Âu Dương Tu biểu thị tán đồng cách làm này của Thiết Tâm Nguyên.
Sau khi rời phủ thành chủ thì coi y như cục phân chó, ở việc công có thể tán thành, nhưng luận tới đạo đức, đó là hành động vô nhân tính.
“ Tiên sinh làm sao có thể phân công tư ra rạch ròi như thế?” Thiết Tâm Nguyên tò mò hỏi:
Âu Dương Tu thản nhiên:” Ngài là đại vương, tất nhiên mọi tội danh do ngài gành chịu, hạ quan là thần tử, có thể đặt mình ngoài cuộc, có thể vừa tán đồng quyết sách đại vương, vừa có thể lấy gia sản ra mua lương thực để giúp đỡ, thế là đạo đức viên mãn.”
“ Nếu vô sỉ hơn một chút có thể lập sách khinh bỉ ngài, chửi rủa ngài, để người đời thấy đề vương vô tình ra sao, mình chính trực thế nào.”
Thiết Tâm Nguyên gật gù:” Chẳng trách mà sử sách ghi chép đế vương chẳng mấy ai tử tế, giờ ta hoài nghi rốt cuộc có bao nhiêu việc là thật? Ví như phong hỏa hí chư hầu, người ngu xuẩn tới mức độ nào mới làm ra loại chuyện đó? Ta cho rằng đám chư hầu không muốn nghe lệnh Chu thiên tử nữa, mới bịa đặt ra biện minh cho hành động của mình thôi.”
“ Quân vương đường đường, chư hầu hiển hách, lại mang hết tội danh chụp lên đầu một nữ nhân, không biết thẹn hay sao?”
“ Muốn bôi đen một người thì làm phiền các ngươi dùng chút tâm tư, đừng như nông phu nói hoàng đế một ngày ăn mười bữa, dùng cuốc cũng bằng vàng.”
Âu Dương Tu đàng hoàng nói:” Sử sách viết như thế, chứng cứ xác đáng, cái đài Chu U vương phong hỏa hí chư hầu tới nay còn đứng sừng sững bên Kinh Triệu phủ, đại vương nên lấy đó răn mình.”
Không thèm tranh luận với người tư duy đầu độc mấy nghìn năm, Thiết Tâm Nguyên nói:” Ta không định để những người đó chết cả ở Thiên Sơn lộ, có người đi tiếp nhận rồi.”
Âu Dương Tu nhíu mày:” Tội tù Đại Tống đang đổ tới Cáp Mật, tiếp nhận họ đã vô cùng khó khăn rồi, đại vương, chuyện để bách tính cùng chịu đói với mình chỉ làm một lần được thôi.”
“ Là Tát Già tiếp nhận.”
Sắc mặt Âu Dương Tu càng thêm khó coi:” Như thế chẳng phải chôn xuống mầm mống phản loạn ở Cáp Mật sao? Đại vương, cho dù ngài không để họ qua Thiên Sơn lộ, nhưng vẫn thành lực lượng của Đại Lôi Âm tự, hôm nay tốt bụng cứu chục vạn người, mai sẽ vì thế mà chết trăm vạn người.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn trời:” Cho Đại Lôi Âm tự mười vạn người này, nó sẽ bớt họa hại mười vạn con dân Cáp Mật ta, hiện giờ quân đội của ta chưa đủ mạnh, chỉ còn cách như vậy.”
Âu Dương Tu trầm ngâm một lúc:” Gia miếu trước kia vương hậu lập nên, nay đã thành tổ miếu của người Hán và người Tống, bọn họ trừ cái miếu đó thì không vào chứa miếu nào khác.”
“ Chuyện hòa thượng đạo sĩ, lão phu sẽ an bài, đại tế ti thủ hộ tổ miếu sẽ mới từ Long Hổ sơn tới, bọn họ là đạo quan, sẽ thực hiện chính sách luân hoán ba năm một lần giống quan viên khác, lão phu biết đại vương cũng không thích họ ở lại Cáp Mật lâu dài.” Nói rồi chắp tay một cái rời đi.
Lời của Âu Dương Tu là có thâm ý, ý nói ông ta biết tâm tư của Thiết Tâm Nguyên, sĩ đại phu trong triều cũng biết, ngay cả quan viên ở đây cũng biết.
Chẳng qua lợi dụng lẫn nhau thôi.
Đám Mạnh Nguyên Trực suy nghĩ quá đơn giản, nghĩ rằng dựa vào Thiết Hỉ mưu đồ được quốc gia của người ta sao?
Lần này vì sao sĩ đại phu không phản đối phong thưởng cho Thiết Hỉ, chính là họ nhìn ra Cáp Mật và Đại Tống liên hệ mật thiết sẽ sinh ra ảnh hưởng cực lớn.
Một khi nam bắc giáp kích, Tây Hạ sẽ thành Thanh Đường bây giờ.
Nhưng lúc đó Cáp Mật có thể đứng vững trước lòng tham của Đại Tống hay không phải xem thực lực của Cáp Mật như thế nào, nếu không dù y có cưới toàn bộ khuê nữ của Triệu Trinh thì vô nghĩa mà thôi.
