Máu trên người A Đan lau mãi không hết, nên A Y Toa lau tượng trưng vài cái rồi thôi khiến A Đan luyến tiếc vô cùng.
Trát Tố bị trói cả chân lẫn tay vào một chỗ, sau đó lật người lên, nên hắn phải dùng tư thế cực kỳ gian nan nhìn trời.
A Đan bước tới, mặc cho máu trên khải giáp nhỏ lên người Trát Tố:” Nói đi, đừng che dấu ta, ta sẽ cho ngươi chết thống khoái, đồng thời cũng nói với người nhà ngươi là ngươi chiến tử, đó là điều kiện rộng rãi nhất của ta rồi.”
Trát Tổ mở miệng cầu khẩn:” Vương tử, tha mạng cho ta, đây là tranh chấp giữa ngài và trưởng lão trí tuệ, ta chỉ là một chiến sĩ nghe lệnh thôi, ngài và trưởng lão đều là chủ nhân của ta, ai thắng ta nghe lời người đó.”
A Đan gật gù:” Cũng đúng, giờ nói cho ta biết phương thức truyền tin giữa ngươi và Cổ Nhĩ Đan, sau đó ngươi có thể yên tâm mà chết.”
Trát Tây tiếp tục nài nỉ:” Vương tử ...”
A Đan thoáng cái vẻ mặt thay đổi, văn vẹo như thú dữ dẫm mạnh lên ngực hắn, rít lên:” Đừng lải nhải.”
Trát Tây đau tới mặt trắng bệch, mồ hôi ròng ròng, khi A Đan nhấc chân ra vẫn chưa hết kinh hoàng, trong ấn tượng của hắn, A Đan xưa nay luôn hiền hòa, lúc này trông không khác quỷ dữ, vội nói:” Cổ Nhĩ Đan chỉ nhìn mặt ta, hắn là tên ngốc, chỉ cần mặt ta xuất hiện ở lối vào thần miếu, hắn sẽ mở cửa đá, cho mọi người vào.”
“ A Đan, đừng tin lời hắn, soát trên người hắn được lệnh bài của Mục Tân, hỏi xem cách dùng lệnh bài đó ra sao.” Giọng A Y Toa từ sau cồn cát truyền tới, rất êm ai.
A Đan gằn giọng nhìn mặt Trát Tây tái đi sau khi nghe thấy giọng A Y Toa:” Ngươi cũng nghe thấy ai nói rồi đấy, thánh nữ rất thông minh, muốn lừa nàng ấy chỉ uổng công thôi.”
Rồi dùng loan đao đâm vào đùi Trát Tây, từ từ rạch xuống, thịt đỏ hồng bị lật lên như miệng đứa trẻ:” Trát Tây, nói đi, ta biết ngươi không trung thành với lão sư ta tới mức đó đâu, nếu không ngay khi bị thương ngươi đã tự sát rồi, nói đi ta giải thoát cho ngươi.”
Cơn đau khiến Trát Tây sụp đổ, kêu liên hồi:” Đưa lệnh bài cho Cổ Nhĩ Đan, đưa cho Cổ Nhĩ Đan ... Hắn chỉ nhận lệnh bài không nhận người, hắn sẽ mở cửa đón các ngươi vào.”
A Đan cười lớn rút đao lại:” Nói sớm có phải đỡ chịu tội không, giờ ta mang lệnh bài đi tìm Cổ Nhĩ Đan, nếu ngươi nói đúng, ta sẽ quên chuyện xảy ra ở đây, nếu ngươi dám nói dối, ta sẽ bán người nhà của ngươi cho người Bách Bách.”
“ Vương tử A Đan, ta không lừa ngài, tha cho ta ...”
A Đan có được thứ mình muốn, cắt cổ Trát Tây, lấy nắm cát lau máu trên đao, sau đó tới sau cồn cát.
“ A Y Toa, người ta gọi Cổ Nhĩ Đan là quỷ ăn xác, bất kể lúc nào ta thấy hắn thì hắn cũng đang ăn, tựa hồ vĩnh viễn đều ăn, khiến ta không rõ hắn là người hay ma quỷ, nàng tốt nhất không nên gặp hắn.”
Nếu Mục Tân là thần linh thì Cổ Nhĩ Đan chính là ngọn roi trong tay thần linh.
Trưởng lão trí tuệ có thể nhìn thấu thế gian, lòng người gian trá, nhưng không thể tự mình thực thi, ông ta phải giữ một hình tượng thần nhân siêu nhiên, những thứ máu me, bẩn thỉu không được đụng vào.
