Mấy hôm nay tâm trạng Thiết Tâm Nguyên là do một bức tranh, Tát Già vẽ.
Bức tranh đó có mấy đường nét chả hiểu ra sao, khung cảnh âm u ghê rợn, lại có mấy cái đầu lâu méo mó, lưỡi thè ra rất dài.
Cái thứ tranh chẳng ra cái chó gì, lão thần côn còn có mặt mũi hỏi Thiết Tâm Nguyên có nhìn ra thâm ý trong đó không?
“ Lão tăng muốn cho đại vương xem một loại phong cảnh, trong thứ phong cảnh này không phải là thế giới sau khi chết, không chỉ là con người phải đối diện với cuộc sống ra sao.”
“ Chỉ có nghiền ngẫm cái chết, sau khi chết để lại được cái gì thì chúng ta mới biết khi sống, cái gì quan trọng với mình nhất. Nên theo đuổi cái gì, cái gì nên làm, cái gì không nên làm, làm sao để làm chủ tâm linh của mình.” Nói xong những lời này Tát Già thấy Thiết Tâm Nguyên mặt vẫn ngơ ngác, chán nản nói:” Tự chủ tâm linh cần trí tuệ, cần định lực.”
Thiết Tâm Nguyên cảm thụ được rõ ràng mình bị khinh bỉ rồi, y vốn không thích nghe mấy lý luận liên quan tới tông giáo, không ngủ gục đã là may.
Không vì thế mà y không suy nghĩ, nghĩ rất nhiều, rốt cuộc chẳng hiểu lão già này rốt cuộc muốn nói cái gì, những lời của ông ta hẳn là quan trọng lắm, nhìn khuôn mặt muốn viết hai chữ "trang trọng" lên trán thì biết.
Lão già này nghiêm túc nói những lời chẳng bằng rắm chó đó là vì sao?
Mỗi ngày tiếp xúc với loại người Tát Già, Hoắc Hiền, Lưu Phân, y thấy mình khó mà trường thọ được.
Vì thế Thiết Tâm Nguyên đem cả bức tranh lẫn lời nói của Tát Già chuyển cho Hoắc Hiền và Lưu Phân.
Theo lời Hoắc Hiền, bức tranh này tùy mỗi người thấy mỗi khác, một vạn người thì có vạn cách giải thích, vì thế giải thích thế nào cũng đúng, ngay cả (Phật ngạn) rắm chó mà Tát Già nói cũng đúng, vì không có đáp án, hỏi cũng bằng không.
Lưu Phân nói Tát Già Hoạt Phạt đang tạo ra ma chướng cho Thiết Tâm Nguyên, nếu y đột phá được ma chướng sẽ tiến bộ.
Vớ vẩn, so với loại ma chướng mơ hồ, Thiết Tâm Nguyên càng sợ Tát Già hạ độc với mình.
Y thấy đầu óc mình đã chứa đủ những thứ kỳ quái rồi, thêm nhiều nữa cũng không sao, chỉ cần không để ý, một thời gian sau sẽ quên hết.
Thiết Tâm Nguyên chẳng muốn trả lời vấn đề của Tát Già.
Nhưng ba ngày sau vào một buổi sáng, Đại Lôi Âm Tự gõ một trăm linh tám hồi chuông.
Tát Già Hoạt Phật viên tịch rồi, trước khi chết chỉ về Thanh Đường thành,
Một trăm lạt ma, cưới ba trăm khoái mã, không ngủ không nghỉ phóng về phía Hoạt Phật chỉ.
Chuyển thế linh đồng?
Đó không phải là truyền thống của Bổn giáo! Phật giáo Thổ Phồn cũng không có loại quy củ này.
Ba ngày sau, mười lạt ma mệt mỏi cực điểm đưa một đứa bé tám tuổi tới trước mặt Thiết Tâm Nguyên, đứa bé đó cũng tên Tát Già, đám lạt ma còn đem bức tranh Tát Già để lại cho đứa bé xem
Đứa bé rất ngây thơ, nhìn bức tranh đó cũng tỏ ra ngơ ngác giống Thiết Tâm Nguyên, chẳng nói câu nào.
Đám lạt ma nhìn nhau sau đó đưa đứa bé cho Thiết Tâm Nguyên, lại cưỡi ngựa chạy mất.
