Đến nửa đêm Thiết Tâm Nguyên thấy đầu đau muốn nứt ra, cổ thì khát cháy, mắt nửa nhắm nửa mở cố gắng bò dậy, tìm nước uống:” Châu Nhi, Châu Nhi, lấy nước cho ta.”
Có cái ấm trà lớn đưa tới trước mặt, Thiết Tâm Nguyên chẳng nghĩ gì cầm tu luôn, tu hết rồi lại cắm mặt xuống giường ngủ tiếp.
Đến khi lần nữa tỉnh dậy thì đầu óc tỉnh táo hơn nhiều rồi, mũi ngửi thấy mùi thơm thơm, giường êm ái vô cùng, mở mắt ra xem mình đang ở đâu.
Thấy ngay Úy Trì Chước Chước.
Thiết Tâm Nguyên tức thì kinh hãi ngồi bật dậy, mắt nhìn quanh, không ngờ nơi mình ngủ lại là khuê phòng Úy Trì Chước Chước.
“ Yên tâm, hôm qua đại vương uống say đi khắp nơi tìm nước uống, tới phòng thiếp, uống nước xong rồi ngủ, không có chuyện gì xảy ra.”
Thiết Tâm Nguyên nghe nói thế cúi đầu xuống nhìn quần áo mình nhàu nhĩ, song vẫn nguyên xi, cả Úy Trì Chước Chước cũng vậy, thầm thở phào trong lòng:” May quá, may quá .. Hèm, vậy, vậy ... À, ta đi đây, không quấy rầy cô ngủ nữa, ha ha ha ...”
Úy Trì Chước Chước ngồi ở đầu giường thêu thùa, đầu cũng chẳng ngẩng lên:” Hôm qua thị vệ đều thấy đại vương vào phòng thiếp, có cần diệt khẩu không?”
“ Đều là huynh đệ cả, sao ra tay được.” Thiết Tâm Nguyên cười khan bò khỏi giường, lóng ngóng đi giày vào:” Lần trước cô chui vào phòng ta, lần này ta vào phòng cô, ha ha .. Vậy là hòa nhé.”
Một cái gối bay vèo tới, Thiết Tâm Nguyên bắt lấy, đặt lên bàn, sau đó chạy trối chết.
Chạy liền một hơi qua hai viện tử, tim đập như trống trận nãy giờ mới dần lắng xuống, về tới phòng, tu một ngụm trà lạnh, sau đó liền hối hận.
Nếu chuyện này ở đời sau chẳng là gì, y đi nhầm phòng nhiều lắm, có hậu quả gì đâu.
Vừa rồi nhất thời cuống lên cứ theo cách đời sau xử lý, giờ nghĩ lại ở thời đại này làm như thế thì quá mức khốn nạn rồi.
Thiết Tâm Nguyên đấm đầu chửi bởi bản thân một hồi, sau đó rón rén quay lại phòng Úy Trì Chước Chước, không dám gõ cửa, ghé mắt nhìn qua cửa sổ, chỉ thấy nàng cầm viên bảo thạch màu lam, khóc không ra tiếng, dáng vẻ làm người ta tan nát cõi lòng.
Thiết Tâm Nguyên tới rồi, Úy Trì Chước Chước liền không khóc nữa, vừa rồi mắt nàng nhìn chằm chằm ra cửa.
Lúc nãy cái thứ chết đâm chết chém ấy nói linh tinh rồi chạy mất làm nàng vô cùng ủy khuất.
Ngủ trong khuê phòng một thiếu nữ cả đêm, sáng dậy vờ như không hề có chuyện gì, ngang nhiên bỏ đi, vậy coi nàng ra cái gì? Nàng là loại nữ nhân tùy tiện sao?
Nữ nhân khi bị ủy khuất rất vô lý lại còn hay quên, năm xưa Úy Trì Chước Chước tự mình cởi trần truồng trước mặt Thiết Tâm Nguyên tất nhiên sớm bị nàng lãng quên rồi, trừ khi chuyện này có lợi cho nàng thì mới nhớ lại.
Thiết Tâm Nguyên miệng như dính keo, mấp máy vài lần nói:” Chước Chước, hôm qua ta uống say .... miệng khát đi tìm nước uống ... kết quả là chạy tới phòng cô.”
Ý tứ tóm gọn là, ta đến xin lỗi đây.
Úy Trì Chước Chước thất vọng lắm, nàng mong Thiết Tâm Nguyên nói :" Hôm qua lão tử ngủ ở phòng cô đấy, lần sau lão tử lại tới .."
Đóng sầm cửa lại.
