“ Trẻ mười tuổi là lúc tâm trí bắt đầu phát triển, nếu mà đem tới trường hết thì ai học làm ruộng, ai học thả dê, ai học nghề của tổ tiên đây?” Lão Trương ở Thanh Hương thành vừa nhanh nhẹn bê canh thịt dê cho khách, vừa lải nhải phát biểu ý kiến của mình:” Nhà ta không có con nhỏ, đứa ít tuổi nhất cũng đã làm thị vệ phủ thành chủ rồi, vì sao còn phải nộp thuế trợ học gì nữa? Tuy nói mỗi tháng mười đồng không nhiều, nhưng mà vô lý.”
Cấm lệnh vẫn còn song quán ăn ở Thanh Hương thành đã dần mở trở lại rồi, tuy nhiên mới chỉ là những quán nhỏ bên đường, bán món đơn giản phục vụ lượng khách hàng không nhiều, quan phủ mắt nhắm mắt mở cho qua, còn tửu lâu lớn thì chưa khai nghiệp trở lại.
“ Nhà ông không có nhà ta có, ta ăn cơm ở quán nhà ông gần hai năm, dùng tiền của ông giúp nhi tử ta đọc sách thích hợp quá còn gì.” Thực khách nghe Lão Trương than vãn thì cười lớn, nhà hắn có ba đứa con, mỗi năm sinh một đứa, qua năm nay có đứa thứ tư, tha hồ mà lãi:
“ Toàn là lũ tội tù xấu xa làm tiên sinh, con ngươi được dạy ra người tể tế nổi sao?” Lão Trương hừ một tiếng:
“ Người tốt không biết chữ, biết chữ thì không phải người tốt, ta thà để con ta theo người xấu học còn hơn là làm người tốt cả đời như ta, cuối cùng bị người ta bán tới Cáp Mật.”
Lão Trương bĩu môi coi thường:” Thôi đi, may mà người Khiết Đan bán ngươi tới Cáp Mật đấy, nếu không cả nhà ngươi chỉ có một cái quần, ngươi và lão bà cởi truồng đi trồng lúa mạch, quên rồi à?”
Người xung quanh cười ồ cả lên.
Thực khách đỏ mặt, chỉ quảng trường phủ thành chủ đối diện, đánh trống lảng:” Lão Trương, đại vương hôm nay mở tiệc đãi quần thần à, sao nhiều xe ngựa vậy?”
“ Nghe tiểu tử nhà ta nói, người Bắc Thiên Sơn tới, hình như là một quốc chủ, thỉnh cầu đại vương mở Thiên Sơn lộ, để thương cổ của hắn tới tiêu thụ tang vật.”
“ A, vậy là đến tặng tiền cho đại vương đấy, phải nhiều lắm mới được.”
Nói tới tiền của đại vương, người góp lời liền nhiều thêm, một thực khách bê cái bát đã chỉ còn lại khúc xương gặm dở tới, nhỏ giọng nói:” Đại vương nhà chúng ta chưa bao giờ thiếu tiền, hơn trăm vạn người Hồi Hột đổ vào vậy mà đại vương vẫn rải tiền bạc ra mua lương thực nuôi hết được. Chậc chậc, đại vương coi tiền vào đâu, ta thấy tám phần là tặng mỹ nữ rồi.”
“ Ngươi biết cái rắm ấy mà nói, đại vương mà thiếu mỹ nữ à? Biết chủ sự ti lễ Trạch Mã không? Chậc chậc, nhìn thôi muốn nuốt nước bọt, tới giờ vẫn làm tiểu tình nhân của đại vương.”
“ Không phải là không phải đâu, các ngươi biết công chúa của Vu Điền không? Ta nghe nói ...”
Đại vương có bao nhiêu tình nhân thì không rõ, nhưng ai cũng khẳng định, đại vương có nhiều tiền.
Người khác có tiền chỉ dùng một mình, chỉ đại vương là chịu bỏ tiền túi ra nuôi bách tính.
Thanh Hương thành nay thành ruộng thí nghiệm của Thiết Tâm Nguyên, bất kỳ quốc sách nào cũng sẽ làm mẫu ở Thanh Hương thành một lượt, sau đó mới phổ biến toàn quốc.
Âu Dương Tu rất không thích tinh thần cải cách của Thiết Tâm Nguyên, ông ta thấy y chỉ gây loạn thêm mà thôi.
Ví như quan thân nộp thuế không cần phải quy định, ở Cáp Mật, cửa hiệu của đại vương, thái hậu, vương hậu cũng phải nộp thuế, nên quan viên cũng phải nộp thuế, đó là quy củ hình thành từ đầu, giờ chẳng quan viên nào phản đối, cứ thi hành là được, cần gì phải quy định rõ ràng.
