Uỳnh! Đá lớn ném trúng thuẫn, tức thì lõm vào cả mảng, đá vụn bay tứ tung đả thương không ít quân sĩ, trận hình vừa có lỗ hổng là liên tục có người trũng tên ngã xuống, nhưng đi trước là lão binh kinh nghiệm, đã thấy quen máu me tổn thất, tuy kinh sợ vẫn không lùi.
Nỏ trận của quân Tống tức thì đáp trả, tráng hán cầm búa gỗ đập mạnh, dây cung bật lên liên hồi, mang từng mũi tên to như ngọn thương hướng về phía tường thành.
Hiệu quả không tốt, đá lớn vẫn rơi xuống rầm rầm, đội hình quân Tống lại thay đổi, phân tán thành đội nhỏ, thu hút toàn bộ sự chú ý của mánh ném đá và cung thủ Thanh Đường.
Rốt cuộc cũng xuất hiện một mảnh đất trống, máy ném đá cùng mấy trăm chiếc xe lớn chở đá do lừa kéo lên chiến trường.
Máy ném đá chỉ một tuần trà là ném đá đáp trả người Thanh Đường, không ít tảng đá va chạm nhau trên không vỡ tan nát, lúc này bộ tốt quân Tống đã cách tường thành chưa tới trăm bước.
Cổng thành bật mở, một đội kỵ binh tràn ra, tiếng võ ngựa át cả tiếng trống trận.
“ Trường thương thủ, lên!”
Ngu hầu hét khàn giọng, thương thủ mau chóng thế chỗ thuẫn thủ, thương từ tháp thuẫn chĩa ra, quân trận biến thành con nhím lớn, nỏ trận cũng chuyển mục tiêu từ tường thành sang kỵ binh.
Lần đầu tiên đích thân lên chiến trường, tuy bên cạnh có hai binh sĩ cầm thuẫn lớn hộ vệ, Thiết Đản thấy đũng quần mình ướt sũng rồi, phải cắn lưỡi giữ tỉnh táo.
“ Chúng, chúng ta ném thuốc nổ thôi chứ?”
“ Cửu ca, người Thanh Đường không đánh tới đây được đâu, đợi thêm chút nữa, khi quân Tống lên tường thành, người trên tường thành chưa đủ nhiều, lúc này tấn công hiệu quả không lớn.” Phó thủ của Thiết Đản rõ ràng máu lạnh hơn nhiều, vừa ăn quả khô vừa nhìn chiến trường như trại giết mổ:
Kỵ binh Thanh Đường xuyên trái chọc phải, chia cắt tan nát đội ngũ của người Tống, chỉ cần thấy quân trận nào có chút sơ hở là đoản mâu, chiến phủ ném tới, sau đó xông vào đồ sát.
Càng có nhiều kỵ binh vượt qua quân trận hướng về máy ném đá.
Thiết Đản đang tính chạy thì phía sau lưng có tiếng bước chân rầm rập, quay đầu nhìn thấy một đội ngũ vượt qua trận nỏ tám trâu, đối đầu với kỵ binh dũng mãnh của Thanh Đường.
Bộ nhân giáp! Vũ khí cường đại nhất của người Tống đã ra trận.
Kỵ binh Thanh Đường sau khi vượt qua quân trận phía trước, đội hình mỏng đi rất nhiều, tuy bọn họ có thể phát huy được tính linh hoạt, liên tục giết chết quân Tống trong mai rùa, nhưng va phải bức tường sắt này chỉ có kết cục là vỡ đầu chảy máu.
Chiến trường lúc này đã loạn, không còn phân chia địch ta rạch ròi như ban đầu nữa, khắp nơi là người Tống và người Thanh Đường lao vào chém giết nhau, làm Thiết Đản tim đập chân run, không biết bên nào đang chiếm ưu thế.
Nhưng ít nhất làn sóng kỵ binh của Thanh Đường va phải tảng đá ngầm Bộ nhân giáp, không thể tới chỗ mình được nữa, Thiết Đản liền thở phào.
Dương Hoài Ngọc toàn thân máu me trở về, hỏi Hoắc Hiền:” Tiên sinh, phía đại doanh có tin gì chưa?”
Hoắc Hiền lo lắng trùng trùng:” Hai canh giờ trước Một Tàng Ngoa Bàng đã xuất quân thăm dò, bị lão lệnh công chặn ở Kê Minh sơn. Theo tin truyền tới, tinh nhuệ của Một Tàng Ngoa Bàng là chiến kỵ của Hắc Thủy quân ti chưa hành động, toàn là sở bộ của Cầm sinh quân.”
“ Lệnh công lo hắn có ý đồ khác đã phái phó sứ Hoành Khánh lộ là Điền Trù, Tây Kinh khố tàng tả sứ Đổng Nguyên Nghiêm giám thị thị Long Xuyên, đề phòng địch cắt đường lui của chúng ta.”
