Mạnh Nguyên Trực thở dài:” Nhớ năm xưa Giác Tư La anh hùng cỡ nào, đánh cho người Tây Hạ cuống cuồng bỏ chạy, ba năm không dám truân binh ở thành Trác La. Này ngươi thấy chúng ta tới Thanh Đường kiếm chác được không?”
Lý Xảo trầm ngâm, hắn từng có thời gian sống ở Thanh Đường, khi đó chẳng có tình cảm gì với nơi đó, bây giờ cùng Trách Mã phu thê ân ái hòa thuận, cái nhìn rộng lượng hơn:” Chưa tới lúc, đợi họ đánh mệt đã, ta thấy Thanh Đường là nơi nghèo khó, không biết đại vương tính toán thế nào, chẳng lẽ chỉ muốn mục trường nuôi ngựa ở đó.”
“ Chưa bao giờ biết y nghĩ gì trong đầu.” Mạnh Nguyên Trực tu một ngụm rượu:” Ta từ bỏ chuyện đoán ý nghĩ của đại vương từ lâu rồi, đợi ra lệnh rồi làm là được, có người sinh ra để hiệu lệnh người khác, có người sinh ra nghe hiệu lệnh, lão tử chấp nhận rồi.”
“ Ha ha ha, tự nhiên nhớ ra một chuyện, đại vương cũng là trải qua kiếp nạn cực khổ mới có ngày hôm nay, nhưng đứa bé vương hậu sinh ra đã định sẵn làm chủ thiên hạ, nghĩ thế cũng hả phần nào.”
Lý Xảo cười lạnh:” Dù không phải thì chúng ta cũng đưa đứa bé này lên ngôi báu, không đưa được thì cõng nó cầm đao giết lên.”
Mạnh Nguyên Trực nhắc tới đứa bé đó là không đợi được:” Ngươi ở lại thủ thành, ta về đây, phải tận mắt nhìn đứa bé đó ra đời, xem có mây màu trên trời, có hoa thơm rơi xuống không ...”
Trong Hang Sói có một cái giếng trời, đến trưa có cột sáng mặt trời chiếu thẳng xuống, trước kia đó là nơi người trong hang tắm nắng hít khí trời.
Từ sau khi thái hậu và vương hậu chuyển tới, liền thành nơi chuyên môn nghỉ ngơi của họ.
Triệu Uyển không thích tắm nắng, nàng sợ bị đen, Vương Nhu Hoa mắng cho một trận mới chịu dùng hai tầng sa che một nửa ánh nắng, lười biếng nằm trên giường tắm nắng.
Hoài thai ba tháng, bụng Triệu Uyển vẫn phẳng lỳ, nhưng mà toàn bộ phản ứng thai nghén thì không thiếu cái gì. Không chịu nổi mùi dầu mỡ, không chịu được mùi máu, đi hai bước đã kêu đau lưng, ngủ lâu một chút là trái tính trái nết.
Chết người nhất là không chịu được người xấu xí, nhìn thấy Thiết Tam Bách và Lạp Hạch Mạn một lần không khác gì lấy mạng nàng, còn nói nếu con lớn lên mà giống hai tên đó là nàng tự sát.
Thiết Tâm Nguyên nghe mà mặt co giật:” Nếu con ta mà trông giống người khác, người tự sát là ta.”
Vương Tiệm ở bên không nghe nổi, bực mình xen vào:” Đang tốt đẹp đừng nói những lời xui xẻo, đợi đứa bé ra đời ai muốn chết thì cứ chết.”
Đến cả mẹ cũng lườm cho một cái, Thiết Tâm Nguyên biết phận không ở lại nơi này chịu xui xẻo.
Phía dưới Hang Sói, Nhất Phiến Vân đang thẩm vấn mấy tên thích khách, không biết kết quả ra sao rồi.
Đúng vậy, người đang thẩm vấn là Nhất Phiến Vân, lúc đầu Úy Trì Văn thẩm vấn, nhưng nó giở hết mọi thủ đoạn không ích gì, ngược lại còn bị Nhất Phiến Vân ở bên mỉa mai châm chọc, thế là tức mình bảo Nhất Phiến Vân có giỏi thì thử xem.
Khi Thiết Tâm Nguyên gặp lại mấy tên thích khách thì phát hiện, địa ngục không phải chỉ có mười tám tầng.