Thiết Tâm Nguyên xoa mũi, lần này chạm phải thật rồi.
Về thư phòng như đi làm, ngồi trên ghế vừa ngáp vừa chỉnh lý lại chuyện đêm qua.
Tiểu huynh đệ rất mẫn cảm, tới giờ vẫn bất khuất ngẩng cao đầu, thế này không đúng, Thiết Tâm Nguyên cúi đầu nhìn, chợt nhớ ra, rượu và thức ăn của đám Thiết Nhất luôn cho các loại bộ phận sinh dục động vật.
Tháng trước mình còn tặng họ hai con báo, để bổ xung hormone nam đang ngày càng ít.
Thế có nghĩa là tối qua mình đi tìm Úy Trì Chước Chước là vì bị dục vọng thôi thúc, chứ không đơn giản là tìm nước uống rồi!
Giờ làm sao đây?
Thực ra Thiết Tâm Nguyên biết, biện pháp tốt nhất là gạo nấu thành cơm luôn, như vậy hai bên đều vui, chỉ là phản ứng của Triệu Uyển sẽ rất khó đoán.
... ...
Triệu Uyển lười nhác nằm nghiêng trong xe ngựa rộng rãi êm ái, nhi tử dựa vào ngực nàng. Nó chẳng có vẻ gì mệt mỏi vì phải di chuyển dài ngày, thậm chỉ tựa hồ rất hưởng thụ chuyến đi này, há cái miệng lúc toàn nước dãi ê a cùng mẹ giao lưu bằng tiếng ngoài hành tinh mà người ngoài không hiểu.
Vương Nhu Hoa vén rèm, nhìn dòng sông đóng băng trông như chiếc đai ngọc:” Lại thấy Đảo Thảng hà rồi.”
Trương ma ma chép miệng:” Đây là lần thứ ba lão bà tử thấy con sông này, mùa đông đóng băng, ánh bạc lấp lánh đẹp hơn mùa xuân nhiều, à, nói thế cũng không đúng, hai lần trước ngồi xe đau cả lưng, đi qua chẳng có tâm tình nhìn, lần này xe thật tốt, cảm giác như đi trên đất bằng.”
Quay sang nhìn Triệu Uyển đang lau miệng cho nhi tử:” Công chúa đúng là ngôi sao may mắn lớn nhất của chúng ta, lòng bế thế tử, bụng lại có vương tử, về đến Đông Kinh rồi, không biết bệ hạ vui mừng thành thế nào?”
Triệu Uyển cong cánh môi xinh đẹp lên:” Phụ hoàng ta thì tất nhiên là vui rồi, còn những người khác thì khó nói. A nương, khi tiến cung con đưa Hỉ Nhi cho người, trừ phụ hoàng con ra thì đừng cho ai chạm vào nó, gồm cả mẫu phi con.”
Vương Nhu Hoa nhíu mày:” Thế không hợp tình lý.”
“ A nương, người không hiểu chuyện trong cung, họ hại người thành bản năng rồi, mẫu phi con tuy không tới mức có ý đồ hại Hỉ Nhi, nhưng bà ấy tham lam, cứ có lợi ích chẳng hỏi lai lịch đã mang về cung của mình, bởi thế những kẻ bên cạnh mẫu phi con đều không đáng tin.”
Vương Nhu Hoa liên tưởng tới con cái của Triệu Trinh bị chết non rất nhiều, tôn nhi này quá trọng yếu, thà rằng phật lòng còn hơn là xảy ra chuyện gì, lúc đó hối cũng không kịp:” Những chuyện thế này chúng ta không ứng phó được, tốt nhất là giao cho Vương Tiệm.”
Ba người đang nói chuyện thì xe ngựa dừng lại, Lạp Hách Mạn đánh xe nói:” Bẩm thái hậu, Úy Trì tướng quân hạ lệnh cắm trại.”
Vương Nhu Hoa mở cửa sổ nhỏ phía trước ra:” Chưa tới giờ nghỉ, sao đã cắm trại?”
“ Thái hậu, chúng ta sắp đi qua Hồng Nhai sơn, địa hình phức tạp, đạo phỉ nhiều, Úy Trì tướng quân đợi thám báo thăm dò kỹ càng mới tính.”
Bọn họ có một nghìn tinh binh, hai nghìn tinh nhuệ Thanh Đường đồng hành, nếu là bình thường tất nhiên đi thẳng qua Hồng Nhai sơn mà chẳng cố kỵ gì, nhưng bây giờ cho họ nghìn lá gan cũng không dám có sơ xuất.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.