Sau đó cứ ba ngày lại có một đứa bé đưa tới trước mặt Thiết Tâm Nguyên, tiếp tục nhìn tranh, hi vọng những đứa bé đó nói ra những lời Tát Già nói trước khi chết.
Đáng tiếc, liên tục sáu đứa bé, đều vô tri như Thiết Tâm Nguyên.
Tát Già là người dứt khoát, nói chết là chết được ngay, ba ngày trước gặp Thiết Tâm Nguyên còn mặt hồng hào, giọng như chuông đồng, nói mỗi câu đều thấm vào lòng người, nửa canh giờ ăn mất của y hai quả dưa, một chùm nho ướp lạnh.
Người cường tráng có thể đấm chết trâu.
Vậy mà ba ngày sau đã chết.
Thay thế Tát Già là Nhân Bảo, sau khi lão hữu chết, vẫn bộ dạng cao tăng không vui không buồn, chỉ là Thiết Tâm Nguyên có cảm tưởng nhìn muôi hơi cong lên, có vẻ như chứa chút chút vui mừng trong đó.
Nghĩ cũng hợp lý thôi, cấp trên chết rồi mình thay chân, không cao hứng mới là vô lý.
“ Tát Già Hoạt Phật chết thật rồi sao?” Thiết Tâm Nguyên hỏi riêng Nhân Bảo, tới nay y vẫn không tin cái chết bất ngờ của Tát Già, dù sao hai lão già này có công phu giả chết đệ nhất thiên hạ:
Lần đầu gặp hai người họ, bọn họ dùng Giả chết thần công để thoát khỏi bàn tay quân đội Hồi Hột.
“ Sinh sinh tử tử, tử tử sinh sinh, trải phải đều là khổ cực, sông hay chết có gì khác nhau.”
Lại đánh rắm đấy, có hay không trả lời đàng hoàng không được à? Thiết Tâm Nguyên rộng lượng nên không chấp:” Chủ yếu là không hợp lẽ thường, nếu cần ta phối hợp thì nói ra, ta nhất định giúp, lấy bức tranh nát, nói một tràng thứ không ai hiểu, chẳng may ta hiểu lầm, khéo quá hóa vụng thì có phải là hỏng không?”
“ Đại vương trí tuệ, tính tình thuần lương, sẽ không hiểu di ngôn của sư huynh.”
“ Hôm nay Đại Lại Âm nhận một nghìn cân thuốc nổ, ba trăm cường nỏ, hai nghìn cân dầu làm vật bồi táng cho Hoạt Phật thì khó hiểu quá. Ông nên biết, ta đã chuẩn bị tới mười cân vàng, đình nghiền thành bột để quét lên người Hoạt Phật, kết quả các vị không cần, xin những thứ vốn chẳng liên quan tới Phật gia.” Thiết Tâm Nguyên nghi ngờ lắm:
Nhân Bảo mỉm cười:” Đại vương phê chuẩn rồi mà.”
“ Quân khí là gốc rễ quốc gia không thể tùy tiện cấp cho người khác, nhưng đã là thứ bồi táng của Hoạt Phật, ta có thể không cấp sao?”
Nhân Bảo thu lại nụ cười, nghiêm túc chắp hai tay vào nhau:” Tài phú quý giá nhất trên đời là tin tưởng, lão tăng tạ ơn đại vương, Hắc Y giáo không bao giờ đối địch với ngài.”
Thiết Tâm Nguyên tham gia điển lễ tây du của Tát Già xong là về, không hỏi tới chuyện Bổn giáo.
Nhân Bảo không giải thích, tức là chuyện này không thể nói, hỏi nhiều chỉnh làm tổn hại tới tình nghĩa.
Thanh danh của Bổn giáo trên cao nguyên quá thối, năm xưa họ làm xằng làm bậy, nô dịch, lột da bị các giáo phái khác tuyền truyền khắp nơi, muốn chấn chỉnh lại đấu với người ta vô cùng khó khăn.
Tát Già giả chết, chính là chuẩn bị nhảy xuống sông, đổi cái áo khác, sau đó leo lên bờ, dùng bộ mặt thuần lương mới mẻ đối diện với thế nhân, rồi tuyên dương pháp môn mới đã sửa đổi của họ.
Vì không để lại cớ cho người ta, Tát Già không nói rõ mình muốn làm gì, thông qua các loại manh mối cho Thiết Tâm Nguyên biết sự thực.
Thiết Tâm Nguyên cho rằng như thế.