Làm theo quy củ và văn kiện quy định là hai chuyện khác nhau, một khi quy định rồi, tâm thái của quan viên sẽ khác ngay, cho rằng mình bị xúc phạm.
Trong mắt Âu Dương Tu, Thiết Tâm Nguyên hoàn toàn là gây rắc rối cho bản thân, là dấu hiệu của người chưa thành thục.
Người có sản nghiệp mới phải nộp thuế, không có sản nghiệp thì không nộp thuế, đó vốn là chuyện thiên kinh địa nghĩa, nhưng tới Cáp Mật không ổn.
Vì có rất nhiều người đi làm thuê, tiền công kiếm được có khi còn hơn cả làm ruộng.
Thế nên khế ước là thứ lưu hành ở Cáp Mật, thuê công nhân là phải ký khế ước, mua bán phải ký khế ước, khách lên thuyền cũng phải cùng thuyền công ký khế ước.
Thiết Tâm Nguyên là người ra sức thúc đẩy tinh thần khế ước ở Cáp Mật, cũng ký một đống khế ước, đều là ký với vương tộc hoặc có thể nói là di tộc.
Đại Uyển diệt vong khi nào không ai nhớ nữa, Thiết Tâm Nguyên hỏi di tộc Đại Uyển, kết quả bọn họ trả lời bằng một trang dài rất ... rất ... rất lâu rồi, chỉ nhớ vị tổ tông vương tộc cuối cùng là Bả Na Hãn.
Bọn họ muốn có thể di cư tới Cáp Mật cư trú, khi nào Cáp Mật vương định chiếm lấy Đại Uyển bị người Đại Thực chiếm đóng, bọn họ sẽ toàn lực giúp đỡ.
So ra di tộc Xa Sư quốc chỉ toàn nói vớ nói vẩn, cái quốc gia còn cổ xưa hơn cả Cao Xương, vậy mà giờ lại nói mình có quyền kế thừa long đình của Hồi Hột, Cao Xương, hi vọng Cáp Mật vương xuất binh giúp họ phục quốc, sau này họ thần phục Cáp Mật ...
Tiếp kiến hai di tộc này xong, Thiết Tâm Nguyên chẳng còn muốn gặp gì mà Ô Tôn quốc, Khang Cư quốc nữa, chưa nói tới quốc gia như Đại Nguyệt, Tiểu Nguyệt mà y mới chỉ nghe qua trên sử sách, còn là Hán sử.
Triệu Uyển bế nhi tử từ thảo nguyên hậu sơn về, thấy trượng phu lười nhác dang chân dang tay ngồi dưới bóng cây uống trà, bộ dạng không ưa nổi, đặt con vào lòng y, hỏi:” Làm sao thế?”
Thiết Tâm Nguyên đặt Thiết Hỉ lên bụng mặc cho nó quấy phá, thều thào đem chuyện ban sáng kể lại.
Vừa nghe là Triệu Uyển đã cười nghiêng ngả, nàng biết trượng phu gặp phải đám lừa đảo rồi.
Thiết Tâm Nguyên vỗ mông nhi tử đét một cái:” Phụ hoàng nàng không biết bị đám người này lừa bao nhiêu lần, khi ở Đông Kinh, mỗi khi gặp lần phụ hoàng nàng triệu kiến thần tử các nước, ta đều cười không thở nổi.”
“ Có bản lĩnh thì vỗ mông phụ hoàng thiếp đi, vỗ mông nhi tử oai phong lắm à, vạn quốc triều bái gì đó chỉ là nó miệng thôi, phụ hoàng thích, đại thần thích, bách tính cũng thích, bỏ tiền ra coi khỉ diễn trò thôi, chàng tưởng là mọi người đều coi thật à, đâu phải mỗi mình chàng thông minh.”
“ Ti lễ giám dẫn một đám người kỳ quái lên kim điện, phụ hoàng vui vẻ, thiếp trốn sau rèm cũng được một chuyến cười no bụng.”
“ Chàng không biết khi Địch Thanh nam quy, bắt được thổ vương, cùng với thổ vương tới triều cống lên kim điện, thiếp không có tư cách được xem, đó là thần tử nước phụ thuộc thực sự, dù họ có bêu xấu, cũng không thể cười, khác biệt lớn lắm đấy.”
Thiết Tâm Nguyên bế nhi tử ngồi dậy, ngạc nhiên nói:” Ý nàng những kẻ này đều do Âu Dương Tu chọn đưa tới?”
Triệu Uyển gật đầu:” Chắc chắn.”