Chuyện này nhìn có vẻ qua rồi, Thiết Tâm Nguyên còn hi sinh lớn, thực tế gốc rễ vấn đề chưa được giải quyết, mỗi nhóm người lại có yêu cầu đòi hỏi khác nhau, khó lòng thỏa mãn tất cả, đành che dấu qua loa như vậy.
Bị roi đánh lưng be bét, không thể mặc áo được, Thiết Tâm Nguyên để mình trần, rầu rĩ ngồi trên ghế, trong lòng có một ngọn lửa vô danh muốn phát tiết ra ngoài.
Giờ thì y hiểu phần nào những bạo chúa trong lịch sử rồi, đoán chừng bọn họ không áp chế được lửa giận của mình, thế là dùng phương thức nhanh gọn nhất giải quyết vấn đề, rốt cuộc đẩy bản thân vào đường vạn kiếp bất phục.
Mạnh Nguyên Trực rất hài lòng với tác phẩm của mình, vết thương ở lưng Thiết Tâm Nguyên nhìn thì đáng sợ, nhưng khi roi chạm vào lưng bị hắn khéo léo khống chế, chỉ quét qua da thịt bên ngoài.
Chỉ hai ngày là sẽ đóng vẩy rồi khôi phục.
“ Nếu như không thể khiến người Hồi Hột quy phục, chỉ dựa vào người Tống, người Hán là không đủ, không cách nào xóa bỏ sự thực nhân số người Hồi Hột chiếm số đông, lại được hưởng ít lợi ích nhất.” Mạnh Nguyên Trực đứng dựa ở bên cửa, nói:” Đại vương, kỳ thực nếu nạp một phi tử người Hồi Hột, sinh ra đứa bé mang huyết thống Hồi Hột, bọn họ sẽ dễ tiếp nhận ngài hơn.”
“ Đây là cách nhanh gọn nhất, đại vương chiêu giáng tội bản thân này chỉ cần dùng một lần cũng khiến hiệu quả giảm đi rất nhiều, như hoàng đế Đại Tống liên tục dâng sớ thỉnh tội với trời, giờ chẳng ai thèm để ý nữa.” Úy Trì Văn nhiệt tình hưởng ứng, vì đại vương chỉ cần phá lệ, tỷ tỷ của nó liền có cơ hội lớn:
“ Ta không cần cưới nữ nhân Hồi Hột cũng có thể khiến bách tính Cáp Mật đoàn kết.” Thiết Tâm Nguyên không dại, tiền lệ này mở ra, thế thì mỗi tộc y phải cưới một lão bà, sau đó chưa tới 40 sẽ lao lực mà chết:
Mạnh Nguyên Trực nhíu mày:” Cách gì, đừng nói bắt bọn ta đi cưới nữ nhân Hồi Hột.”
“ Hừ, vờ vịt, Lão Mạnh, huynh có dính líu không ít nữ nhân Hồi Hột, tưởng ta không biết chắc.” Thiết Tâm Nguyên dùng ngón tay gõ gõ bàn:” Tốt nhất là để các tộc thông hôn với nhau, ta cắn răng mười mấy hai mươi năm, đợi thế hệ sau trưởng thành là khỏi phân chia chủng tộc nữa.”
Kế hoạch này chẳng phải có gì cao siêu, ngay từ đầu ở Thanh Hương cốc, Thiết Tâm Nguyên đã tích cực cổ vũ các tộc thông hôn với nhau, nên mẹ y liên tục làm mai mối, giờ khác một chút, cần quan phủ ra tay sắp xếp, dù sao người Tây Vực, người Hán, người Tống thì nam đông hơn nữ, còn người Hồi Hột nữ đông hơn nam, khéo léo một chút là được.
Trước mắt Thiết Tâm Nguyên còn có chuyện cấp bách hơn:” Công hội đánh thuê có vấn đề sao?”
Mạnh Nguyên Trực gật đầu:” Hạ Nguyên Ngũ, tên này lôi kéo được một số người đi theo, gần đây liên tục tỏ thái độ bất mãn, qua lại rất mật thiết với Hồ thương, loại vong ân phụ nghĩa này phải diệt trừ sớm.”
“ Nếu đã thế lần hành động lớn này của lính đánh thuê để hắn làm thủ lĩnh đi.” Thiết Tâm Nguyên trầm giọng:” Tất cả những nhân tố không an phận, hoặc không xác định đều cho đi hết, quân đội Khách Lạt Hãn hiện vẫn đóng ở Yên Kỳ, ý đồ không rõ, để đám người này đi thăm dò cũng tốt.”
Mạnh Nguyên Trực đi làm ngay.
