Mặt trời lên tới ba cây sào A Y Toa mới vươn mình thức giấc, được Địch Y Tư hầu hạ rửa mặt xong rồi mới tới phòng ăn, không thấy nam nhân hùng tráng như gấu kia đâu.
“ A Đan đâu rồi, vẫn giận ta à, có thời gian giận ta thì nên về Ba Cách Đạt cho rồi.” A Y Toa bê bát sữa ấm, chấm bánh ăn:
“ A Đan đi rồi.” Địch Y Tư lau mồm cho A Y Toa, cái đứa bé này cứ uống sữa là vương vãi khắp nơi, bao năm không sửa được:
A Y Toa ngừng nhai, ngạc nhiên quay sang nhìn Địch Y Tư, nàng không nghĩ A Đan lại bỏ đi.
“ Đi thật rồi, khi trời vẫn còn sương đã đi.”
A Y Toa bỏ ngay cái bánh xuống, vội vàng chạy tới phòng A Đan, thấy mấy bộ võ phục nàng mua được gấp chỉnh tề trên giường, mặt đất còn hai đôi giày.
“ Hắn đi rồi, đi đất sao, sao ngươi không ngăn hắn lại? Hắn về Ba Cách Đạt?” Đầu óc có chút choáng váng, A Y Toa dựa vào khung cửa ngồi xuống:
“ Không, vì không có tiền, A Đan muốn đi làm lính đánh thuê.” Địch Y Tư nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của A Y Toa, lắc đầu:” A Đan là vương tử cao quý, kiêu ngạo mà dũng mãnh, sao có thể dùng đôi giày mà nữ nhân mình yêu thương mua bằng tiền khiêu vũ cho người ta xem.”
“ Ngu xuẩn!” Hồi tỉnh lại, A Y Toa hét lên, xoay người nhấc váy chạy về phía doanh lính đánh thuê:
Địch Y Tư lắc đầu về phòng, múc một bát cháo húp no bụng, lẩm bẩm:” Không rời được hắn lại suốt ngày làm tổn thương hắn, chẳng biết người trẻ nghĩ gì.”
Khi trời tối A Y Toa mệt mỏi trở về, được Địch Y Tư dìu lên giường, miệng cứ lẩm bẩm " hắn đi đất bỏ đi rồi, hắn đi đất bỏ đi rồi."
Địch Y Tư dùng khăn ấm lau mặt cho A Y Toa:” Đuổi theo làm gì, nam nhân đã đi là như gió cuốn, chúng ta không đuổi được.”
A Y Toa ngồi bật dậy chỉ về phía Hắc Sơn:” Hắn ký văn thư hà khắc nhất, nếu mã tặc Nhất Oa Phong không chết thì hắn chết, tên ngu xuẩn đó một mình đi tiễu phỉ.”
Địch Y Tư rất lo, nhưng vẫn mạnh miệng:” Chết cũng tốt, không ai làm phiền người nữa.”
A Y Toa suy sụp gục xuống giường, bầu ngực phập phồng một lúc mới nắm lấy áo Địch Y Tư hỏi:” Ta khiêu vũ là sai sao?”
“ Mới đầu thì không sai, chúng ta cần thân phận để bảo hộ bản thân, đạt được mục đích thì không cần nữa, công chúa chìm đắm trong khiêu vũ để đám nam nhân kia nhìn thân thể mình chảy nước dãi thì sai rồi.”
A Y Toa mím môi:” Vậy ta không khiêu vũ nữa, A Đan quan trọng hơn khiêu vũ.”
Địch Y Tư mỉm cười ôm nàng vào lòng vỗ vỗ lưng:” Công chúa, ta đã nói với Hà Lạp Nhĩ, chân người rất đau, phải nghỉ nửa năm.”
A Y Toa ngây ra, nửa năm? Nửa năm sau nàng phải về Hà Trung khi đó phụ thân nàng hẳn đã đạt được mục đích, nhưng nàng không muốn rời xa tòa thành tự do này. Nàng không muốn trở về thiên đường đóng giả thiên sứ, không muốn trở thành phần thưởng cho người chiến thắng ở đại điển Hùng Ưng sơn.
Cường đạo Nhất Oa Phong ở Hắc Sơn chỉ mới xuất hiện gần đây, bọn chúng cực kỳ giảo hoạt.
Chúng giống như bóng ma lướt trên mặt đất Cáp Mật, không ai nhìn thấy bộ dạng của chúng, thậm chí nhân số của chúng cũng không biết.
Mỗi lần chúng gây án đều nhanh như gió, sau đó chạy về Hắc Sơn ẩn trống.
Thiết Tam Bách và Lạp Hách Mạn tìm kiếm chúng đã một tháng, phát hiện ra bảy tám sào huyệt của chúng, nhưng lần nào cũng không thành, bọn chúng đi trước một bước rồi, tro bếp còn nóng, chúng rời đi chưa tới một canh giờ.
Dù thế Thiết Tam Bách dẫn võ sĩ tìm khắp hai ngày không thấy.
Sau khi báo lên, Âu Dương Tu cho rằng đám cường đạo có nội ứng, phải tìm ra nội ứng, nếu không tiếp tục xuất kích cũng vô nghĩa, đồng thời cho phép treo thưởng tìm kiếm chúng.
A Đan tới doanh lính đánh thuê, trực tiếp hỏi nhiệm vụ khó nhất.
