Địch Y Tư thấy hết chuyện vừa rồi, một lúc sau mới đi vào phòng, vừa nhai kẹo vừa nói:” Chàng trai thật tốt, khi ta còn trẻ không gặp được người tốt như thế.”
“ Ngươi hạ độc chết trượng phu thứ sáu, thiến trượng phu thứ bảy, sáu mươi tuổi còn vụng trộm với thanh niên trẻ, tưởng ta không biết sao?” A Y Toa trừng mắt:
Địch Y Tư cười khành khạch:” Thế nên mới nói là không gặp được ai tốt, nếu không chẳng phải làm việc đó.”
A Y Toa bực mình đá tung số vàng bạc trên bàn, không ngờ trúng đĩnh vàng làm chân đau nhói, thế là ngồi bịch xuống, vỗ thảm giận dỗi.
Địch Y Tư vội vàng chạy tới cởi giày và tất cho nàng, thổi phù phù:” Đừng giận đừng giận.”
“ Cho ta ít thuốc độc, ta hạ độc chết con quạ thối kia.”
Địch Y Tư nhìn theo hướng A Y Toa chỉ, lắc đầu:” Đang giúp chúng ta chẻ củi, giết thì tiếc quá, không bằng chúng ta hạ độc giếng nước trên phố, chết nhiều người mới thích.”
A Y Từ bĩu môi:” Hừ, giết người bị nô dịch đáng thương đó làm gì, nếu giết được Thiết Tâm Nguyên thì tốt.”
Địch Y Tư vỗ tay cười:” Thiên sứ của ta tốt cuộc cũng trưởng thành, biết làm việc giúp phụ thân rồi, nếu người làm được chuyện Mục Tân không làm được, phụ thân người sẽ kiêu ngạo.”
“ Người ở A Lạp Mục Đặc là sứ giả tử vong, không thu hoạch đủ sinh mạng lửa linh hồn trên núi sẽ tắt dần, linh hồn của một vị vương sẽ càng làm lửa cháy mạnh.”
…….. ………
Thiết Tâm Nguyên trúng độc rồi, đầu óc u mê, lần đầu tiên ở Cáp Mật xảy ra chuyện người Hồi Hột đã thành biên chế bỏ trốn tập thể, làm y vô cùng thương tâm.
Đám người này không chỉ bỏ chạy, chúng còn giết hết quan viên và tư lại ở Bạch Thạch huyện, ngay cả bộ khoái cũng không tha, đa phần đều là người Tống.
Trong một đêm chết mười một quan viên, thi thể xếp hàng ngang trước mặt Thiết Tâm Nguyên.
Huyện lệnh là một lão đầu, trừ tham tiền ra thì không có tật xấu nào nữa, mà bệnh này sau khi có lượng lớn bổng lộc và tiền thưởng thì cũng không rõ ràng nữa, sổ sách ghi chép về ông ta không có dư, cũng không vượt dự toán.
Giờ thành cỗ thi thể nằm đó.
Người kiểm tra thi thể là Mạnh Nguyên Trực.
“ Tất cả do một người làm, cho dù hắn thay bảy tám vũ khí gây vết thương cho thi thể, nhưng gốc độ lẫn lực đạo đều vừa đủ, trên đời này không có bảy tám cao thủ có võ lực hoàn toàn ngang nhau như vậy.”
Thiết Tâm Nguyên mặt hết sức âm trầm, kẻ địch ẩn trong tối là đáng sợ nhất:” Nhất Oa Phong bị bắt sống, thẩm vấn rồi, trong số bọn chúng không có ai đủ năng lực làm việc này, chúng cũng không định tạo phản, chỉ muốn kiếm thức ăn thôi.”
“ Nếu vậy thì chúng ta có phiền toái lớn hơn rồi, kẻ giết huyện lệnh phải xử lý trong thời gian ngắn, sự kiện này tuy cố áp xuống nhưng khó che giấu lâu. Nếu hắn ra tay vài lần, quan viên của chúng ta sẽ hoảng loạn đã đành, mâu thuẫn giữa người Tống người Hán và người Hồi Hột lâu nay sẽ bùng phát.” Mạnh Nguyên Trực kiểm tra thêm vài thi thể:” Tên cao thủ này có vẻ đầu óc khá đơn giản.”
