũng thích, nhi tử dù ỉa đùn thì y cũng thích, giờ mọi người sắp đi cả rồi.
Chẳng biết ngồi ngây ra ở thiên tỉnh bao lâu, tới khi Triệu Uyển khoác áo choàng lên người mới tỉnh lại.
Triệu Uyển ngồi xuống nắm tay trượng phu:” Nếu cảm thấy quá tịch mịch, có thể tìm Úy Trì Chước Chược ...”
Thiết Tâm Nguyên ngăn nàng nói tiếp:” Nhớ kỹ, không được tùy tiện rời xe ngựa, một khi có chiến sự, lập tức đóng hết cửa sổ, chỉ có Vương Tiệm hoặc Bao Tử gọi cửa mới mở ra, tới Kinh Triệu phủ thì không cần vội nữa, cứ ở đó nghỉ ngơi.”
“ Ở Đông Kinh nếu có chuyện gì không tiện làm thì giao cho Đơn Viễn Hành và Thiết Đản …”
Thiết Tâm Nguyên dặn dò rất nhiều, rất nhiều khi lần nữa ánh trăng Thiên Sơn chiếu khắp mặt đất, nhưng cảnh đẹp Thanh Hương thành hôm nay có thêm chút u sầu.
…………. …………
“ Aaaa ...”
A Đan nắm cái lồng gỗ, ngửa đầu nhìn trăng sáng, phát ra tiếng hét lớn, hai cánh tay dần chắc khỏe trở lại lắc chấn song kêu răng rắc.
Cái bụng to tướng không còn, chỉ có lớp da nhão lủng lẳng trên người.
Hắn cho rằng mình chỉ cần giảm thể trọng dư thừa là có thể khôi phục hùng khí ngày nào, kết quả làm hắn thất vọng.
Sức lực đã quay trở lại, nhưng không đủ, cơn đói cồn cào thì lúc nào cũng dày vò hắn.
Hắn thỉnh cầu quân tốt đi qua lồng cho hắn ít thức ăn, cầu xin hỏa phu mỗi ngày đưa cơm cho mình thêm một chút nữa, thậm chí hắn may mắn vì bắt được con chuột to ...
Mỗi ngày ngủ thiếp đi trong cơn đói, tỉnh dậy trong cơn đói, cái bụng lúc nào cũng nhắc nhở, nó muốn ăn.
Cái lồng cuối cùng cũng bị phá, A Đan chỉ quân một miếng vải ở hông bước ra ngoài.
Ánh mắt nịnh nọt của quân tốt làm hắn khó chịu, vươn hai tay ra chộp cổ kẻ đó, nâng lên cao, mặc hai chân quân tốt quẫy đạp trên không, tới khi quân tốt nhũn ra như sợi mỳ mới vứt thi thể xuống đất, bước từng bước vào hồ Bác Tư Đằng.
Ngâm mình trong nước hồ lạnh thấu xương, A Đan ngẩng đầu nhìn trăng sáng, lại kích động muốn hét lên.
Địch Y Tư ôm một bộ quần áo, chống quải trượng đứng bên hồ, nước mắt không ngừng chảy xuống.
Lâu sau A Đan trần truồng đi tới trước mặt Địch Y Tư:” Có phải ta khó coi lắm không?”
Địch Y Tư dùng khăn vải lau người cho A Đan, rơi nước mắt cười:” A Đan cường tráng đã quay trở lại rồi.”
A Đan mặc y phục vào, mắt nhìn cái lều tròn màu trắng ở xa:” A Y Toa vần tìm Bác Khắc Đồ sao?”
“ Đúng thế, công chúa cho rằng Bác Khắc Đồ chưa chết, chỉ bị trưởng lão trí tuệ giấu đi mà thôi.”
“ Có chứng cứ gì không? Lão sư của ta không phải người nhân từ, càng phải kẻ ngốc để lại hậu họa cho mình.”
Địch Y Tư vịn cánh tay tráng kiện của A Đan:” Một tháng trước trưởng lão trí tuệ phát ra lệnh điều binh, do chính Bác Khắc Đồ khả hãn viết.”
A Đan bế Địch Y Tư lên, vừa đi vừa nói:” Chẳng nói lên điều gì hết, quân lệnh có thể viết từ trước, chẳng qua bây giờ mới lấy ra dùng thôi.”
Địch Y Tư thấy hướng đi của A Đan không đúng, hắn không đi tới cái lều trắng của A Y Toa.
Đây không phải là hiện tượng tốt.
“ A Đan, công chúa ...”
“ Hiện giờ ta cần ngươi làm cho ta một bữa cơm trộn thật thơm, bị nhốt hơn tháng rồi, ta cực kỳ nhớ món cơm trộn.”
“ Hài tử à, ngươi nên đi gặp A Y Toa.”
“ Ha ha ha, bây giờ ta cần ăn cơm hơn, không, việc ta phải làm rất nhiều, phải khôi phục lại sức mạnh ...”
A Y Toa biết A Đan đã gầy đi, hắn gần như giảm một lúc nửa thể trọng, dựa vào cơn đói giảm thể trọng tất nhiên là có vấn đề, A Đan hai mươi một tuổi mà đã trông như bốn mươi.
Tóc mai hắn đã biến thành màu xám, râu mọc dài, giống như cha hắn.
Không hiểu sao A Đan không tới, không giống trước kia vội vàng tới khoe khoang thành công với mình.