“ Dương tướng quân, thời gian không còn nhiều, trong vòng ba ngày phải công phá Duyên Xuyên khẩu.”
Dương Hoải Ngọc gật đầu:” Ăn cơm xong ta sẽ đích thân dẫn quân lên tuyến đầu, nếu dụ được Đại Quỷ Ly ra được là tốt nhất.”
Hoắc Hiền nhìn đoàn người Thiết Đản đang bận rộn, hạ thấp giọng xuống:” Lệnh công nói, nếu thuốc nổ đạt được mục đích thì giữ đám người Cáp Mật này lại.”
“ Vô ích thôi, bọn họ chỉ biết sử dụng không biết chế tạo thuốc nổ, giữ lại cũng vô ích. Huống hồ người ta tính cả rồi, những người phái tới đây là gia nô Trưởng công chúa, chúng ta đắc tội với Trưởng công chúa không có kết cục tốt đẹp đâu.” Dương Hoài Ngọc biết Thiết Tâm Nguyên gian như hồ ly, y chắc chắn chuẩn bị rồi, bắt những người này vô ích còn ảnh hưởng tới thiện cảm mong manh với Cáp Mật:
Hoắc Hiền nghiến răng:” Âu Dương Tu, Vương Đại Dụng là đám phế vật, nắm quyền lớn ở Cáp Mật mà không biết gì về thuốc nổ.”
“ Có lẽ lão phu nên đi Tây Vực một chuyến, Thiết Tâm Nguyên là một thư sinh lại có thể lập quốc ở vùng hổ lang như Tây Vực, hi vọng có kinh nghiệm tốt cho chúng ta học hỏi, khó không phải làm sao chiếm Hà Hoàng mà giữ được nơi này.”
Ăn cơm trưa xong, trống trận lần nữa vang lừng, Dương Hoài Ngọc dẫn kỵ binh xuất kích, mỗi kỵ binh mang theo một cái thang, tiếng vó ngựa hòa cùng tiếng trống dồn dập.
Lần này tấn công là bộ thuộc tinh nhuệ nhất của Dương Hoài Ngọc, chiến mã lao nhanh tới tường thành, quân sĩ nhảy xuống, miệng ngậm binh khí, bắc thang leo thành.
Người Thanh Đường ra sức ném vôi, lăn đá gỗ xuống, cuộc công thành chiến diễn ra vô cùng thảm liệt, liên tục có người ngã xuống, nhưng quân Tống cũng dần dần lên được tường thành.
Dương Hoài Ngọc vừa lên tường thành thiết mâu trong tay hắn đâm ra liên tục, nhẹ như kim thêu hoa, bóng mâu bao phủ chu vi mười bước, không người Thanh Đường nào sống được.
Quân Tống tràn vào khoảng trống đó, một trận hình mũi tên dần hình thành, tả xung hữu đột , chiếm lấy nhiều địa bàn hơn cho đồng bạn leo lên.
Keng!
Một thanh đao nặng nề chém xuống thiết mâu của dương Hoài Ngọc, làm hắn khựng lại đôi chút, Dương Hoài Ngọc chỉ thấy thiết mâu trong tay rung bần bật như muốn vọt khỏi tay, bên tai lại có tiếng trường đao phá gió nhắm vào cổ mình, gầm lên trụ lại, hai tay cầm thiết mâu đâm lên.
Keng một tiếng, Dương Hoài Ngọc bị đẩy lui hai bước, nghiến răng gầm gừ:” Đại Quỷ Ly.”
“ Dương Hoài Ngọc.”
Tráng hán đối diện cũng hét lên, gạt quân tốt xung quanh, hai người lao thẳng vào nhau.
Chiến sự có vẻ thuận lợi cho quân Tống, nhưng Hoắc Hiền hiểu khổ chiến mới chỉ bắt đầu, lần trước Dương Hoài Ngọc cũng lên được tường thành rồi, rốt cuộc vẫn phải rút lui, chỉ cổng thành hỏi quân đầu Cáp Mật:” Nếu các ngươi chất thuốc nổ dưới cổng thành thì có thể phá tung được nó không?”
Quân đầu Cáp Mật gật đầu:” Làm như thế thì uy lực thuốc sẽ phát huy cao nhất, có thể phá hủy hoàn toàn cổng thành, nhưng quân sĩ bên trên bị chôn vùi hết.”
“ Chuyện này không cần các ngươi quản, phá được cổng thành, lão phu tính các ngươi lập đại công.” Hoắc Hiền thấy đám Thiết Đản ngần ngừ, rút kiếm đặt lên cổ hắn:” Làm mau!”
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé, mọi người có thể tìm google "Hành Lang Hà Tây" sẽ thấy một đầu nó nối với Cáp Mật, đầu kia là Lan Châu nối với Tống.