Hoắc Hiền chỉ nghe thôi cũng chấn động, điều kiện này nếu không đủ sức hút thì trên đời này chẳng còn gì hấp dẫn nữa, ông ta tới Ba Tư hai lần, rất hiểu A Lạp Mục Đặc Sơn là nơi thế nào, vội vàng can:
“ Đại vương, đối diện với thần linh, bất kể là Phật tổ hay thiên thần, chúng ta đều nên giữ tâm thái cung kính, nhưng không nên lại gần, như thế mới giữ được nhân cách hoàn chỉnh.”
Nói tới đó cảm thấy mình can thiệp hơi quá, chắp tay một cái:” Còn chuyện Cáp Mật, đi đâu về đâu, phải xem ý kiến của đại vương, dù sao Cáp Mật nói cho cùng cũng là của đại vương.”
Thiết Tâm Nguyên sao không hiểu tâm tư của Hoắc Hiền, ông ta muốn Cáp Mật lớn mạnh để giảm bớt sức ép bên ngoài cho Đại Tống, chứ không phải thành thế lực mới đe dọa Đại Tống. Y thuận tay ném cuộn giấy da dê đi, cầm cốc rượu lên uống một hơi cạn ngay:” Bản vương đã không quen nhận ban thưởng của người khác nữa rồi, chỉ quen ban thưởng cho người khác.”
“ Nếu như ta muốn tòa thành ở A Lạp Mục Đặc sơn, ta sẽ dẫn quân đội tới, khi toàn bộ người nơi đó quỳ xuống dưới chân ta mới tiếp nhận.”
Những lời nói bình đạm đó kỳ thực ẩn chứa hào khí vô biên, Hoắc Hiền đứng lên chắp tay:” Quả thực đại vương không cần ai ban phát cho điều gì, đất Tây Vực rồi sẽ có ngày thành đồ chơi trong tay ngài.”
“ Ha ha ha.” Thiết Tâm Nguyên cười lớn:” Nếu như Mục Tân không gửi phong thư này thì ta không dám nói những lời cuồng vọng như thế, đã phải gửi bức thư bất đắc dĩ này thì chứng tỏ ông ta đã không còn lòng tin tuyệt đối công chiếm Cáp Mật nữa.”
“ Vậy thì tới lượt Cáp Mật ta tấn công rồi.”
Hoắc Hiền hốt hoảng nói:” Đại vương, bỏ kiên thành mà đi không phải lựa chọn tốt.”
“ Đó là ở Đại Tống, người Tống thích nhốt mình trong thành nên trăm năm qua càng ngày càng đi xuống, hảo hán đại mạc là phải rong ruổi ở bình nguyên bao la, mắt nhìn tới chân trời.”
“ Thế nhưng tổn thất quá lớn!”
“ Nếu như không đổ máu vì mảnh đất của mình thì làm sao biết trân trọng? Nhất là người Hồi Hột bỗng nhiên từ chỗ lưu lạc thất tán nhảy sang hạnh phúc an khang, vậy mà bọn họ còn không vừa lòng. Ở Cáp Mật này chú trọng nguyên tắc bỏ ra bao nhiêu thì được nhận lại bấy nhiêu.”
Ân uy xuất phát từ bên trên, Hoắc Hiền quan tiếp nhận quan niệm này, cho dù bản thân phải làm kẻ ác trong kế hoạch này, cũng không thấy có gì là bất công.
Tiễn Hoắc Hiền ra ngoài, vừa vặn gặp tỷ muội Úy Trì Chước Chước, Úy Trì Văn đi vào, Cạc Cạc theo sau ôm cả một đống đồ.
Bọn họ trông có vẻ rất vui, Úy Trì Chước Chước vì bị lạnh nên hai má hồng hào phơi phới, xinh đẹp vô cùng. Úy Trì Văn cười toe toét đi bên cạnh, còn Cạc Cạc thì tay xách nách mang, mồ hôi đẫm lưng, nhưng xem chừng chẳng có gì là không vui.
Úy Trì Chước Chước chỉ hơi nhún mình thi lễ với Thiết Tâm Nguyên rồi theo cửa bên chạy về phòng, Úy Trì Văn cười gian móc ra một gói hạch đào rang hối lộ đại vương.
Không có tâm tình mà để tới tên ngốc Cạc Cạc, nếu không phải Úy Trì Văn báo tin thì hắn đã trốn vào trong quân đội đi Lâu Lan rồi.
Hạch đào núi rang với ngũ vị hương rất ngon, Úy Trì Văn làm việc rất chu đáo, hạch đào đều bị bóp nứt từ trước, chỉ cần Thiết Tâm Nguyên bóp nhẹ là có thể ăn được nhân xốp mềm bên trong.
