A Đan ăn xong miếng cơm cuối cùng nhắm mắt lại, chuẩn bị tiếp tục béo lên.
Địch Y Tư ghé sát miệng bên tai A Đan nói:” Chịu đựng ba ngày nữa thôi.”
A Đan mở choàng mắt ra, nhìn chằm chằm Địch Y Tư, lo bà ta dỗ mình.
“ Thật đấy, là tin tức công chúa truyền vào.” Địch Y Tư nói thật nhỏ:
“ Chuẩn bị có ta một thanh đao.” A Đan nghiến răng rít lên khe khẽ:” Ta muốn giết chết Thiết Tâm Nguyên.”
“ Ngươi không được làm gì cả, cứ thoát ra đã rồi tính kế lâu dai.”
“ Ta muốn giết chết tiểu tử mỗi ngày mang cơm tới. Không, phải bắt nó, ta sẽ nuôi nó thành người béo nhất trên đời.”
“ Nếu vậy ngươi càng phải nhẫn nại, đợi đại quân chúng ta công phá Cáp Mật, muốn làm gì cũng được, bây giờ thoát thân mới là quan trọng nhất.” Địch Y Tư khuyên nhủ:
A Đan như không nghe thấy gì nữa, cứ tiếp tục nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm:” Ta muốn giết lão già điên kia, ta phải lộ da lão.”
Địch Y Tư thấy A Đan hoàn toàn không nghe mình nói, ngửa mặt lên trời, nước mắt mờ đục theo khóe mắt rơi xuống.
Bà ta biết A Đan bị hủy rồi.
Cho dù lần này thoát được, A Đan sẽ không bao giờ quay lại như trước nữa, sự dày vò cả thể xác lẫn tinh thần suốt hai tháng qua đã hoàn toàn hủy hoại chàng trai thật thà này. Tôn nghiêm bị chà đạp, hi vọng bị bóp nát hết lần này tới lần khác, khiến A Đan sụp đổ.
Bên ngoài không giống A Đan, bên trong càng không phải là A Đan nữa.
Bà ta không có con, A Đan và A Y Toa là con bà ta, hai tháng qua Địch Y Tư cũng như sống qua hết cả đời, mái tóc vốn còn chút đen đã bạc trắng.
“ Lão tăng chưa bao giờ tin vào lời hứa miệng, không biết công chúa chuẩn bị thứ gì để ta có thể tin tưởng.” Tát Già ngồi dưới ngòn đèn tù mù, bóng chiếu lên tường, như bức tượng Phật đà:
“ Đây là thư do chính tay cha ta viết, còn có cả con dấu riêng, ta nghĩ thế là đủ.” Chân A Y Toa đã lành, đi lại không cần chống nạng nữa, ngồi đối diện với Tát Già, kiều diễm như đóa hoa:
“ Lão tăng không muốn phản bội Cáp Mật vương, điều này mong công chúa hiểu, chúng ta hợp tác ở Bắc Thiên Sơn mà thôi.” Tát Già nói trước:
A Y Toa nhoẻn miệng cười:” Không ai phải phản bội ai hết, chúng ta chỉ cứu A Đan mà thôi, hẳn không khó với ngài chứ?”
Tát Già gật đầu:” Từ khi Cáp Mật quốc mới chỉ có cái sơn cốc hoang vắng mấy nghìn người thì lão tăng đã tới, chứng kiến nó trưởng thành, tham dự vào mỗi biến cách trọng đại. Vì thế giải cứu hai người ra khỏi Hang Sói không khó khăn gì.”
“ Kỳ thực A Đan chẳng hề quan trọng với Cáp Mật vương, nếu công chúa ngay từ đầu vỗ về người tử nạn thì chuyện không thành ra thế này, khi công chúa chỉ cần cởi khăn che mặt ra là có thể cứu được A Đan.”
A Y Toa nhớ lại khuất nhục của mình trong phòng Thiết Tâm Nguyên, nghiến răng:” Trái tim của y làm bằng đá.”
Tát Già nhìn lại gương mặt xinh đẹp của A Y Toa lần nữa, nhắm mắt lại lẩm bẩm:” Ra vậy, xem ra rồi y sẽ thành Tây Vực cương.”
