Âu Dương Tu đang phê duyệt văn chương trong thư phòng, nhìn thấy Mạnh Nguyên Trực đi vào thì đặt bút xuống, hỏi:” Đại tướng quân, đã bắt được hung đồ rồi sao?”
“ Đã đưa tới Hang Sói.”
“ Có phải là hung thủ giết người ở huyện Bạch Thạch không?”
Mạnh Nguyên Trực lạnh nhạt đáp:” Người ở Hang Sói sẽ hỏi ra thôi.”
Âu Dương Tu bỏ kính lão xuống, day mi tâm:” Thế không được, vào Hang Sói sợ không phải hắn làm cũng thành hắn làm, hung thủ không trừ, quan viên các nơi khác không yên.”
“ Khả năng này rất cao, nếu không hắn đã không tới chỗ tiên sinh gây án rồi, võ lực của người này thuộc hàng hiếm có ở Tây Vực, nếu không phải tuổi trẻ thiếu kinh nghiệm thì ta không dễ dàng chiến thắng như vậy đâu.” Mạnh Nguyên Trực khẳng định:
Âu Dương Tu gật gù đeo kính lên:” Nếu hung đồ đã bị bắt, còn ủy khuất đại tướng quân ở đây là không tốt, xin cung tiễn tướng quân.”
“ Không vội, đợi bên Hang Sói có tin truyền về ta đi cũng không muộn, nay Cáp Mật có thể thiếu ai chứ không thể thiếu tiên sinh.”
“ Đại tướng quân quá lời rồi, lão phu chỉ làm đúng phận sự thôi.” Âu Dương Tu vỗ chồng văn thư:” Cáp Mật đi vào đúng quỹ đạo nhanh như vậy là nhờ đại vương định ra đường lối chính xác, tránh được nhiều sai lầm thời đầu kiến quốc.”
Mạnh Nguyên Trực tuy chẳng thích người này nhưng biết Cáp Mật giờ không thể thiếu người ta, thừa cơ khuyên nhủ:” Tiên sinh ở Đại Tống không được như ý, vì sao không ở lại luôn Cáp Mật, chúng ta chung tay sáng tạo ra cả đế quốc.”
“ Lương Viên tuy đẹp, nhưng không phải nơi lão phu ở lâu, quê nhà rách nát, mới là chỗ ràng buộc trái tim.” Âu Dương Tu nói lời này cũng đau lòng, nói hắn rời Đại Tống là vì hoàng lệnh, chẳng bằng vì triều đường đã không còn chỗ đứng của hắn nữa:
Một vụ án nực cười mà ai cũng nhìn thấu khiến nhân phẩm hắn giữ gìn bao năm thành trò hề.
…………. ………….
Thiết Tâm Nguyên khi nghe Dương Quan tam điệp đã được báo A Đan bị bắt, y không rời đi, tiếp tục ngồi nghe cổ cầm buồn chán.
Ở Tây Vực nghe cổ cầm không hợp lắm, nói tới diễn tấu cổ cầm, Triệu Uyển rèn luyện từ nhỏ còn cao thâm gấp bội, vậy mà Thiết Tâm Nguyên còn chẳng nhe nổi nàng đàn hết một khúc, nhẫn nại nghe hai khúc là cực kỳ hiếm.
Đã chung vui cùng quần thần thì phải nhẫn nại.
Triệu Trinh không thích ăn đuôi dê, vậy mà mỗi lần yến tiệc vẫn ăn hết nửa cái đuôi dê béo ngấy đấy thôi.
Đám người Vương Đại Dụng, Bành Lễ, Hoàng Duyên Thọ đã sắp uống say, vô cùng lễ độ mời Thiết Tâm Nguyên ba chén rượu, lại mời mọi người uống cạn, sau đó trêu đùa vũ cơ bên cạnh.
Bọn họ có thể càn rỡ, nhưng quan viên cấp thấp thì không, Thiết Tam Nguyên biết mình thành chướng ngại của người khác cuồng hoan, nghe hết hai khúc rời đi.
Còn chưa ra tới đại môn Biện Kinh lâu đã nghe thấy tiếng hò reo như phá nhà, Thiết Tâm Nguyên lắc đầu, lên xe ngựa tới thẳng Hang Sói.
