Vương Tiệm là tâm phúc của hoàng đế, nắm trong tay Mật điệp ti thần bí nhất Đại Tống, tất nhiên sẽ biết nhiều chuyện cơ mật hơn bất kỳ ai, hắn đã nói thế tất nhiên có lý, đề phòng vạn nhất. Thiết Tâm Nguyên nghe theo, đồng thời dặn Úy Trì Văn chú tâm hơn vào chuyện kiểm soát lương thực, nếu không đến khi xảy ra chuyện, chặt vài cái đầu cũng không có ý nghĩa gì nữa.
Nhìn chung hiện giờ Cáp Mật đang ở trong trạng thái ca múa thanh bình, cho dù mọi người đều đói, nhưng tràn trề hi vọng về tương lai, ai cũng mang một niềm tin, chỉ cần cắn răng vượt qua được khó khăn, tương lai sẽ vô cùng tươi sáng.
Bần cùng mà vui vẻ, đó là lời miêu tả chính xác nhất về hiện trạng của Cáp Mật hiện giờ.
Không sợ thiếu thốn chỉ sợ phân chia không đều, không sợ nghèo chỉ sợ không yên ổn, đạo lý này đặt ở bốn biển đều chính xác.
Hiện giờ Cáp Mật không có người giàu, hay nói đúng hơn không có ai bụng chứa nhiều lương thực hơn người khác, ngay cả đại vương cũng ngày ngày cầm bát cơm tới nhà ăn nhận thức ăn giống bọn họ, ai còn có thể kêu ca gì nữa.
Lương thực đều ở trong kho của quan phủ, dù là người giàu đeo vàng đeo bạc cũng phải tới nhà ăn lấy cơm giống như những người khác, quá giờ cơm, dù là ai cũng chẳng có cái ăn.
Từ xưa tới nay đều là dân lấy cái ăn là điều quan trọng hàng đầu, giờ quan phủ khống chế cái bụng, dù là kẻ ngang ngạnh tới đâu cũng phải cúi đầu.
Linh dương Thiên Sơn bị giết sạch, thế là nguy cơ lương thực được hóa giải phần lớn.
Đến lúc này Âu Dương Tu dần quen thuộc với Tây Vực đã nhe răng nanh của mình ra, dựa theo sách lược bản thân chế định, suất lĩnh đám quan lại Cáp Mật, chia nhỏ xé lẻ người Hồi Hột đã rất nghe lời thành từng thôn, phân tán trong quốc thổ không quá rộng lớn của Cáp Mật.
Hơn một nghìn thôn đó, toàn bộ trưởng thôn đều là người Tống và người Hán.
Thủ đoạn của ông ta rất tinh diệu, tất cả người Hồi Hột đức cao vọng trọng có tiếng nói đều được an bài nhà cửa đáng hoàng bên trong thành Cáp Mật.
Vì thế trong quá trình chia cắt không có mấy sự phản kháng, hơn nữa trong quá trình này, người Tống, người Tây Vực được phân chia đan xen vào, tuy nhân số không nhiều, song có tác dụng trông coi, giám sát.
Quan lại người Tống hoàn toàn dung nhập vào quần thể mới của mình, bọn họ cùng người Hồi Hột đi kiếm lương thực, cùng xây nhà, cùng làm việc, vì tranh thủ cho người dân trong quyền quản hạt của mình được ưu tiên sử dụng một con sông nhỏ, không ngại vung nắm đấm lên với lão hữu ngày xưa của mình.
Kết quả ẩu đả rất nghiêm trọng, bắt đầu là hai người Tống đánh nhau, nhanh chóng diễn biến thành hai quần thể người Hồi Hột đánh nhau.
“ Mười sáu người trọng thương, bảy mươi người thương nhẹ, còn có cả phụ nữ trẻ nhỏ?” Thiết Tâm Nguyên chất vấn Chu Diễm mang văn thư tới:” Hơn nữa nguồn cơn đều do quan viên chúng ta phái tới gây ra sao?”
Chu Diễm là từng là học sinh Thái học, vì không có chỗ dựa nên đang mãi không được phân bổ chực vụ, nên được Âu Dương Tu dẫn theo, người này trẻ tuổi, rất dám nghĩ dám làm: “ Đại vương, loại chuyện này không chỉ xuất hiện ở Mã Nha thôn và Mã Vĩ thôn, bốn khu tụ cư chủ yếu Đại Tuyết Sơn, rừng hồ dương, sông Cáp Mật và hồ lơn đều có vấn đề tương tự.”
Thiết Tâm Nguyên vội lật toàn bộ văn thư xem một lượt, ném sang bên:” Vậy nói xem vì sao lần nào cũng do quan viên gây ra?”
