Âu Dương Tu vừa xử lý văn kiện xong, đang nhắm mắt hưởng thụ chén trà ngon thì nghe thấy tiếng lộc cộc ở cửa sổ, đưa mắt nhìn thấy con bồ câu mổ khung cửa, cười khổ đưa tay bắt lấy, mở cuộn lụa trong ông trúc xem, vẻ mặt liền trở nên vô cùng nghiêm túc.
Lúc sau thò đầu ra hành lang nói với Tô Thức đang lười biếng nằm đó:” Phái cấp cước dịch đệ, triệu tập các vị tri châu tới Cáp Mật nghị sự.”
Tô Thức giật mình ngồi dậy:” Tiên sinh, sắp thu hoạch rồi, lúc này ...”
Âu Dương Tu không để hắn kịp nhiều lời:” Đi làm đi, chúng ta sắp đánh trận rồi.”
Tô Thức ngờ người rồi vội vàng đi an bài tín sứ.
Chiến tranh sớm đã có chuẩn bị, chẳng qua trước kia lấy phòng thủ làm mục tiêu, hiện giờ chuyển sang tấn công, có nhiều công tác phải đạp đổ làm lại.
Âu Dương Tu rất muốn khuyên Thiết Tâm Nguyên nếu có thể không đánh trận thì đừng đánh, song ông ta cũng biết luận tới am hiểu Tây Vực thì Thiết Tâm Nguyên hơn mình nhiều.
Lãnh Bình cũng nhìn thấy bồ câu, đó là con bồ câu hắn mang theo tới Bắc Thiên Sơn rồi thả đi, giờ quay trở lại.
Xem xong tin tức, Lãnh Bình vội vàng tới tiểu lâu Hạ Nguyên Ngũ ở.
Vương Trụ dẫn một đám người đi cướp bóc từ sáng rồi, Hạ Nguyên Ngũ thì chỉ biết ống rượu suốt ngày, thấy Lãnh Bình tới thì say ngật ngưỡng gọi hắn tới uống rượu xem ca vĩ, còn đẩy hai vũ cơ bên cạnh vào lòng Lãnh bình.
Lãnh Bình uống vài chén rồi nói:” Đại vương, xung quanh chúng ta không còn dê béo nữa, huynh đệ định đi xa một chút, để mọi người tới mùa đông còn có chút rượu để uống.”
“ Vương Trụ huynh đệ truyền tin về không tốt sao?” Hạ Nguyên Ngũ lè nhè hỏi:
Lãnh Bình thở dài:” Quanh đây ngay cả người cũng không còn bao nhiêu, sao có được thứ tốt.”
“ Nhất định là huynh đệ khác tranh trước Vương Trụ rồi, sớm bảo hắn, ra tay phải nhanh, phải tàn nhẫn, đừng để đám quỷ nghèo có cơ hội khóc lóc cầu xin. Đối phó với man di trước tiên cứ giết một nửa, nửa còn lại sẽ giao lương thực tài vật ra, đỡ tốn công.”
“ Cho dù không có thì bắt người về bán lấy tiền, lần trước Vương Trụ bán liền một lúc tám vạn người cho Cáp Mật là một sáng kiến, giờ đã có người đặt nô lệ với chúng ta, tiền đóng trước, nói với Vương Trụ, kéo người về là có tiền.”
Lãnh Bình không muốn thảo luận chuyện mở rộng bờ cõi cho nước Ô Kê nữa, chỉ thông qua vài câu đơn giản là biết toan tính của Hạ Nguyên Ngũ.
Tên này định chuồn.
Hạ Nguyên Ngũ không ngốc, biết chọc giận Thiết Tâm Nguyên không có kết quả tốt, đồng thời cũng không muốn đánh nhau với người Đại Thực, muốn tránh đi sau đó quy thuận người chiến thắng.
Hoặc giả nếu hai bên lưỡng bại câu thương, hắn sẽ có cơ hội quật khởi.
Tình toán của Hạ Nguyên Ngũ không có gì sai, nhưng Lãnh Bình không muốn thế. Hắn muốn lợi dụng đám lính đánh thuê cường hãn này đánh với người Đại Thực một trận, sau đó hoàn thành sứ mệnh trở về Cáp Mật chính thức tham gia quân đội, kiếm cho con cháu một tương lai khá khẩm hơn.
Lãnh Bình uống rượu với Hạ Nguyên Ngũ suốt một ngày, xác nhận hắn thực sự say rồi mới về phòng đợi Vương Trụ.
Đại bộ phận quân sĩ ở trong thành Ô Kê là thân tin của Hạ Nguyên Ngũ, sau khi hắn say, người phụ trách thành phòng là Lương Tán, vốn là phó tướng từng theo hắn nam chinh, một lòng trung thành.
