Trời sáng, Úy Trì Lôi hạ lệnh nấu cơm, chưa ăn xong có một đội kỵ binh từ đối diện phóng tới.
Úy Trì Lôi ra đầu cầu nổi đợi A Đại tới.
“ Thương vong ra sao?” A Đại mắt đầy tơ máu, người vẫn mặc nguyên khải giáp, hai mắt trâu trừng trừng nhìn Úy Trì Lôi giận dữ, A Nhị hỏi:
“ Thương nhẹ sáu trăm bốn mươi, thương nặng hai trăm tám mươi, chiến tử ba trăm năm mươi người.” Úy Trì Lôi lãnh đạm bẩm báo, dù hiểu hành động của A Nhị, nhưng ông ta không thích:
“ Tốt hơn ta nghĩ.” A Đại buông cương chiến mã, đi vào doanh thương binh vỗ về một hồi, sau đó bảo Úy Trì Lôi:” Ngọc Tổ Phổ bị bắt sống, phó tướng Vưu Lý Tạp chiến tử, diệt hơn vạn địch. Vu Điền không còn quân để đánh nữa, toại tâm nguyên của ông rồi.”
“ Trận chiến này tiền phong doanh của ông vất vả công cao, ta sẽ bẩm báo đúng sự thực với đại vương.”
Úy Trì Lôi quỳ một chân xuống:” Đa tạ đại tướng quân, mạt tướng làm trái quân lệnh, xin đại tướng quân giáng tội.”
“ Ông là lão nhân Cáp Mật quốc, được đại vương coi trọng, dù có tội cũng do đại tướng quân xử lý, trước khi ông về nhận tội, còn có một việc cần ông làm.”
Úy Trì Văn nghi hoặc:” Xin đại tướng quân chỉ thị.”
A Nhị chỉ đại quân từ bên kia bờ tới, lạnh lùng ra lệnh:” Hàng binh Vu Điền bốn nghìn người, chôn sống cả đi.”
Úy Trì Lôi giật mình, sau đó hít sâu một hơi:” Mạt tướng tuân lệnh.”
A Nhị tuyên bố mệnh lệnh xong cũng không ở lại, xoay người lên ngựa vượt cầu nổi.
Lạp Hách Mạn thấy Úy Trì Lôi cứ đứng ngây ra đó, ghé tới hỏi nhỏ:” Đại tướng quân nói sao?”
“ Lạp Hách Mạn, ngươi ở lại giữ đại doanh, chiếu cố huynh đệ bị thương, ta tới bờ bên kia hoàn thành mệnh lệnh của đại tướng quân.”
Úy Trì Lôi tổ chức đội ngũ tám trăm người, mang vũ khí qua cầu, ông ta đứng giữa cầu nhìn nước chảy rất lâu, sau đó ngửa mặt cười lớn qua cầu.
A Nhị dùng kế tuyệt hậu.
Vụ đồ sát ở Tháp Ốc thành đã khiến người Vu Điền phản cảm với vương tộc Vu Điền cũ, nếu còn chấp hành quân lệnh bạo ngược này, có thể dự kiến vương tộc Vu Điền mãi mãi không thể đứng chân ở Vu Điền nữa.
Vương tộc Vu Điền đã vĩnh viễn mất đi khả năng Đông Sơn tái khởi rồi.
---❊ ❖ ❊---
Thiết Tâm Nguyên ngồi trên ghế tựa, nhìn Triệu Uyển như con chuột chạy đi chạy lại chuyển đồ, thấy phiền nói:” Có chừng đó đồ, nàng cứ chuyển đi chuyển lại, không mệt à?”
“ Quà cho phụ hoàng, không thể nhầm với quà cho hoàng hậu, nếu không thì không đơn giản là thất lễ đâu, thiếp không sao chứ người khác có khả năng là mất đầu đấy.” Triệu Uyển dừng chân:” Hôm nay ai chọc giận chàng thế?”
Thiết Tâm Nguyên nghiêm mặt:” Nàng đấy.”
Triệu Uyển cười khanh khách, ngồi xuống bên cạnh Thiết Tâm Nguyên làm nũng:” Vậy thiếp thân có tội lớn rồi, không biết đại vương muốn trừng phạt ra sao?”
Thiết Tâm Nguyên vỗ đét mông Triệu Uyển một cái, lúc này không có chút tâm trạng nào để đùa:” Úy Trì Lôi ở Tháp Ốc thành đồ sát hơn vạn người, lại chôn sống bốn nghìn hàng binh Vu Điền, người nơi đó giờ hận chết Úy Trì tộc.”