Chu Diễm cười đáp:” Tả tướng cho rằng, chuyện đánh nhau có tổ chức này tốt hơn để người Hồi Hột tự phát ẩu đả.”
Thiết Tâm Nguyên tất nhiên hiểu nếu có tổ chức thì khống chế được, không lo ban đi một cách không thể kiểm soát:” Các ngươi sẽ giải quyết hậu quả ra sao?”
Chu Diễm khom người xuống:” Đại vương, làn sóng đánh nhau này do tả tướng cố ý khơi lên, nên đã chuẩn bị đường lui rồi, ví như mâu thuẫn của Mã Nha thôn chủ yếu là nằm ở nguồn nước, ít Ẩm Mã hà ít, không đủ cho cả hai thôn dùng, nên hai thôn này đối địch gay gắt.”
“ Sau khi ẩu đả, trưởng thôn hai bên chủ động yêu cầu người trong thôn ngồi xuống đàm phán.”
Thiết Tâm Nguyên xua tay:” Nói kết quả đi.”
“ Bọn họ quyết định cùng xây dựng một ao chứa nước trữ nước vào mùa khô, có ao chứa, sẽ không tranh giành nguồn nước nữa, quan trên trừng trị hai trưởng thôn xong liền đồng ý với yêu cầu này.”
“ Trưởng thôn vì người trong thôn mà đánh nhau, lại bị phạt, tất nhiên sẽ được người Hồi Hột chấp nhận là lãnh tụ.”
Cái này không có gì mới mẻ, Âu Dương Tu chỉ kiến lập nên chế độ hương thân giống của Đại Tống, đợi khi chế độ hương thân đi sâu vào lòng người, các trưởng thôn sẽ nắm chắc thôn của mình, trở thành người ủng hộ kiên định nhất của người thông trị, vì họ là người được lợi.
Thiết Tâm Nguyên tán thành kế hoạch này:” Nếu có thành công, vậy cũng có thất bại?”
“ Vâng cũng có người nhìn ra được manh mối, chỉ cần phát hiện ra những kẻ đó sẽ đưa tới thành hoàng kim làm việc, đời này đừng hòng ra ngoài nửa bước.”
Thiết Tâm Nguyên đứng dậy, chắp tay sau lưng nhìn Thiên Sơn:” Nói vậy người thông minh đi hết, bản vương còn lại toàn là ngu dân.”
“ Mười năm sau họ không còn là ngu dân nữa, hai chữ Hồi Hột cũng biến mất, chỉ còn người Cáp Mật sẽ khác. Tả tướng có lệnh, người trong thôn không được tùy ý đi lại, nếu cần phải được trưởng thôn phê chuẩn.”
Mười năm không qua lại, tộc Hồi Hột đúng là sẽ không còn, ở Đại Tống cũng áp dụng chính sách giữ dân này, chẳng qua là ở cấp huyện, chứ không phải khắc nghiệt tới cấp thôn như ở đây, Thiết Tâm Nguyên lại hỏi:” Đệ tử truyền giáo của Hoạt Phật đã hành tẩu thôn quê rồi phải không?”
Chu Diễm chắp tay nói: “ Vâng, họ đã xây dựng chùa miếu khắp nơi, truyền bá kinh nghĩa.”
Thiết Tâm Nguyên hỏi tiếp:” Còn học đường của chúng ta thì sao?”
“ Đại vương, chúng ta thậm chí quan viên còn chưa gom đủ, trong một nghìn bốn trăm ba mươi sáu trưởng thôn chỉ chưa đầy một trăm người biết chữ, nếu như chúng ta mời Hoạt Phật.” Chu Diễm cảm giác Thiết Tâm Nguyên không thích điều này:
“ Không được.” Thiết Tâm Nguyên trước kia muốn tạo nên mảnh đất tự do, các chủng tộc bình đẳng sinh sông, nếu y chỉ là thành chủ Thanh Hương Cốc nhỏ bé, làm như thế không sao, nhưng muốn lập nên quốc gia là vấn đề khác:” Tần Hoàng năm xưa thống nhất sáu nước, quy định sách phải cùng loại chữ, xe cùng loại bánh, thống nhất cả đo lường, mới định hình thiên hạ. Nên ở học đường chỉ được phép dùng tiếng Hán dạy học, không dùng thứ tiếng khác, người ngoại tộc có thể dùng, nhưng chỉ được phép dạy tiếng Hán.”
“ Vâng.”
Chu Diễm xông pha tuyết lớn tới Thiên Sơn thành, có thể nói là không ngại gian khổ, nên sau khi xong chính sự, Thiết Tâm Nguyên mời hắn cùng ăn cơm, đây là phương thức khao thưởng thuộc hạ duy nhất của Thiết Tâm Nguyên hiện giờ.