Mùa thu Tây Vực ngắn ngủi đặc sắc.
Lá cây khắp núi vừa biến thành màu đỏ chưa lâu, sương trắng đã phủ đầy những chiếc lá mỹ lệ, khiến nó chuyển dần sang màu đỏ tía.
Âu Dương Tu gần đây bị họ suốt, Trương Phong Cốt tới khám, nói chỉ bị phong hàn, nghỉ ngơi một thời gian sẽ khôi phục.
Bệnh nhân thì nhất định phải nói ít, uống nhiều nước, ngủ nhiều.
Nhưng Âu Dương Tu không làm theo, cho dù ho không ngừng, ông ta muốn trình bày rõ ràng kiến nghị của mình.
“ Phàm là thời khai quốc, bách tính nghèo khó, quan phủ cung cấp nông cụ và hạt giống, khi thu hoạch trả lại, đó là phương sách tốt. Nhưng chính sách này chỉ thích hợp nhất thời, mà không thể lâu dài, càng không hợp với Cáp Mật.”
“ Cáp Mật có sản vật phong phú, đất cày rộng, ruộng công mỗi hộ nhận nhiều hơn ở Đại Tống ba bốn lần, càng không thiếu trâu ngựa, núi có chim bay, sông có cá nhảy, thức ăn tới dễ dàng, chỉ cần hai năm canh tác là khá giả.”
“ Lúc này quan phủ nên thu hẹp phạm vi hỗ trợ, đồng thời thu hồi tiền lương nâng đỡ nông hộ, nếu tiếp tục tăng trợ cấp, trong nước sẽ sinh ra những kẻ lười biếng.”
“ Điểm này ở người Tống và người Hán không rõ ràng, họ khát vọng tài phú vô tận, nhưng người Hồi Hột thì khác, chỉ cần trong nhà còn thức ăn là không muốn làm việc nữa. Nếu là số ít lão phu không lo, nhưng đa phần người Hồi Hột là thế.”
“ Đáng sợ hơn nữa người Hồi Hột chiếm trên sáu thành nhân khẩu, nếu họ không muốn tiến thủ, Cáp Mật không thể trở thành quốc gia giàu có được.”
“ Hoắc Hiền lại chuẩn bị phát động chính sách hỗ trợ lần thứ ba, lão phu thấy không ổn, những năm qua đại vương đầu tư vào Cáp Mật không phải quá ít, mà là đã quá nhiều. Đại vương, không thể tiếp tục như thế, ngay từ ban đầu chúng ta phải không ngừng truyền bá tư duy cần kiệm trị gia, tích cực hướng tới cho bách tính, làm vững chắc nền tảng quốc gia mới đúng.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Tiên sinh nói phải lắm, chỉ là Hoắc tiên sinh vừa nhậm chức, muốn nâng cao uy tín của quan phủ cũng là điều hợp lý, tiên sinh không cần lo, ta chỉ đồng ý hỗ trợ tiền sưởi ấm vào mùa đông, thứ khác thì đều phủ quyết.”
“ Dù thế nào cũng phải cho tân tướng quốc chúng thể diện, biểu thị ủng hộ mới được.”
Âu Dương Tu vẫn nhíu chặt mày, cầm bát nước lê hấp đường lên uống:” Thứ đường này ngọt như mật, sắc như băng, gọi là đường băng rất hợp, lão phu đợi bệnh khỏi rồi sẽ về Đại Tống, mong đại vương cho ít thứ này, để về Đông Kinh còn có thứ dỗ đám trẻ nhỏ.”
“ Tất nhiên rồi, khi tiên sinh trở về sẽ có trăm xe đi theo. Tiên sinh đừng từ chối, vì nếu tiên sinh hành trang trống trơn trở về, sau này còn ai muốn tới Cáp Mật bần hàn nữa, tiên sinh phải mang nhiều về một chút mới là giúp Cáp Mật.”
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Kỳ thực bản vương rất mong tiên sinh ở lại, Đông Kinh cuộc sống đắt đỏ, lòng người chẳng như xưa, tiên sinh ở lại Thanh Hương thành, bất kể tu tâm dưỡng tính cũng cốt, đóng cửa nghiên cứu học thuật cũng được, ít nhất là được thanh tĩnh.”
Âu Dương Tu thấy lòng ấm áp, ông ta nghe ra, Thiết Tâm Nguyên thực sự không muốn mình đi, bất tri bất giác đã ở Cáp Mật ba năm, tận mắt chứng kiến Cáp Mật từ tiểu quốc tan hoang thành thắng cảnh phồn hoa, nếu nói không có tình cảm gì là lừa người.
