Quảng trường phủ thành chủ tiếng nói cười rộn rã, hoàn toàn trài ngược với đầu không khí bên ngoài, tựa hồ những dãy núi cao bao quanh, tường thành sừng sững ngăn cản hết ưu phiền rồi.
Phía trước có lão hán đi tới, ông ta cầm một cái gậy gỗ rất lạ, đầu của cái gậy đang cháy, lại còn có móc sắt, không biết là dùng làm gì.
Bành Lễ dừng lại nhìn, thấy lão hán khéo léo đẩy nắp cái đèn lồng làm bằng da trâu, sau một bòng, thế là cái đèn lồng sàng lên, ông ta thu hồi gậy, sau đó đi tới cái cột đèn khác.
Phóng mắt nhìn tới, đường xá vốn tối om giờ sáng choang rồi, hẳn là người làm nhiệm vụ như lão hán không ít.
Thanh niên không giải thích, vì chẳng cần thiết, lão đầu tử đó vốn là người giả cả trước kia không làm được gì trong cốc, chuyên môn phụ trách con đường này, không chỉ quét đường, còn bật tắt đèn, đó là do thủ lĩnh nhân từ để họ kiếm cái ăn mà không phải hổ thẹn với ai.
Số đèn lồng này mỗi ngày phải tốn bao dầu đây! Hoàng Nguyên Thọ thầm tặc lưỡi.
“ Ta phải làm một bài thơ ...” Tô Thức thì ngây ngất bởi cảnh đẹp thác nước dưới ánh đèn đột nhiên hô lớn:
“ Đi mau, tới muộn thì thất lễ lắm.” Bành Lễ và Hoàng Nguyên Thọ mỗi người một bên kẹp tay Tô Thức kéo đi, tên này nổi hứng lên rất tai hại:
Qua một cây cầu đá, đường đi có vẻ cao dần, buổi tối có sương từ Thiên Sơn phủ xuống, bao phủ cả sườn núi, ở cuối có một tòa sảnh đường, không xa hoa, lấy cỏ tranh lợp mái, gỗ thông làm cột, thêm vào tường trắng, cửa sổ lưu ly cực kỳ trang nhã.
Phía trước có tảng đá lớn, một mặt mãi nhẵn, khắc hai chữ "Vân Đường!".
Tô Thức nhìn cảnh thần tiên này lại hô lứn muốn làm thơ, Bành Lễ thấy quan viên khác đã vào sảnh đường, không cho hắn cơ hội.
Vương Nhu Hoa ngồi ở chủ vị, Âu Dương Tu đã thay y phục nhàn nhã, thấy ba người Bành Lễ tới muộn nhíu mày, tỏ ý không hài lòng.
Đợi ba người vào chỗ rồi, Vương Nhu Hoa nói:” Biên thùy man hoang, không có gì đãi khách, chỉ có chút rượu nhạt, cảm tạ các vị tiên sinh không ngại ngàn dặm khổ cực tới giúp Thanh Hướng cốc.”
Triệu Uyển cũng nâng chén lên:” Chư vị đều là chí sĩ cao tài của Đại Tống ta, bản cung chúc chư vị thi triển tài học ở nơi này.”
Âu Dương Tu tất nhiên đại diện toàn bộ quan viên vuốt râu đáp:” Vốn tưởng rằng Thanh Hương quốc đang thành lập, tới đây ắt một phen khổ nạn, chẳng ngờ lại thành phen công cán nhẹ nhàng, lão phu tạ ơn thái hậu ban rượu! Chư vị, cạn.”
Mọi người đồng thanh đáp lại, nâng chén uống cạn.
Sau ba chén vào bụng, trước tiên là bát mỳ lớn nóng hổi đặt trước mặt mỗi người, sau đó từng món ăn được nữ nương Tây Vực mang lên, cùng lúc đó hai mỹ nhân đẹp tựa thiên tiên bước ra nhảy múa giữa Vân Đường.
Rượu là rượu ngon, thức ăn đều sơn trân mỹ vị, mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, dù nhạc sư tấu nhạc cũng là hiếm có trên đời.
Trong khi quan viên khác chén qua chén lại quên cả trời đất, Âu Dương Tu lại dần dần trấn tĩnh lại, mặt chẳng thấy có chút hưởng thụ nào, những thứ này, e rằng mình phải trả giá không nhỏ mới đổi lại được.
Nguyên nhân không gì khác, ánh mắt Vương Nhu Hoa nhìn họ như thương nhân nhìn hàng hóa làm hắn cực kỳ bất an.