Đợi tất cả mọi người lui rồi, Thiết Tâm Nguyên mời cẩn thận nằm sấp xuống giường, thời gian tới sẽ phải nghỉ ngơi thế này, lưng đau đã đành, trong lòng càng mệt mỏi khiến y nhanh chóng ngủ đi, trước khi ngủ còn hỏi bản thân sao chẳng có chút khoái cảm cao thượng nào?
Chẳng ai có thể khiến tất cả mọi người đều hài lòng, Thiết Tâm Nguyên có chuẩn bị tâm lý rồi, chỉ là không ngờ cuối cùng người chịu khổ là mình.
Cũng may mùa xuân tới rồi, mọi người sắp bắt đầu bận rộn, chỉ cần bận rộn bôn ba kiếm sống, sẽ không có mấy chuyện phiền nhiễu này nữa, y trì hoãn suốt cả mùa đông chính là đợi điều này.
…… …..
Hoắc Hiền đã tới Cáp Mật ba ngày, trong ba ngày đó, ông ta trà trộn trong đám đông quan sát Cáp Mật, tất nhiên chứng kiến toàn bộ quá trình Thiết Tâm Nguyên tự trừng phạt bản thân.
Trong lòng Hoắc Hiền cực kỳ nặng nề, nếu Thiết Tâm Nguyên là kẻ tàn bạo, là tên mã tặc dùng bạo lực thống trị quốc gia thì ông ta yên tâm, nhưng vị vương vì đạt mục đích bỏ thể diện xuống, là đại địch của tất cả mọi người.
Có khi phách vứt bỏ thì mới có thu hoạch ngọt ngào.
Bây giờ ông ta không còn hi vọng nào về việc có được bí phương chế tạo thuốc nổ của Cáp Mật.
Nếu như tạm thời không thể đạt được mục đích, vậy thì đợi thời cơ.
Tới Cáp Mật rồi thì tất nhiên không thể bỏ qua Thanh Hương thành, ông ta nghe nói rồi, nơi phát tích của Cáp Mật chính là Thanh Hương cốc trước kia chỉ là sơn cốc nhỏ, chưa tới một nghìn người.
Không giống người khác, chuyện đầu tiên Hoắc Hiền đi làm là xem xét toàn bộ kiến trúc của Thanh Hương thành, xem xét mức độ lão hóa của các lớp sơn, đất đắp tường, cùng cỏ lợp ngói, ông ta khẳng định công trình lâu đời nhất ở nơi này chỉ ba năm, tuyệt đại đa số thậm chí còn chưa tới hai năm tuổi.
Nếu như Thiết Tâm Nguyên cướp đoạt cơ nghiệp của người khác lập nên quốc gia này thì không có gì là lạ, nhưng sự thực cho thấy, trong vòng ba năm y biến từ không hóa có.
Hoắc Hiền đứng giữa đường phố người qua kẻ lại, trong đầu liên tục xuất hiện hình ảnh hoang vu và phồn hoa thay thế nhau.
Không chỉ là đại nho học vấn, ông ta còn là người tín phụng triết lý đọc vạn cuốn sách không bằng đi vạn dặm đường, đã từng theo thương đội tới Đại Thực hai lần, càng hiểu sự phồn hoa này ở Tây Vực có ý nghĩa gì.
Một thằng bé dị tộc tóc hạt dẻ xô vào ông ta, ngã dập mông xuống đất, ngẩng đầu người hối lỗi, sau đó bò dậy chạy tiếp.
Hoắc Hiền nhìn thấy cuốn sách rơi trên mặt đất, quay đầu định gọi thằng bé, nhưng nó chạy mất rồi, sách là thứ quý giá, thằng bé làm mất hẳn là hoảng lắm, ông ta liền nhặt lên vào quán trà bên đường, gọi ấm trà chờ đợi.
“ Nhân chi sơ, tính bổn thiện, tính tương cận, tập tương viễn...”
Rảnh rổi lật cuốn sách xem, đây là sách vỡ lòng, với Hoắc Hiền mà nói đáng lẽ không có sức hấp dẫn nào mới đúng, nhưng càng đúng, không ngờ càng đọc càng say xưa, đến khi đọc hết lẩm bẩm:” Đọc xong sách này có thể biết hết chuyện thiên hạ.”
Thất thần một lúc vội vàng lật tới trang cuối, ghi Cáp Mật Thiết Tâm Nguyên sáng tác, Âu Dương Tu biên soạn.
“ Tâm tư đặt ở vỡ lòng, xem ra Cáp Mật quốc không phải chỉ có người tầm nhìn hạn hẹp.”
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.