Đột nhiên không biết nghĩ gì ngẩn ra một lúc rồi lẩm bẩm:” Không biết năm nay còn bao nhiêu linh dương về núi.”
Thiết Tâm Nguyên lòng đầy cảm xúc:” Bất kể có bao nhiêu cũng sẽ để chúng bình an trở về, muốn chẳng kiến kỳ cảnh ngày xưa thì còn lâu lắm.”
Âu Dương Tu nhìn Thiết Tâm Nguyên hỏi:” Đại vương hẳn nhìn ra đám Hoắc Hiền tới đây với ý đồ không đơn thuần phải không?”
“ Chẳng qua dùng lại trò cũ của Vương Giới Phủ thôi, mọi điều đều nắm trong tay bản vương.” Thiết Tâm Nguyên tự tin nói:” Làn này Uyển Nhi về nhà thăm thân, dọc đường nhờ tiên sinh chiếu cố.”
“ Vương thế tử cũng đi chứ?”
“ Khuyển tử còn nhỏ, không thể rời mẹ.”
Âu Dương Tu gật gù:” Thế cũng tốt, không vướng bận vương hậu và thế tử, đại vương có thể phóng tay đại chiến một hồi.”
“ Đại vương, mặc dù Cáp Mật có khải giáp tốt nhất, có chiến mã tốt nhất, lại thêm cung nỏ, thuốc nổ hỗ trợ, nhưng vũ khí đều dựa vào con người điều khiển, không có chiến sĩ, vũ khí cường đại tới mấy cũng chỉ là vật chết thôi.”
Thiết Tâm Nguyên chắp tay nói:” Đó cũng là lo lắng của bản vương, vì thế mới phái A Đại A Nhị tiến công Vu Điền, kiểm nghiệm sức chiến đấu thực sự của Cáp Mật.”
Âu Dương Tu thấy được an ủi nhiều, Thiết Tâm Nguyên không vì quốc lực đề thăng mở kiêu ngạo tự đại, chỉ có ai luôn giữ được tâm thái khiêm tốn cẩn thận mới có thể đi tới cùng con đường.
Khi Thiết Tâm Nguyên rời đi, Tô Thức chủ động đi tiễn.
Ngập ngừng một hồi Tô Thức mới nói:” Gia phụ tuổi đã cao ...”
Thiết Tâm Nguyên cắt lời:” Không cần giải thích, ta biết trong lòng ngươi Cáp Mật vẫn là quốc gia man di, ta không hiểu tâm thái này của ngươi từ đâu ra, ngươi muốn về, ta không giữ.”
Tô Thức gãi đầu:” Không phải hạ quan coi thường Cáp Mật, mà là bản thân không thích ở một chỗ lâu dài, ngày nào cũng nhìn Thiên Sơn, hoang nguyên, sa mạc, cừu dê, hạ quan đã thấy mệt rồi.”
“ Hạ quan cần hoàn cảnh mới để hoạt bát trở lại, có lẽ nhìn quen đại mạc, đi nhìn sương khói Giang Nam cũng không tệ.”
Thiết Tâm Nguyên vỗ vai Tô Thức:” Làm một người lữ hành cũng tốt, ngươi ở Cáp Mật kiếm không ít tiền rồi, dùng nó đi du lịch khắp nơi. Đừng làm quan, ngươi không hề hợp làm quan, nếu không kết cục của ngươi là bị đi đày khắp nơi, mang cái bụng đói nhìn cảnh trí thế gian.”
Tô Thức không phục:” Chẳng phải huyện Hồ Dương được hạ quan quản lý tốt đấy sao, năm nay thu hoạch hơn năm ngoái mười hai lần, đã xây lên huyện học, tiên sinh, học sinh đều đạt chỉ tiêu, một năm kết được sáu tám vụ án.”
“ Bách tính cày bừa, đồng tử hiếu học, dân phong thuần phác, năm nay còn được đánh giá thượng đẳng, đại vương không cho rằng tiên sinh báo giả công tích cho hạ quan chứ?”
Thiết Tâm Nguyên chỉ muốn đánh tên này một trận:” Đó là vì có ta dung túng cho ngươi, có tiên sinh che chở ngươi, ta có đưa một con lợn tới Hồ Dương huyện cũng làm ra được thành tích này.”
Nói xong kệ Tô Thức tức điên người, nghênh ngang bỏ đi.