Thanh Hương thành chỉ có chưa tới chục vạn nhân khẩu mà thôi, bọn họ còn có mấy chục vạn con dân nữa, chẳng lẽ đều sống sung túc như thế? Đáp án là không thể, sự hoang vu trên đường ông ta thấy cả rồi, chính xác là vùng man hoàng sỏi đá cằn cỗi, đi mấy ngày thậm chí không thấy bóng người.
Càng nghĩ càng thấy không ngồi yên được, chỉ muốn mau mau tới phủ của mình, xem văn sổ sách.
Khoản đãi càng thịnh tình, một khi sử dụng e càng không bằng súc sinh.
Âu Dương Tu đưa tay tát lên đầu Tô Thức đang nhảy nhót hò reo một cái.
Trăng lên giữa trời, bữa tiệc xa hoa cũng kết thúc, Âu Dương Tu khéo léo từ chối lời mời đi tắm suối nước nóng thư giãn, kệ những người khác còn đang bừng bừng hứng thú, sai người đưa tới phủ đệ.
Phủ đệ không lớn, chính diện là ngôi nhà hai tầng kiểu Đại Tống, có tường đá bao quây quanh, thậm chí có con suối nhỏ chảy xuyên qua cả viện tử, khung cảnh u nhã nên thơ.
Âu Dương Tu cũng chẳng kịp quan sát khung cảnh, tìm tới thư phòng, lật xem văn thư trên bàn.
Đèn thư phòng sáng suốt cả đêm.
Khi chân trời có ánh sáng đầu tiên, Tô Thức vừa đi vừa ngáp tìm tới, ngâm suối nước nóng nửa đêm, cũng uống rượu nửa đêm, giờ hắn chỉ muốn tìm nơi ngủ một giấc.
Thấy thư phòng vẫn có ánh đèn, hắn rón rén đi tới, nhìn trộm vào trong, chẳng thấy một ai.
“ Tử Chiêm, về rồi đấy à?”
Giọng của tiên sinh từ sau truyền tới, Tô Thức giật bắn mình, xoay người lại, thấy tiên sinh đang ngồi dưới suối, mặc cho nước suối chảy lên người.
Nước suối ở Thanh Hương cốc là do tuyết ở Thiên Sơn tan ra mà thành, dù ban ngày cũng lạnh thấu xương, đừng nói là lúc đêm chuyển về sáng thế này.
Tô Thức vội vàng chạy tới kéo Âu Dương Tu ra:” Tiên sinh, tiên sinh có chuyện gì thế?”
Âu Dương Tu lạnh tới tím môi, run run ngồi xuống cái ghế đá trong sân, lẩm bẩm:” Lễ hạ vu nhân ắt có sở cầu, không ngờ chuyện Cáp Mật vượt quá năng lực lão phu, có khóc cũng chẳng thể làm gì.”
Tô Thức chạy đi lấy khăn khô, lau nước trên người tiên sinh rồi dìu vào phòng ngủ, lấy áo sạch để thay, lại hỏi:” Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Âu Dương Tu chỉ thư phòng đối diện với phòng ngủ:” Văn thư trên bàn, ngươi từ từ xem, vi sư ngủ một giấc.”
Tô Thức khép cửa lại, vừa đọc qua văn thư tiên sinh đang xem dở liền ngây ra như gà gỗ.
Hắn cũng là Thái học sinh ở giai đoạn quan chính giống Thiết Tâm Nguyên trước kia, cũng từng tới cửa cung dùng ánh mắt nguyền rủa gian thần, từng đi tham gia gặt lúa, chẩn tai, vì thế Tô Thức tinh thông chính sự.
Thế nhưng nghiêm trọng nhất cũng là tuyết lớn đè sập vài căn nhà ở Đông Kinh, hắn dẫn nha dịch tới, chỉ huy giúp đỡ, vài người bị đói mất nhờ có thể dân tới nha môn ở tạm.
Giờ thì khác rồi, toàn bộ nhân khẩu Đông Kinh đều bị đói, loại chuyện này, Tô Thức không cách nào ứng đối.
Đêm qua được tiếp đãi thịnh tình, hắn thậm chí có chút hổ thẹn, giờ chẳng còn tí ti cảm giác nào như thế nữa.
Quá sơ xuất rồi, đó chính là lão nương của Thiết thanh oa, người nuôi dạy lên thứ quái thai đó.
Nhớ lại hôm qua vỗ ngực lớn miệng hứa hẹn, Tô Thức húc đầu vào tường.