Nhất Phiến Vân dùng một con dảo nhỏ và một cái kẹp, lão già rảnh việc đó thong thả tỉ mẩn vẽ hoa từ đầu tới chân thích khách, sau đó chậm rãi lột từng chút da một theo hình cánh hoa hoặc là lá, cành, bên cạnh lão ta có một cái khăn vải thấm nước muối.
Tên thích khách bị biến thành tác phẩm nghệ thuật đó đã bị điên rồi, cứ có người tới gần là la hét không ngừng.
Thấy Thiết Tâm Nguyên tới, lão già đó cứ cười hăng hắc, ánh mắt liếc khắp người y không có tí xíu tốt đẹp nào.
Thiết Tâm Nguyên không bận tâm tới tiểu tiết đó, hỏi Úy Trì Văn:” Hắn đã khai chưa?”
“ Đại vương, khai rồi, nhưng không phải tên Đạt Oát Nhĩ này mà là hai tên khác, Đạt Oát Nhĩ muốn khai nhưng bị lão già nhét giẻ vào mồm không cho nói, bảo là ảnh hưởng tới công việc của lão.” Úy Trì Văn thì thầm:” Lão ta mới là kẻ điên thực sự.”
Địa lao toàn mùi máu tanh, Thiết Tâm Nguyên bảo Úy Trì Văn mang khẩu cung lên phòng Thiết Nhất.
Đúng như Mạnh Nguyên Trực nói, sức khỏe của Thiết Nhất giống Thiết Nhị, đã bắt đầu đi xuống rồi, nhất là tới mùa đông, trở nên cực kỳ sợ lạnh, trong phòng lúc nào cùng có một lò sắt nung đỏ rực.
Ngược lại Thiết Nhị bây giờ thích ứng, thể trạng dần dần ổn định, không còn đà đi xuống như trước nữa.
Lúc Thiết Tâm Nguyên tới thì hắn đang uống canh sâm, hắn không gặp vấn đề thân thể yếu không thể tẩm bổ được như người thường, nên mỗi ngày uống một bát canh sâm để lấy tinh thần làm việc, hắn chưa cam tâm đi xuống, nhất là tình hình có phần bất ổn lúc này, chủ nhân cần hắn.
Toàn bộ thành viên nòng cốt của Cáp Mật đã vào Hang Sói làm việc, bao gồm cả Trạch Mã, Úy Trì Chước Chước, Úy Trì Văn. Cảnh giới nâng tới mức cao nhất.
Thiết Nhất nhìn Úy Trì Văn mang khẩu cung tới thì ra dấu:” Hùng ưng A Lạp Mục Đặc không khuất phục đâu.”
Úy Trì Văn ưỡn ngực:” Không ai chịu được khốc hình.”
Thiết Nhất bê chậu cát ra viết:” Không nên tin lời của người từ A Lạp Mục Đặc, bất kể chúng nói có vẻ chân thật thế nào cũng không thể tin được. Chủ nhân phải tự dùng trí tuệ nhìn ra sự thực ẩn trong đó.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu, ngồi bên lò lật xem khẩu cung, trong đó viết rõ ràng, bọn chúng được Mục Tân ủy thác tới giết Cáp Mật vương, đây là nhiệm vụ ám sát bình thường.
Thanh Hương thanh tuy canh phòng nghiêm ngặt, nhưng với thương đội từ xa tới, ở ngoài thành quan sát mười lăm ngày sẽ được vào trong, bọn chúng có thể ngụy trang thành thương đội vào thành, hoàn toàn không cần trà trộn vào thương đội của Mã Hi Mô, làm thế càng dễ lộ thân phận.
Trong truyền thuyết thích khách của A Lạp Mục Đặc vô cùng cao minh, bọn chúng dễ dàng tới bên giường hoàng đế, để lại một phong thư rồi rời đi, năm tên thích khách này tuy lợi hại, nhưng chưa tới mức đó.
Hôm đó Vương Tiệm có ý đồ bắt sống thích khách, nên không sử dụng cơ quan giết người, nghênh ngang ngồi đợi thích khách tới, nếu không bọn chúng chết cả rồi.
Thiết Tâm Nguyên chưa vội đưa ra phán đoán, gập khẩu cung lại đưa Úy Trì Văn:” Tiếp tục thẩm vấn, khi nào toàn bộ khẩu cung giống nhau mới coi là hoàn chỉnh, ngoài ra đừng để Nhất Phiến Vân lừa, đó là một lão già cực kỳ mưu mô, không bao giờ được tin lão.”
…