“ Hừ hừ, ba tháng đã phải trả tiền, ba tháng thì biết cái gì, biết đo vải hay chọn màu? Có biết phối màu cho người ta không? Ngươi còn phải học nhiều, ba tháng đã phải trả tiền, ba tháng đã biết gì đâu ...” Liễu Hà rất không hài lòng với quy củ này của quan phủ, thế là vẫy tay gọi Hồ cơ:
Hồ cơ phía đối diện đã lạnh tím tái, vừa mới vào đã cố tươi cười tới gần Liễu Hà.
Liễu Hà ném cho Hồ cơ một cái áo:” Làm ấm người đi đã, đừng để kiếm tiền mất cả mạng.”
Hồ cơ khoác áo lên người, run run sưởi ấm, nhìn chưởng quầy với ánh mắt cảm kích.
Liễu Hà tới Cáp Mật hai năm rồi, biết Hồ cơ sống ra sao, ăn mặc thì đẹp đẽ lắm, kỳ thực bị đói thường xuyên. Một đám nữ nhân không ai cần muốn sống ở thế giới này dựa vào mỗi khiêu vũ ca hát là không no bụng được.
Hỏa kế hâm mộ nhìn chưởng quầy và Hồ cơ nói nói cười cười, rõ ràng mình cao ráo tuấn tú, còn chưởng quầy béo lùn xấu xí, vậy mà Hồ cơ không thèm nhìn lấy một cái. Hắn nuốt nước bọt lên lầu, sờ sờ túi tiền trong lòng, quyết định bỏ đi tâm tư này, phải tích thật nhiều tiền để mở cửa hiệu của mình. Chưởng quầy hai bàn tay trắng lập nghiệp, hắn thấy mình cũng có thể.
Đó là nhờ đại vương, đại vương cho mọi người cơ hội, chỉ cần có hoài bão, chịu khó làm việc thì thế nào cũng có báo đáp, hỏa kế cho rằng thứ đáng quý nhất ở Thanh Hương thành không phải ở tường thành cao lớn, mà là có đại vương.
Hắn từng thấy một tên nhút nhát trở thành chiến sĩ cường hãn, hắn thấy vũ cơ hôm qua còn đứng ở đầu đường bán da thịt kiếm sống, nay trở thành bậc thầy vũ đạo tỏa sáng chói lòa trên sân khấu.
Thanh Hương thành là tòa thành tràn ngập cơ hội.
Sự thành công của Tinh Linh Nhi là minh chứng tốt nhất cho truyền thuyết quật khởi cổ vũ lòng người ấy.
Một điệu múa khuynh thành, một bài ca khuynh quốc.
Vương Đại Dụng sau khi nhìn thấy vũ đạo, giọng hát của Tinh Linh Nhi liền đưa ra đánh giá đó.
A Y Toa tựa hồ chìm đắm trong vũ đạo của mình, trừ khiêu vũ ra không để ý tới thế giới bên ngoài.
Tuy mỗi ngày nàng chỉ nhảy một điệu, mấy ngày mới hát một bài, càng là thế, muốn có một chỗ ở trà lâu Biện Kinh xem nàng biểu diễn càng phải đặt chỗ.
Thanh Hương thành cực kỳ an toàn, không có quý tộc ép Tinh Linh Nhi phải tới nhà biểu diễn, hoặc chiếm đoạt làm tài sản riêng. Thậm chí Tô Thức còn công khai lên tiếng, không cho phép bất kỳ ai quấy rầy Tinh Linh Nhi.
Có sự bảo hộ của Tô Thức, A Đan chẳng còn mấy việc làm, thậm chí nói là vô dụng, còn phải dựa vào A Y Toa nuôi dưỡng.
Niềm vui trùng phùng tiêu tan rất nhanh, đó là chuyện hiển nhiên, nhiệt tình của thiếu niên tới nhanh đi cũng nhanh, cuộc sống buồn tẻ với họ mà nói cũng đáng sợ như cái chết.
Đao pháp của A Đan rất tốt, nhưng bây giờ hắn dùng đối phó với đống củi, từng đao chém xuống như rìu, khúc gỗ thông to bằng bắp chân liền bỉ chẻ làm đôi.
Hắn chẻ củi rất lâu rồi.