A Y Toa ở tiểu lâu cách Biện Kinh lâu không xa, tất nhiên cũng nghe thấy tiếng nhốn nháo đó, đây là cơ hội hạ độc tốt nhất, nhưng Địch Y Tư không có tâm trạng nào, ngồi bên giường thấm mồ hôi cho A Y Toa, sờ cái trán nóng bừng của nàng mà lòng như lửa đốt.
Sốt cao sau khi bị thương là bình thường, chỉ cần qua được là sẽ thuyên giảm.
Địch Y Tư tuy lo cho A Y Toa, càng lo cho A Đan hơn, từ chiều tới giờ không thấy bóng dáng đâu.
Đây là chuyện không bình thường.
Suy nghĩ một lúc, Địch Y Tư quyết định tìm người giúp, người thương đội tuy chẳng dùng được vào việc lớn, nhưng nghe ngóng tin tức vấn được.
Địch Y Tư đốt một chiếc đèn dầu đặt ở bên đèn lòng ngoài cửa, sau đó đóng cửa sổ lại, một con hùng ưng theo ánh lửa bập bùng ẩn hiện trên cửa sổ.
Minh Nguyệt xuất Thiên Sơn là một cảnh đẹp trứ danh ở Thanh Hương thành.
Một vầng trăng treo trên đỉnh núi, trải ánh sáng trong mát khắp nơi, toàn bộ Thiên Sơn thành thế giới long lanh.
Không thể thiếu gió thổi thông reo, từng hồi như rồng ngâm hổ thét, A Y Toa từ trong mơ tỉnh lại, toàn thân lại ướt đẫm, uống một bát nước lớn mới thấy dễ chịu hơn.
“ A Đan đã về chưa?”
Địch Y Tư lắc đầu:” Tâm can của ta, người không cần lo cho A Đan, hắn là hùng ưng ở Hùng Ưng sơn, sẽ không sao đâu.”
A Y Toa lắc đầu, nàng và A Đan sống bên nhau từ nhỏ, nàng biết A Đan võ lực tuy cao, nhưng không phải là người tính toán sâu xa, hắn lại là vương tử, khi rơi vào khốn cảnh không nhẫn nhìn mà sẽ tìm cách phá vỡ nó, phá hoại là biện pháp duy nhất hắn có thể làm.
Yến hội ở Biện Kinh lâu vẫn diễn ra, chứng tỏ hắn thất bại rồi, A Y Toa ngồi dậy, nắm lấy tay Địch Y Tư:” A Đan, A Đan nhất định rơi vào tay Cáp Mật vương rồi, từ chiều tới giờ ở Thanh Hương thành có sự kiện gì không?”
Địch Y Tư đỡ A Y Toa nằm xuống:” Công chúa yên tâm, Thanh Hương thành rất bình tĩnh, không có chuyện gì hết.”
“ Vậy chứng tỏ hắn thực sự bị bắt rồi. “ A Y Toa nhìn ánh trăng trên núi, nhìn bóng người thấp thoáng bên cửa sổ, xác định A Đan bị bắt, nàng không lo nữa mà trở nên rất bình tĩnh:” Lấy tín vật của ta, triệu tập tất cả mọi người có thể triệu tập, ta muốn đích thân đi gặp Cáp Mật vương.”
Địch Y Tư vội nói:” Nguy hiểm lắm, tiếng tàn bạo của Cáp Mật vương đã truyền khắp bắc Thiên Sơn, y không phải là kẻ có lý trí.”
“ Một kẻ điên không thể tạo ra Thanh Hương thành yên bình thế này, kẻ địch của y là Mục Tân, không phải chúng ta, ta đã quyết, ngươi đi an bài đi.” A Y Toa rất ít khi sử dụng giọng điệu mang tính mệnh lệnh với Địch Y Tư:
(*) Thời Hán có một cái vườn rất đẹp ở huyện Khai Phong gọi là "Lương Viên" để đón tiếp tân khách. Từ đó sinh ra ngạn ngữ “Lương Viên dù đẹp, đâu phải nhà ta mà quyến luyến lâu ngày.” Hình như người nói là Tư Mã Tương Như?