Triệu Uyển giật mình:” Ông ấy chẳng phải là người luôn nho nhã sao, thế nào lại có sát khí mạnh thế?”
“ Cụ thể phải đợi ông ấy về mới rõ.” Thiết Tâm Nguyên bóp trán:” Là do Nhị ca không muốn thấy Úy Trì tộc có cơ hội trỗi dậy, nên sai Úy Trì Lôi chôn hàng binh, đồng thời nhốt ông ta vào xe tù, giải về Thanh Hương thành.”
Triệu Uyển thở dài, nàng quen nghe thấy chuyện đấu đá nội bộ rồi nên không thấy có gì quá khó tiếp nhận, chỉ chỉ tay ra gian ngoài.
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Quân lệnh như sơn, cô ấy có cầu xin cũng không ích gì, Úy Trì Lôi tuy chỉ là nhất thời mất lý trí, không phải cố ý, nhưng quân luật là quân luật. Huống hồ lần này Mục Tân sớm đông tiến chính là do Úy Trì Lôi đồ sát Tháp Ốc thành mà ra.”
Triệu Uyển do dự:” Chàng giết ông ta sao?”
“ Không giết, nhưng tước bỏ hết quan chức, mãi mãi không sử dụng, đó là cực hạn ta có thể chấp nhận.”
Triệu Uyển ôm vai trượng phu an ủi:” Với ông ta thế cũng là kết cục tốt, có thể an tâm vẽ tranh.”
Khi Úy Trì Chước Chước đưa trà nước vào, Triệu Uyển cứ nhìn chằm chằm, nhìn nàng thuần thục đặt ấm trà, bánh trái lên bàn, dùng tư thế ưu mỹ rót hai chén trà.
Triệu Uyển hài lòng cầm chén trà lên nhấp một ngụm:” Đại vương không xử tội chết Úy Trì Lôi.”
Úy Trì Chước Chước nhún mình thi lễ:” Đa tạ đại vương.”
“ Là ta nói giúp đấy.”
Úy Trì Chước Chước lần nữa thi lễ:” Đa tạ vương hậu.”
Triệu Uyển thản nhiên tiếp nhận, phất ống tay áo:” Biết tin tốt rồi thì đi báo với tộc nhân đi, hẳn là họ đều đang lo lắng, thật đáng thương.”
Đợi Úy Trì Chước Chước rời phòng, lập tức quay sang nhìn Thiết Tâm Nguyên im lặng nãy giờ:” Thiếp đi rồi không được đụng vào cô ta.”
“ Khi nàng chưa tới ta cũng không đụng vào cô ấy.” Thiết Tâm Nguyên nói xong đứng dậy kiếm việc để làm thay đổi đầu óc:
Cũng may y chẳng bao giờ thiếu việc để làm.
Nơi có thể xoa dịu lòng người lúc này không gì bằng kho lương.
Năm nay thu hoạch rất tốt, đủ dùng cho tới vụ sang năm, chỉ là sản lượng thì thấp tới mức Thiết Tâm Nguyên xấu hổ không muốn đề cập tới, nếu không có diện tích trồng trọt lớn, bọn họ chẳng thể tự cấp tự túc.
Giữa mùa thu, cả Cáp Mật bị khói đen bao phủ, nông điền đang đốt rạ, cỏ dại để trả lại cho đất.
Tuy cả Thanh Hương thành khó mùi mịt làm người ta không thở nổi, nhưng không ai oán trách, bất kể quan lớn, thương cổ, mỹ phụ quý nhân, bọn họ có thể than vãn thủ tục phức tạp khi nhập thành chứ không kêu ca gì về thứ khói đen này, trải qua một năm nguy cơ lương thực, ai cũng thấy sự quý giá của nó.
Xưởng nấu rượu là thứ đáng ghét, một khi hoạt động là tiêu hao vô số lương thực.
Tây Vực từ xưa tới nay không nấu rượu bằng lương thực, chỉ dùng các loại quả, ví như rượu nho cực ngon, thậm chí có loại rượu bằng thứ quả hiếm cũng đáng thử qua, vì sao cứ phải dùng lương thực nấu rượu?
Thiết Tâm Nguyên thấy phải hạn chế đám thương cổ người Tống chết tiệt mang thói xấu tới nơi này, một tháng mở liền sáu xưởng nấu rượu làm gì? Tiếp tục thế này Cáp Mật có bao nhiêu lương thực cũng không đủ.