Trát Tây là một cô nhi, hắn không nhớ cha mẹ mình là ai, chỉ nhớ tuổi thơ của mình là những cơn đói triền miên, chỉ nhớ có một lão thượng sư luôn cho hắn cái ăn.
Ở cao nguyên, thượng sư không có bò dê sống rất gian nan, mục nhân bị mắc bệnh cũng chỉ tìm lạt ma giáp họ đuổi tà ma, chứ không tìm thượng sư Bổn giáo.
Có điều thượng sư vẫn có thể xin được thức ăn của người khác, không như Trát Tây đi tới đâu cũng bị xua đuổi như chó, không thích cũng không dám đắc tội, đó là thái độ của người cao nguyên với thượng sư Bổn giáo.
Thần linh của Trát Tây là lão thượng sư kia, ít nhất khi hắn đói, lão thượng sư luôn biến ra được một cái bánh hoặc là một miếng thịt đã lạnh ngắt dưới cái áo da dê dơ hầy vá víu.
Bọn họ cùng lưu lãng trên thảo nguyên nhiều năm, nương tựa vào nhau sống, tình cảm khăng khít hơn người thân, rồi tới một ngày thượng sư dẫn hắn rời cao nguyên, đi vào hoang mạc mênh mông.
Lão thượng sư tới núi sa thạch đào hang, còn Trát Tây dựa vào thể chất cường tráng và tiễn thuật xuất sắc trở thành cận vệ Hang Sói, cuộc sống cứ thế êm đêm trôi qua hai năm.
Mười ngày trước hắn bỗng nhiên gặp được lão thượng sư ở Thanh Hương thành, ông già hơn nhiều, nhưng không còn mặc áo da dê rách nữa, mà tăng bào đỏ rực, trông giống vị thượng sư thực sự.
Trát Tây còn đang vui mừng vì tái ngộ lão thượng sư thì ông ta thẳng thắn yêu cầu hắn cứu A Đan khỏi địa lao.
Yêu cầu đó hết sức vô lý, Trát Tây biết A Đan là trọng phạm của Cáp Mật, rất không muốn, song vì lão thượng sư nói nên hắn vẫn đồng ý, đồng thời hắn biết mình chết rồi.
Ở Cáp Mật, thái hậu là bồ tát nhân từ, đại vương là quân vương trí tuệ, đại tướng quân là dũng sĩ vô địch, tướng quốc là vị trưởng giả trí tuệ.
Ai cũng cho rằng Thiết Tam Bách là tên đại biểu cho góc tối của Cáp Mật, nhưng Trát Tây biết, Úy Trì Văn, thiếu niên khuôn mặt tuấn tú vô hại kia mới là cái răng nanh ẩn trong bóng tối.
Có Úy Trì Văn, Trát Tây biết, mình không có cơ hội cứu A Đan, vì thế giết Úy Trì Văn là chuyện đầu tiên hắn phải làm.
Thượng sư cho Trát Tây nhiều thứ thuốc quý, có thứ khiến người ta ngủ say như chết, cũng có thứ khiến người ta mất mạng trong tích tắc.
Trát Tây giữ lại thứ thuốc độc mạnh nhất cho mình, nếu bị Úy Trì Văn bắt được, hắn sẽ tự sát ngay.
Rơi vào tay Úy Trì Văn thì chết là một hạnh phúc.
"Trát Tây, Trát Tây, ngươi tới đây cho ta, vài ngày tới ngươi trông địa lao, nếu để phạm nhân chạy, lão tử lột da ngươi."
Những lời hôm qua Úy Trì Văn nói vẫn quay cuồng trong đầu Trát Tây, hắn không biết nói tâm tình của mình ra sao, hạnh phúc tới quá đột nhiên.
Trát Tây đổ ấm trà lạnh xuống rãnh nước, thứ này vốn cho Úy Trì Văn uống, mỗi lần tiểu tử đó từ địa lao ra sẽ uống một ngụm trà lạnh.
Giờ không cần nữa, toàn thân Trát Tây nhẹ nhõm.
Trát Tây làm việc như thường ngày, cũng quan sát cả ngày, Úy Trì Văn và Cạc Cạc đều không tới địa lao, thấy mặt trời sắp lặn, Trát Tây mang thức ăn xuống địa lao.