Cuộc sống tiệc tùng hưởng lạc vô độ chỉ trong thời gian ngắn đã hủy đi sự vũ dũng của Hạ Nguyên Ngũ, lúc này hắn sợ chết hơn bất kỳ ai, chỉ muốn giữ mạng mình, chẳng còn tha thiết gì chuyện xưng hùng lập quốc gì nữa.
Dù Lãnh Bình hay Vương Trụ chỉ được thống ngự đám lĩnh đánh thuê không có lấy chút trung thành nào, chẳng thể động tới người bên cạnh Hạ Nguyên Ngũ.
Đều là hảo hán kinh nghiệm chinh chiến, tổ chức tác chiến tiểu binh đoàn thì chẳng ai hơn ai, một khi có nội đấu, đám lính đánh thuê sẽ khoanh tay ngồi nhìn, hoặc là xem ai trả giá cao hơn sẽ giúp người đó.
Chỉ cần số lượng thân binh áp đảo Lãnh Bình và Vương Trụ, Hạ Nguyên Ngũ không sợ họ tạo phản.
Sau khi thăm dò được tâm tư Hạ Nguyên Ngũ, dưới tình hình này, giết hắn đoạt binh quyền là lựa chọn duy nhất.
Chập tối Vương Trụ trở về.
Chỉ thủ lĩnh và thân binh mới được vào thành, đại quân ở ngoài, đó là quy củ Hạ Nguyên Ngũ lập ra.
Lần này cướp bóc rất thất bại, trừ mấy chục con dê và ít gà treo ở cổ ngựa thì không còn gì khác, Vương Trụ vào thành gặp phải đám thân binh của Hạ Nguyên Ngũ ôm bụng cười lớn, sắc mặt hắn khó coi.
Đây không phải lần đầu hắn về tay trắng nữa, sớm thành trò cười.
Lương Tán đứng trên đài cao nhíu mày nói với Lãnh Bình:” Có dê sao không có người?”
“ Cái tính nhân từ của hắn lại tái phát rồi.” Lãnh Bình thở dài:
Lương Tán lắc đầu:” Cứ thế này mãi không được, mong Lãnh huynh khuyên giải hắn, nước Ô Kê không thể để miệng ăn núi lở.”
Lãnh Bình thấy thân binh của mình đã vào vị trí, rút đao ra nhổ bãi nước bọt:” Phải giáo huấn hắn một bài học.”
“ Không được như thế gây binh loạn ...”
Lương Tán vội ngăn cản, lời chưa nói hết đã bị đao xuyên lông ngực, hét một tiếng đưa tay ôm lấy đao, Lãnh Bình mặt lạnh tanh bước tới, trường đao cắt phăng nữa bàn tay của hắn.
Tiếng hét làm thân vệ Lương Tán giật mình, vừa rút đao ra bị thân binh của Lãnh Bình chém gục xuống vũng máu, bọn chúng làm sao có thể ngờ huynh đệ đang uống rượu ăn thịt với mình lại hạ độc thủ.
Vương Trụ nhìn thấy, tuy không hiểu vì sao Lãnh Bình lại ra tay, vẫn lệnh thân vệ xông lên đánh với người của Hạ Nguyên Ngũ.
Chém giết lan đi như cơn sóng, những người tham gia cuộc nội chiến này toàn là người Tống, còn đám lính đánh thuê Thổ Phồn, Khiết Đan, Tây Hạ chỉ nắm chặt vũ khi trong tay, đứng ở chỗ an toàn nhìn đám người Tống chém giết lẫn nhau.
Lãnh Bình xách trường đao đi qua một tráng hán, nói lớn:” Chân Châu, ngươi định cả đời làm võ sĩ lưu lãng à?”
Chân Châu là thủ lĩnh người Thổ Phồn, lắc đầu:” Thanh Đường đã mất rồi, không lưu lãng thì sao?”
“ Công chúa Thanh Đường và đại tướng quân Lý Xảo còn ở đó, các ngươi không muốn người khác điều khiển, ở dưới trướng bọn họ mới là không nhục sứ mệnh.” Lãnh Bình cố thuyết phục:
Chân Châu cười khẩy:” Chẳng qua muốn lão tử bán mạng cho ngươi, giết Hạ Nguyên Ngũ chứ gì?”
Lãnh Bình lấy trong lòng ra một cái ấn:” Đại vương muốn ta giết Hạ Nguyên Ngũ, ta hỏi ngươi lần cuối, ngươi có nghe lệnh đại vương không?”