Thiết Tâm Nguyên nhìn quả sung khô mà Cạc Cạc đưa tới, thở dài nhận lấy, giờ không phải như mấy năm trước muốn đánh là đánh, muốn đá là đá nữa. Một chàng trai đã biết lén lút đi tìm ca cơ không thể đối xử như vậy, phải cho sự tôn trọng nhất định.
Ngồi xuống bên cạnh bồn hoa thuận miệng, Thiết Tâm Nguyên hỏi:” Ngọc Tổ Phổ nói thế nào?”
Tổng đốc Vu Điền Ngọc Tổ Phổ đã bị đưa tới rất lâu, Thiết Tâm Nguyên ném cho Úy Trì Văn rồi chẳng hỏi tới nữa, cũng không thấy bẩm báo, xem ra chưa có kết quả.
Hôm nay rảnh rỗi mới hỏi.
“ Đại vương, kết quả không tốt, cái tên đó chỉ muốn chết, chẳng nói gì cả, đoán chừng cố kỵ gì đó.”
Thiết Tâm Nguyên lại ném một quả sung khô ngọt tới phát ngấy vào mồm:” Chuyện này hẳn không phải vấn đề với ngươi mới đúng.”
Úy Trì Văn nhíu mày:” Vâng, chỉ là thuộc hạ không bức bách hắn, cảm thấy trên người hắn có bí mật nào đó nên để hắn tình nguyện nói ra sẽ có hiệu quả tốt hơn, nên muốn đợi giam thêm thời gian tinh thần hắn suy yếu rồi tiếp tục dụ dỗ.”
“ Càng sớm càng tốt, giờ là giai đoạn khẩn yếu, nếu để muộn, có khi tin tức mất giá trị.”
Cạc Cạc mấy ngày trước bị mắng cho một trận nên bây giờ đứng một bên không nói gì.
Thiết Tâm Nguyên ném quả sung vào người hắn:” Muốn nói gì thì nói đi, gửi ngươi vào trong quân rèn luyện, sao lại muốn trốn đi.”
“ Đại vương, Cạc Cạc muốn rèn luyện nhiều hơn, xin người đưa thuộc hạ tới Lâu Lan, giờ dù vừa ngủ vừa cưỡi ngựa thì thuộc hạ cũng không ngã được.”
“ Vậy ngươi thấy mình huấn luyện đủ rồi chứ gì?”
Cạc Cạc gật đầu không chút do dự:” Đã đủ.”
“ Được, mai ngươi và Thiết Nhị so kỵ thuật, nếu ngươi không thắng được tên bệnh nhân đó thì ta đánh chết ngươi.”
“ Đại vương ức hiếp người ta.” Cạc Cạc không chịu:” Thuộc hạ tuy không bằng được Thiết Nhị thúc thúc, nhưng mà hơn đại đa số người trong quân, loại như Tiểu Văn chỉ cần một tay bắt sống chục lần.”
Úy Trì Văn không ngờ lửa cháy lên người mình, trừng mắt với Cạc Cạc.
Thiết Tâm Nguyên lạnh lùng quay sang hỏi:” Kỵ thuật ngươi tệ tới mức đó rồi sao?”
Úy Trì Văn không có gì để giảo biện, hắn không hứng thú với cưỡi ngựa, với hắn cưỡi ngựa chỉ đủ thay đi bộ là được, không bỏ công rèn luyện. Bình thường hắn theo Thiết Tâm Nguyên không cần phóng ngựa nhanh nên có thể che dấu được, giờ Cạc Cạc nói ra thành lộ hết.
“ Chúng ta lập quốc ở Tây Vực, tức là không thể thiếu kỵ xạ, từ đạo lý lớn mà nói, chỉ có kỵ xạ mới đảm bảo cho Cáp Mật muôn đời hưng thịnh, lùi lại một vạn bước mà nói, tinh thông kỵ xạ mới có thể thoát khỏi kẻ địch.”
-“ Từ mai trở đi … Không, từ hôm nay luôn đi, mỗi ngày Cạc Cạc cùng ngươi huấn luyện hai canh giờ, tới khi không bị hắn bắt sống nữa mới thôi.”
“ Hả?”
Không chỉ Úy Trì Văn mà Cạc Cạc cũng há mồm.
Cạc Cạc thì giận Úy Trì Văn liên lụy làm mình không được đi Lâu Lan, Úy Trì Văn càng rầu rĩ, hôm nay sinh nhật tỷ tỷ, vốn định mua ít món ăn về đánh bài uống rượu, không ngờ gặp phải đại vương, bị mắng một trận còn phải rèn luyện cưỡi ngựa mà hắn rất ghét.
Sinh nhật tỷ tỷ?
Mắt Úy Trì Văn sáng lên, cúi đầu lí nhí:” Hôm nay là sinh nhật tỷ tỷ nên thuộc hạ mới buông lỏng để Cạc Cạc được thể ...”