Tuyết rơi đợt trước ở sườn núi hướng về phía mặt trời đã tan rồi, chỉ còn nơi khuất bóng chưa tan.
Sông Cáp Mật cũng đã tan băng, trên mặt sông toàn là tảng băng to như bao tải, đi thuyền rất nguy hiểm, những chiếc thuyền đáy bằng tải trọng thấp không dám vào đường sông, qua lại toàn là những chiếc thuyền kiên cố.
Bến tàu sau một mùa đông vắng lặng đã sống lại, người đông nghìn nghịt, hàng chất như núi, tuyệt đại đa số là nông cụ sản xuất và hạt giống.
Một quan viên nóng lòng đứng bên sông nhìn một người nhảy từ trên thuyền xuống.
Tuần kiểm Lôi Hằng lắc đầu:” Lý huyện lệnh, vẫn chưa được, băng trên sông dày tới hai thước, thuyền hàng của ngài muốn đi phải đợi thêm năm ngày.”
Lý huyện lệnh hừ một tiếng:” Huyện Hồ Dương năm nay xuân tới sớm, cỏ xanh đã nhô lên rồi, còn chậm trễ nữa sẽ lỡ nông vụ, các ngươi làm ăn kiểu gì thế?”
Lôi Hằng tức giận:” Lý huyện lệnh nhìn cho rõ, băng không tan thì liên quan gì tới bọn ta? Nếu không đợi được thì đi đường bộ đi.”
Lý huyện lệnh nóng ruột lắm song không còn cách nào khác, chắp tay:” Vừa rồi lỡ lời, Lôi tuần kiểm chớ trách, lần này vật tư cần chuyển tới huyện Hồ Dương quá nhiều, giờ tuyết tan đường lầy lội khó đi, thôi thì đành đợi.”
Tiễn Lý huyện lệnh đi rồi, Lôi tuần kiểm lo âu nhìn mặt nước, nếu số băng này thời gian nữa chưa tan, trôi tới khúc sông ở huyện Minh Viễn nước chảy chậm, kẹt lại ở đó, khi lũ về là phiền toái to.
Thời tiết dưới chân Thiên Sơn là thế đấy, huyện Hồ Dương gần hoang mạc, chỉ cần mặt trời chiếu mạnh vài ngày là nhiệt độ tăng lên, Thiên Sơn lộ tới giờ vẫn bị băng tuyết lấp kính, không đi qua nổi.
Băng nơi này là do ở lưu vực Hắc Sơn chảy tới, ai biết không nói, ai không biết lại cho rằng quan viên hà đạo ném băng xuống sông.
Vứt giày ướt súng đi, Lôi Hằng vừa định sưởi chân cho ấm một chút thì có đại hán chạy hùng hục tới dùng tiếng Đại Tống ngọng ngịu nói:” Lôi huynh chuẩn bị cho huynh đệ hai cái thuyền lớn đi, có vụ mua bán cực lớn ở hồ Ba Lý Khôn, không đợi được.”
Lòng đang bực Lôi Hằng chửi luôn:” Chuẩn bị cái chân con mẹ ngươi, sông toàn băng trôi, không nhìn thấy à?”
Đại hán trọc đầu ném ra một cái túi nặng trịch:” Thích chân mẹ tạ thì tháng sau mang tới cho huynh, đều là huynh đệ mình cả, chuyện làm ăn của ta cũng là của huynh mau nghĩ cách.”
Lôi Hằng tiếc nuối nhìn túi tiền:” Vừa rồi cũng có vị thượng quan định đi thuyền chuyển vật tư, cuối cùng lui rồi, thuyền ta có, nếu gan ngươi lớn cứ đi, nhưng không phải thuyền lớn, chẳng may bị băng làm hỏng, lão tử lấy đầu mà đền.”
Đại hán trọc đầu thấy Lôi Hằng không giống kiếm cớ, đi vòng quanh:” Làm sao đây, làm sao đây?”
Hắn vốn là tên cường đạo, nhưng chẳng kiếm đủ ăn, chạy đi làm lính đánh thuê, lần này có vụ làm ăn lớn, nếu đưa được người tới Quy Tư là có ngay năm trăm quan, làm sao không sốt ruột cho được.
“ Ngươi gấp cái gì, năm ngày nữa băng tan, ta an bài thuyền cho ngươi.”
Đại hán lắc đầu:” Lần này là hành động lớn, không phải ta định đoạt được, hơn trăm thương đội sắp rời Thanh Hương thành, bọn họ thuê ba nghìn huynh đệ công hội.”
Lôi Hằng nhảy dựng lên:” Cái gì, ba nghìn lính đánh thuê rời Thiên Sơn sẽ phải xin phép, tướng quân liệu có đồng ý không?”
“ Hai vị chỉ huy sư Lãnh Bình và Hạ Nguyên Ngũ đã cùng nhau đi gặp đại tướng quân rồi, hẳn là không thành vấn đề.”
Lôi Hằng xuất thân tư lại, lắc đầu:” Huynh đệ, ta dạy khôn ngươi nhé, Cáp Mật giờ khác xưa rồi, suốt cả mùa đông lão tử không nhàn chút nào, gặm đủ các loại pháp lệnh mới, Cáp Mật giờ chuyện gì cũng có quy củ.”