Vì thế cần một người trung thành tuyệt đối chấp hành mệnh lệnh của mình, đó là Cổ Nhĩ Đan, hắn thô lỗ, hung bạo, vô tri, ác độc và một lòng trung thành.
Người như thế khi còn sống có thể tận tình giao toàn bộ chuyện mình không muốn làm, đến khi cần, có thể đẩy Cổ Nhĩ Đan ra để tất cả trút giận, bản thân vẫn làm trưởng lão trí tuệ nhân từ.
A Đan không muốn A Y Toa gặp Cổ Nhĩ Đan, cho rằng đó là sự xỉ nhục tới A Y Toa, hắn cực kỳ căm ghét ánh mắt toàn tình dục điên cuồng của Cổ Nhĩ Đan khi nhìn A Y Toa.
A Y Toa vỗ vỗ má A Đan:” Ngươi xuất hiện sẽ khiến Cổ Nhĩ Đan nghi ngờ, còn ta xuất hiện, hắn sẽ nhanh chóng mở cửa ra.”
“ Hắn nhìn nàng một cái cũng làm vấy bẩn nàng.” A Đan nghiến răng ken két:
“ Chỉ mỗi ngươi là coi ta thánh khiến như thế thôi, lại chẳng biết ở Phi Ưng sơn, ta còn chứng kiến những cảnh tượng còn ô uế hơn nhiều.” A Y Toa vén khăn che, hôn phớt lên má A Đan một cái, thì thầm:” Qua ngày hôm nay ngươi có thể tới lều của ta.”
Câu nói này làm A Đan run người, đó không biết là ao ước bao năm của hắn, vừa hưng phấn lại luống cuống, nhất thời không biết đáp lại ra sao, đến khi tỉnh lại thì A Y Toa chạy xa rồi.
…. ….
Cổ Nhĩ Đan từ sáng sớm đã đứng ngoài thần miếu, nhìn về phía tây, Trát Tố phải tới vào hôm nay.
Cột đá ở bên cạnh được gạch tới bốn mươi lăm vết đao, không sai được, bốn mươi lăm ngày rồi.
Hắn không thích tòa thần miếu này, bên trong trừ xác ướp và cát vàng chỉ còn lại hai ngăm năm mươi thủ vệ và một người tù tôn quý.
Ngày nào cũng như ngày nào chỉ có cảnh cát vàng bị gió thổi chảy trên mặt đất, làm người ta nhìn thôi cũng phát bực.
Con người khi cô độc thì hay nghĩ linh tinh, đôi khi Cổ Nhĩ Đan thậm chí có cảm giác mình bị vứt bỏ.
Hải thị thận lâu thường xuất hiện ở nơi này, mỗi lần kỳ cảnh xuất hiện, Cổ Nhĩ Đan đều lặng lẽ thưởng thức, hắn thậm chí nhìn thấy những vũ nương đang khiêu vũ ở trong lầu gác đẹp đẽ.
Nghĩ tới mông vũ nương Quy Tư, toàn thân Cổ Nhi Đan thêm khô nóng.
Một tên võ sĩ răng vàng râu toàn chấy rận từ đại môn đen xì đi ra, than vãn với Cổ Nhĩ Đan:” Trát Tố phải tới rồi, nếu không chúng ta uống gió mà sống mất.”
Cổ Nhĩ Đan xoa cái đầu trọc:” Sắp tới rồi, ta đã ngửi thấy mùi thối trên người hắn.”
Quả nhiên không bao lâu sau một đội kỵ binh đen xuất hiện ở chân trời, tên răng vàng hò reo, chuẩn bị quay về thu thấp đồ đạc dọn khỏi nơi quái quỷ này.
Cổ Nhĩ Đan lại nhíu mày, vì hắn nhìn thấy bóng trắng trong đội ngũ kỵ binh đen, nếu không phải đám người này đi thẳng tới mà không trốn tránh gì thì hắn đã chuẩn bị chiến đấu rồi.
Cho dù là thế Cổ Nhĩ Đan vẫn sai người mang tới chiến chùy, dựng cự thuẫn cao bằng cả một người ở trước mặt.
Kỵ binh đen dừng vó ngựa cách Cổ Nhĩ Đan năm mươi bước, hắn không nhận ra trong đó có bất kỳ ai quen thuộc, không thấy Trát Tố đâu, thế là giơ cự thuẫn, chầm chậm lùi lại phía sau.
A Y Toa vén khăn che mặt, lộ ra khuôn mặt diễm tuyệt thiên hạ, yêu kiều quát lớn:” Cổ Nhĩ Đan, thấy ta không quỳ xuống à?”