“ A Đan, nếu ngươi không thích ở đây thì về Ba Bách Đạt đi, nơi đó cần ngươi hơn.” A Y Toa không cảm giác được câu này gây tổn thương thế nào, cảm động lúc tái ngộ qua rồi, nàng lại là công chúa kiêu ngạo:
A Đan chém trượt, khúc gỗ bay đi, hắn vươn tay như chớp chụp lấy, đặt lại chỗ cũ chẻ tiếp, chẳng nói chẳng rằng.
A Y Toa thấy A Đan không để ý tới mình liền dậm chân lên lầu.
A Đan dừng lại một lúc, tiếp tục chẻ củi, lực đạo mạnh hơn rất nhiều, chém cả xuống thớt gỗ phía dưới. Địch Y Tư lưng còng nhìn thấy cảnh này, buông một tiếng thở dài, A Đan nhiều lần cầu xin A Y Toa theo mình trở về, về làm công chúa, mà không phải vũ cơ hạ tiện.
Tiền ném tới như mưa với vũ cơ mà nói là vinh diệu, nhưng với một công chúa, mỗi đồng tiền là một lời xỉ nhục lớn nhất.
Câu nói này đã chọc giận A Y Toa.
Hai kẻ cố chấp ở cùng một chỗ thì sao bình an được.
Khi trời vừa mới sáng, A Y Toa khoác lên lưng cái bọc da dê cũ kỹ, xách trường đao không còn bảo thạch, mặc áo choàng bạc màu, đi chân đất rời phòng.
Động tác của hắn rất nhẹ, nhưng dù có mạnh cũng chẳng thể đánh thức được A Y Toa đang ngủ say.
Vừa mở cửa sau ra liền ngớ người, Địch Y Tư khoác chăn nỉ co ro ngoài cửa, khăn chít đầu toàn sương hoa, tựa hồ đã đợi suốt cả đêm.
“ Có một người nói với ta, hoa hồng đẹp nhấp đều có gai, đó là sự khảo nghiệm với người hái hoa, nếu người đó chịu được đau đớn do gai hoa hồng gây ra thì mới có được bông hoa, còn không chẳng thể nào có được có được bông hoa mỹ lệ.”
A Đan nói rất dứt khoát:” Ta chưa bao giờ từ bỏ.”
“ Thế mới đúng, vào nhà đi, ta làm món cơm trộn mà ngươi thích, có cả cà rốt, thịt dê muối, ngon lắm.” Địch Y Tư cười nói:
A Đan ôm lấy thân hình gầy gò của Địch Y Tư:” Không cần, ta chỉ định tới doanh lính đánh thuê kiếm việc làm, suốt ngày chẻ củi sẽ bị A Y Toa coi khinh.”
“ Cáp Mật vương là kẻ địch của chúng ta, làm sao lại ra sức vì y.”
“ Địch Y Tư, Mục sư luôn nói ta không bằng học sinh khác của người, A Y Toa cũng hay nói ta ngốc không thể thống trị quốc gia. Vì thế ta muốn xem xem vị học trưởng này của ta có chỗ nào hơn người, những việc bọn chúng không làm được, ta sẽ giải quyết.”
A Đan kiêu ngạo ưỡn ngực nói:” Khi nào ta đánh bại y, ta sẽ tới trước mặt A Y Toa nói, nàng sai rồi, A Đan mới là con cưng của thiên thần.”
Địch Y Tư rất thất vọng, bà rất muốn A Đan ở lại, nhón chân lên sờ mũi A Đan một cái, coi như hôn hắn, sau đó lấy trong cái áo lùng thùng ra một đôi giày da trâu mới tinh để ở bên cạnh.
A Đan không từ chối ý tốt của Địch Y Tư, đi đôi giày mới vào, đây là giới hạn sự tự tôn của hắn có thể tiếp nhận, sau đó dứt khoát xoay người bước đi, không để lại thêm lời nào.
Địch Y Toa nhìn bóng lưng hiên ngang đó chỉ biết thở dài.
Đường phố vắng vẻ, không khí Tết đã truyền tới khắp đường lớn ngõ nhỏ, mọi người ở nhà sưởi ấm trò chuyện vui vẻ, mấy đứa bé chạy tung tăng nô đùa cầm tuyết ném nhau, làm A Đan thêm hiu quạnh.