“ Hơn ba nghìn lính đánh thuê và hai nghìn thương cổ lên đường, chẳng khác gì đại xuân xuất cảnh, các phương diện cần tính tới rất nhiều, không đơn giản như các ngươi nghĩ đâu.”
Ba nghìn lính đánh thuê cùng với khoảng hai nghìn người thương đội rời đi, không phải là sự kiện đơn giản.
Loạn cục ở Bắc Thiên Sơn kỳ thực là loạn cục mà Khách Lạt Hãn cố ý tạo ra, là vùng đệm để tranh thù thời gian củng cố địa bàn của mình.
Nếu phía Cáp Mật phá hỏng tình trạng này, Khách Lạt Hãn sẽ can thiệp.
Vì thế Thiết Tâm Nguyên biết tin liền rời Hang Sói tới Cáp Mật thành.
Trong lều của Mạnh Nguyên Trực gió thổi ù ù, một thanh trường mâu tung hoành, lóe hàn quang lượt qua bên người Lãnh Bình và Hạ Nguyên Ngũ.
Toát mồ hôi đợi thượng quan mê võ dừng trường mâu, Lãnh Bình lau trán:” Chuyện lính đánh thuê rời Thiên Sơn, không biết đại tướng quân thấy sao?”
Mạnh Nguyên Trực tay cầm trường mâu ngồi xuống ghế:” Đánh trận là chuyện của chúng ta, nhưng điều động quân đội phải hỏi Âu Dương tiên sinh, xuất binh thì dễ, nhưng hậu quả gây ra thì phải cần đám quan văn đó đánh giá.”
Hạ Nguyên Ngũ nhíu mày:” Nói như thế chúng ta bị đám đầu quấn khăn đó kiềm chế giống Đại Tống sao?”
“ Quân nhân không can dự vào chính sự, đó là thiết luật ở Cáp Mật, Hạ Nguyên Ngũ, lần sau ta không muốn nghe thấy những lời như thế.”
Lãnh Bình cuống lên kéo Hạ Nguyên Ngũ một cái, nói:” Lần này lính đánh thuê hộ tống thương cổ tới Hà Trung, bên trong có cả người Khách Lạt Hãn, Tắc Nhĩ Tụ, xa nhất còn có người Thiên Trụ Sơn, không ảnh hưởng tới đại quân.”
“ Hai ngươi đã nhận bổng lộng của Cáp Mật thì phải cắt đứt với đám thương cổ đi, may cho ngươi quan trên là ta, nếu rơi vào tay huynh đệ A Đại thì không dễ dàng thế đâu.”
Lãnh Bình và Hạ Nguyên Ngũ nhìn nhau cáo từ.
Ra đến ngoài Hạ Nguyên Ngũ lấy bầu rượu trong lòng tu một ngụm lớn:” Thật vô vị.”
“ Hối hận vì gia nhập quân đội rồi à? Trước kia lúc nhận quân lương ngươi hưng phấn tới không ngủ được cơ mà ...”
“ Mỗi lúc mỗi khác.”
Lãnh Bình đứng lại:” Ngươi có thể rút ra, đại vương không khóa chết ngươi trong quân đâu, Lão Hạ, là huynh đệ với nhau ta phải nói, nếu ngươi muốn cả vinh quang trong quân ngũ, lại muốn lợi ích của lính đánh thuê là không được đâu.”
Hạ Nguyên Ngũ không cam lòng:” Mẹ nó, lão tử năm xưa là đô giám một quân, trong tay có ...”
Lãnh Bình quát ngang:” Câm mồm! Lão Hạ, ngươi muốn hại chết tất cả mọi người ta? Đây không phải Đại Tống, chuyện trước kia đừng nhắc tới nữa, nhắc tới rồi chuyện hay ho của ngươi ở Ung Châu bị đào lên thì ăn nói ra sao? Đã tới Cáp Mật rồi, người ta không bạc đãi chúng ta, hảo hán sao lại nói lời nuốt lời.”
Hạ Nguyên Ngũ cười gượng:” Ta chỉ thuận miệng nói thế thôi.”
“ Ta biết tên Thiết Tứ vừa tới đoạt mất quyền lực của ngươi, làm ngươi không thoải mái, nhưng người ta là tâm phúc đại vương, đấu nổi không? Chuyện này ở Đại Tống còn thiếu à, sao khi đó nhịn được, tới đây không nhịn được?”
Hạ Nguyên Ngũ cắn răng:” Huynh đệ cũ trong quân đánh thuê bị tên câm không trứng đó phân tán tan nát, nhét cho ta một đống người Tây Hạ và Thanh Đường, thế không phải là đoạt quyền của ta, mà là muốn lấy mạng ta.”
“ Quân là do người ta tuyển, tiền lương do người trả, ngươi nói như quân của ngươi vậy.” Lãnh Bình cau mày:
Hạ Nguyên Ngũ bực mình phất tay:” Huynh đệ dưới tay ta là người của ta, Lão Lãnh ngươi thích hạ mình luôn cúi thì đi mà làm, ta không chịu được.”
Nói xong rải bước rời quân doanh, Lãnh Bình gọi mấy tiếng không trả lời, đành quay về trong quân, chuyện lính đánh thuê rời Thiên Sơn xem ra phải tính toán lại.