Nhìn đi, Vương Đại Dụng vừa mới về tới Kinh Triệu phủ đã bị tống vào xe tù giải về kinh sư, ngay cả tội danh là gì cũng không rõ.
Âu Dương Tu về Đại Tống cũng không có kết cục tốt hơn, muốn nghiên cứu học vấn, tu soạn sử sách sao? Nằm mơ.
Vương Đại Dụng trước kia không nên nghe lời Vương Tiệm ở lại Cáp Mật thêm ba tháng, mà dựa theo yêu cầu thánh chỉ làm việc xong về Đông Kinh luôn mới đúng.
Lưu luyến chứng tỏ Vương Đại Dụng thích Cáp Mật hơn Đại Tống, chỉ cần có người xúi bẩy, chuyện ông ta bị nhốt vào xe tù là bình thường.
Sự kiện đó cho thấy tâm thái của sĩ đại phu nước Tống với Cáp Mật ác liệt thế nào, đề phong thế nào, Thiết Tâm Nguyên lường trước rồi, ngày Vương Đại Dụng về, y đã nắm tay hi vọng ông ta ở lại.
Đáng tiếc Vương Đại Dụng hào sảng tiếp nhận tiền tài y tặng, sau đó rơi lệ từ biệt.
Thiết Tâm Nguyên có bao nhiêu ưu phiền, về nhà cũng tiêu tan hết.
Gần đây phu thê Thiết Tâm Nguyên sinh hoạt cực kỳ hạnh phúc, có câu sinh con ra là trang điểm cho người mẹ, câu này dùng trên người Triệu Uyển quá chính xác.
Sau ba tháng nhi tử ra đời, Triệu Uyển chẳng những khôi phục phong thái trước kia mà còn mỹ lệ hơn trước, toàn thân phát tán sự quyến rũ kinh người.
Triệu Uyển lại mang tâm lý muốn bồi thường trượng phu, chiều chuộng hết mức, khiến Thiết Tâm Nguyên thấy mình đang bước một chân vào con đường hôn quân.
“ Sao ta cứ có cảm giác thằng tiểu tử kia đang nhìn trộm chúng ta?”
Triệu Uyển lườm Thiết Tâm Nguyên một cái, trẻ ba tháng linh trí chưa mở, nhìn thấy thì làm sao?
Thiết Tâm Nguyên không nghĩ thế, mình nửa năm tuổi chuyện gì cũng biết rồi, ai biết thằng tiểu tử này có giả vờ ngốc không? Thế là mình trần chạy tới bên nhi tử, quan sát thật kỹ, xác định nhi tử mình ngốc thật, nhảy lên giường tiếp tục.
Bị hành vi kỳ quái của trượng phu làm hỏng cả bầu không khí, Triệu Uyển một tay chống cằm nói:” Vương Đại Dụng trở về bị đối xử như thế, thiếp lo kết cục của Vương Tiệm khó nói.”
Thiết Tâm Nguyên vuốt ve bờ lưng mượt mà của thê tử:” Lúc bộ dạng thế này đừng nhắc tới nam nhân khác được không?”
Triệu Uyển gạt tay y ra:” Nếu chàng muốn dùng người đó, thiếp có cách mang về Cáp Mật cho chàng.”
“ Hậu cung không nên can dự chính sự.”
“ Xì, quốc gia bé xíu, còn chẳng to bằng một cái châu ở nhà mẫu phi thiếp, chạy tới trước mặt thiếp nói hậu cung, không thấy xấu hổ à?” Triệu Uyển ôm gối che đi thân hình mỹ diệu, ngồi góc giường nói:
Thiết Tâm Nguyên thấy không né tránh được đề tài này nữa, thở dài:” Chuyện Vương Đại Dụng không cần nàng ra tay, ta đã có an bài, nếu không có gì bất ngờ, ông ta chỉ còn một đường quay về Cáp Mật thôi.”
“ Biết ngay là chàng có an bài, chỉ là thế có ổn không, nếu Vương Đại Dụng mà biết bị chàng hại, e sẽ ầm ĩ lên.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Một khi ông ta quay lại Cáp Mật, khi đó ta và ông ấy thành quan hệ quân thần thực sự, ông ta chỉ còn cách cúc cung tận tụy tới chết thôi.”
“ Quân thần khác biệt, ở nhà thiếp, phu thê cũng là quân thần, nói tới quân thần mất cả hứng.” Triệu Uyển đưa tay ra nhéo Thiết Tâm Nguyên một cái:” Chàng là đồ hôn quân, người ta mới thử một chút đã mang quân thần ra rồi.”
Thiết Tâm Nguyên nhéo mũi nàng:” Hì hì, ai bảo làm ta mất hứng, nào, tiếp tục, chuyện này quan trọng hơn quốc gia đại sự .”
“ Sao thiếp lại gả cho phu quân như chàng, chẳng biết ông trời chiếu cố hay trừng phạt đây.” Triệu Uyển dở khóc dở cười, hứ một tiếng quay người đi:
Chỉ là nàng quên rồi, hiện giờ mình không mặc gì, Thiết Tâm Nguyên nuốt nước bọt đánh ực, đường cong ưu mỹ, mông tròn vểnh cao, sờ vào liền thấy láng mịn như mỡ đặc, vội vàng áp người lên đó ...
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.