“ Vậy huynh tính sao?” Ở chuyện này Thiết Tâm Nguyên tin vào chuyên gia:
Mạnh Nguyên Trực suy nghĩ rồi an bài:” Nếu ta là hung thủ, muốn chấn nhiếp quan viên nước Tống ở Cáp Mật, thì giết Âu Dương Tu là tốt nhất, Cạc Cạc không đủ bảo vệ ông ta, để ta thay y phục bộ khoái đi tới đó.”
“ Thiết Tam Bách và Lạp Hách Mạn theo Vương Đại Dụng và Bành Lễ, sáu người Thiết Nhất nên trở về hoàng cung theo sát vương hậu, chỗ thái hậu thì có Bao Tử, tên này tuy ngốc, nhưng người đơn giản như vậy chỉ cần ra mệnh lệnh chính xác, không ai lừa được hắn.”
“ Đại vương nếu không có việc quan trọng thì không nên rời Hang Sói, nơi đó không chỉ có cơ quan phòng ngự, huynh đệ Thập Tam, Thập Thất càng nhạy bén cảnh giác, sẽ không thành vấn đề.
Có thể ở vấn đề khác Mạnh Nguyên Trực không thông minh cho lắm, riêng vấn đề an toàn thì khó có ai hơn được, khi hắn đi theo Thiết Tâm Nguyên, chưa bao giờ để y gặp sự cố, tất nhiên không tính sự cố do chính hắn gây ra.
Bao Tử rất thích đi theo mẹ, vì từ thời ở Đông Kinh, mẹ không bao giờ để hắn đói.
Điểm này với một kẻ coi ăn to hơn trời là vô cùng quan trọng.
Mẹ tuy nhiều việc, nhưng không phải là việc mang tính sự vụ, nhiều nhất là gặp nội quyến quan viên, thi thoảng tới nhà ăn lớn, ăn một bữa, xem cơm nước có đủ tốt không, sau đó ở phủ chăm sóc rau quả, rồi mai mối cho thiếu nam thiếu nữ mà thôi.
Vương Tiệm dù sức vẫn còn yếu nhưng rất cố chấp, suốt ngày loanh quanh bên Triệu Uyển, thậm chí theo như Triệu Uyển thì thầm vào tai thì Vương Tiệm còn huy động cả mật điệp tới Thanh Hương thành. Thiết Tâm Nguyên chỉ gật đầu chứ không hỏi là ai, đó là đường lui Triệu Trinh chuẩn bị cho khuê nữ, y không biết thì dây thần kinh phía Đại Tống sẽ đỡ căng thẳng.
Bản thân Thiết Tâm Nguyên bất kể bận thế nào cũng ăn cơm với Triệu Uyển.
Giờ làm một bữa cơm cũng phiền toái, đầu bếp làm cơm bị thái giám theo dõi, nguyên liệu chỉ có thể tới từ hai nơi, vườn rau của Vương Nhu Hoa hoặc là do Vương Tiệm mua về.
Rau mua về cũng để một ngày, người ăn trước là năm thái giám mà Vương Tiệm mang theo, sau khi xác định năm người này không có vấn đề thì mới đem nấu nướng.
Nhìn Vương Tiệm đeo kính lão kiểm tra từng hạt gạo, Thiết Tâm Nguyên không biết rợn người hay nên yên tâm nữa.
Vương Tiệm thì thích lắm:” Đây đúng là bảo bối, hai năm trước mắt lão nô mờ đi rồi, không ngờ đeo thứ này mắt sáng hẳn lên. Đại vương, cống phẩm năm nay không thể thiếu thứ này, bệ hạ mắt sáng lắm không dùng tới, nhưng Bàng Tịch, Bao Chửng đều không nhìn thấy chữ nhỏ nữa rồi, có người chuyên môn dùng chữ to chép lại công văn cho họ đọc.”
“ Đại vương, tiểu vương tử muốn vào đại nội thì không thể không qua cửa của đám lão thần này, ngài nên hàn gắn quan hệ với họ.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu bỏ đi, nói ra hai người nhiệt thành nhất với kế hoạch này là Mạnh Nguyên Trực và Vương Tiệm.
Đến mẹ cũng từng nói chuyện với y, nếu đứa con của y trong tương lai có thể kế thừa giang sơn Đại Tống, cho dù mang họ Trư cũng không phản đối.
Thiết Tâm Nguyên suýt chút nữa kích động muốn đặt tên con là Trư Bát Giới xem kết quả thế nào.
Nhưng mà nghĩ cũng chỉ là nghĩ thôi, làm đại vương là không có mấy không gian để y hành động theo cảm tính nữa.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.