Hồng lão thất tất nhiên giao vụ án Nhất Oa Phong cho hắn, quan phủ treo thưởng năm trăm lượng bạc rồi, kiểm tra võ nghệ của hắn xong, còn tặng thêm cả chiến mã và cung tên để tăng thêm khả năng hoàn thành nhiệm vụ của hắn.
Hắc Sơn kỳ thực là tên gọi chung của vùng đồi núi màu đen nằm ở phía đông Cáp Mật chừng bốn ngày đường, Thiết Tâm Nguyên từng nghĩ rằng nơi này có than, phái người đi kiểm tra mới biết đá đen và than là hai thứ khác nhau.
Nhưng y cho rằng một nơi mà đất đá có máu khác thường thì phía dưới thế nào cũng có bảo bối, cấm chỉ bách tính khai phát dải đất này, nên Hắc Sơn chỉ có mục dân chăn gia súc, có thợ săn đến săn bắn còn không có ai ở.
Bảo bối không thấy đâu lại sinh ra một đám cường đạo làm Thiết Tâm Nguyên rất tức giận, Mạnh Nguyên Trực nói chỉ cần hắn dẫn hai đứa con lên núi là quét sạch đám cường đạo này, Thiết Tâm Nguyên từ chối, rắc rối nhỏ này không cần dùng tới đại tướng quân cấp bậc Mạnh Nguyên Trực.
Thế nên việc tới tay A Đan.
Hắc Sơn vào mùa đông cỏ mọc um tùm, gió lạnh thổi qua đỉnh núi, cỏ cao bằng nửa ngày liên tục loạt xoạt, tựa hồ đằng sau mỗi bụi cỏ đều có một tên cường đạo ẩn nấp.
A Đan không thèm để ý tới vùng cỏ hoang, thời tiết thế này nấp trong cỏ không được lâu, hoang nguyên nơi này không khác hoang nguyên ở quê nhà, ngay cả sói cũng không nấp trong cỏ nữa là người.
Dắt hai con ngựa lên đồi, gió nhỏ liền thành dao cắt da, ra sức chui qua khe hở của áo, chẳng mấy chốc A Đan thấy toàn thân lạnh cóng.
Trời trong, ánh nắng trải khắp đồi, nhợt nhạt, chẳng ấm lên chút nào.
Câu lửa hơ ngực ấm, gió thổi lưng lạnh không phải nói chơi, phía đón gió không thể có cường đạo, dù là có lửa để sưởi cũng không được.
Chẳng mấy chốc A Đan không chịu nổi lạnh, xuống núi, men theo con sông khô cạn, đi sâu vào trong Hắc Sơn.
A Đan hối hận rồi.
Cảm thấy mình nổi giận rời A Y Toa mà đi là quyết định ngu xuẩn, nếu không lúc này đang ở trong phòng sưởi ấm, cười đùa với thiên sứ mỹ lệ.
Có điều A Đan không hề có ý định dừng lại, đã đi rồi, quay về càng xấu hổ, vừa nghĩ tới nụ cười tựa có tựa không của A Y Toa, bước chân của hắn càng thêm kiên định.
Loại chim như quạ có khắp nơi trên thế giới, nhìn thấy quạ đậu trên cành cây kêu quang quác với mình, A Đan rút cung bắn luôn.
Đó là con quạ cực béo, Cáp Mật năm qua rất nhiều người chết, chúng ăn thi thể nên không thể ăn thịt chúng, thịt của bọn chúng mang theo đủ thứ bệnh tật đáng sợ.
Ngày mùa đông rất ngắn, A Đan đi chưa được mười dặm thì mặt trời đã xuống núi, bầu trời chỉ có màu xanh nhạt ảm đạm, chẳng mấy chốc nữa là tối rồi.
Lòng sông toàn cát mịn, dẫm lên rất thoải mái, nhưng trời sắp tối, dù hắn muốn đi tiếp vẫn phải cắm trại.
Hẻm núi khuất gió là nơi thích hợp nhất.
Cát đen rất mềm, A Đan dùng đao dễ dàng đào được một cái hố lớn, đủ chỗ cho cả hắn và chiến mã, chiến mã Tây Vực rát nghe lời, lại biết làm sao tránh gió rét màu đông.
Hồ vừa đào xong, hai con ngựa thuận theo dốc đi xuống, nằm lên cỏ khô A Đan vừa trải.
Khi trời tối hẳn A Đan mới đốt lửa, ngọn lửa tức thì làm cái hố ấm áp hẳn lên.
Nước trong bình da dê đóng băng rồi, cẩn thận hơ bên ngọn lửa, lấy ra một cái bánh khô, một miếng thịt dê khô, dùng cành cây xuyên qua nướng.
Phía đối diện ngọn lửa như có A Y Toa ngồi đó, không khí quỷ dị, nhưng A Đan không muốn phá vỡ ôn tình này, đến khi mùi cháy khét mới vội vàng rút bánh về.
Ăn hết bánh xong, nằm giữa hai con ngựa, nhưng mắt chăm chăm nhìn bầu trời sao tới ngây người.
"Nếu như mình là một tên ăn mày, A Y Toa đã chẳng cãi nhau với mình, nàng dùng nụ cười ôn nhu nhất, cho mình cái ăn" A Đan suy nghĩ vẩn vơ rồi dần chìm vào giấc ngủ.