Nỏ sàng đã được lắp vào, những mũi tên lớn như mũi thương mang theo lực bắn cực mạnh ghim kín cổng thành, A Đại tay cầm trường đao, A Nhị chi huy quân sĩ xông lên, bám vào nỏ thương leo lên tường thành.
A Đại còn nhanh hơn những người khác, sải chân lớn nện rầm rập lên mặt đất như người khổng lổ, đang thoăn thoắt leo tường thì có một cái nồi sắt đen xì chụm xuống, A Nhị luôn chú tâm quan sát phản ứng rất nhanh tóm một mũi thương khác đu người tránh đi.
Nước chì đỏ sậm đổ xuống, người không kịp tránh gào thét ngã xuống, người dù tránh kịp bì nước chì bắn lên người cũng không cảm thấy khá hơn, lăn lộn trên mặt đất. Khi được đồng bạn ấn chặt, cởi áo giáp ra thì da thịt phía dưới đã trắng bệch, chứng tỏ bị nướng chín rồi.
Nỏ thương chuyển mục tiêu, cung thủ cũng chuyên môn nhắm vào những kẻ đổ thứ cạm bẫy chết người này xuống.
“ Thiết Ngũ tướng quân lên được rồi.” Úy Trì Văn đứng ở xa quan chiến hoan hỉ reo lên.
Thiết Ngũ đã nhanh hơn A Đại một bước chân, vừa lên tường thành đã lăn một vòng trên mặt đất, đứng lên loan đao đẫm máu, tức thì thêm nhiều võ sĩ lên được. Nhìn thấy thân hình to lớn của A Đại xuất hiện đang hất tung kẻ địch như đồ chơi, Thiết Tâm Nguyên phất tay với đội ngũ nóng ruột đợi sẵn, tức thì ba trăm người vác thang hò hét kéo lên.
Chẳng mấy chốc cổng thành bị mở, Lạp Hách Mạn hướng về đội ngũ của mình gầm lớn cổ vũ sĩ khí, sau đó nghìn người xông về cổng thành.
Lại đợi thêm một lúc, thấy có khói đã bốc lên trong thành bảo, Thiết Tâm Nguyên vỗ vai Úy Trì Văn:” Chiếm kho lương, đồng thời thu gom lương thực trong thành bảo, lần này không cần để lại dù chỉ một hạt.”
“ Vâng.” Khuôn mặt nhỏ nhắn kích động tới đỏ bừng, Úy Trì Văn dẫn một trăm thân vệ cùng năm trăm thanh niên Hồi Hột lực lưỡng đi lấy lương thực.
Chuyện tới đây là xong, Thiết Tâm Nguyên không có hứng tham gia giết chóc, dẫn Bao Tử xuống đồng ruộng dưới núi.
Mặt trời trời chiếu lên người, làm mọi thứ trở nên lười nhác, dù lá trên cành cũng chẳng buồn đung đưa.
Cảnh sắc ngày mùa luôn mỹ hảo, đối lập với trên núi, nơi đây toàn khuôn mặt tươi roi rói, ôm ngực gập người tạ ơn mỗi khi Thiết Tâm Nguyên đi qua, vị đại vương nhân từ này không dùng họ làm tốt thì trên chiến trường, khiến họ vô cùng yên tâm đi theo, hôm qua dù đội ngũ tán loạn chúng nhanh chóng tìm về.
Những nụ cười đó cũng làm tâm tình Thiết Tâm Nguyên rất tốt, đi trong ruộng thi thoảng có một con thỏ vọt qua dưới chân, sau đó biến mất sâu trong ruộng lúa.
Lại còn có cả con vịt mới nở lông còn vàng ươm lạch bạch chạy khỏi ruộng lúa mạch, nhảy vào ao nước, theo vịt mẹ trốn đi.
Lấy một bông lúa mạch cầm trên tay, vò hai tay với nhau thổi một cái, để lại mười mấy hạt lúa mạch vàng.
Mùi thơm lương thực làm người ta ngây ngất.
Năm nay lúa mạch mọc rất tốt, một mẫu hi vọng thu được hai trăm vân.
Thiết Tam Bách chạy tới:” Đại vương, không chỉ có lúa mạch, sau núi có cả đậu tử và hồ ma, tiếc là chưa thu hoạch được.”
Thiết Tâm Nguyên lạnh lùng ra lệnh:” Thu hoạch hết, chưa chín cũng có thể làm thức ăn cho ngựa.”
Nơi này sắp thành chỗ không người, dù những cây trồng đó có chín cũng chẳng ai thu hoạch, cuối cùng sẽ thối rữa trong ruộng thôi.
Thiết Tâm Nguyên không ra lệnh đồ thành, nhưng y biết A Đại và Thiết Ngũ sau khi bị tổn thất thuộc hạ lại còn nương tay với tòa thành này là không thể.
Người Hồi Hột thu hạch lúa mạch rất lóng ngóng, bọn họ không có liềm, chỉ có loan đao không quá thích hợp, hơn nữa dù thu hoạch nhiều đến mấy chăng nữa cuối cùng chia đều ra thì chỉ đủ cầm hơi thôi, dù thế không ngăn được nhiệt tình của họ.
Đại vương mỗi ngày cũng chỉ ăn như họ, thái hậu, vương hậu và quan viên đều chịu khổ cùng họ.
Toàn bộ quán ăn ở Thanh Hương thành đóng cửa hoặc chuyển sang bán thứ khác, toàn bộ quốc gia đang chịu đói cùng họ.
Tin đồn đó lan đi trong cộng đồng người Hồi Hột, một số tới Thanh Hương thành xác nhận tin tức này, những vị thượng sư đi phát thức ăn nói. Đại vương và người khác vốn không phải làm thế, đều vì người Hồi Hột đến quá đông mà khiến cả quốc gia không đủ cái ăn.
Về điểm này người Hồi Hột đều thừa nhận, đa phần bọn họ tới đây với hai bàn tay trắng, vì cảm giác mang tội đó Thiết Tâm Nguyên mới có thể giữa được tính kỷ luật tối thiểu.
Trước khi mặt trời lặn, biển lúa mạch vàng ươm đã biến mất, chỉ còn trơ lại mảnh ruộng trơ gốc xấu xí.
Thiết Tâm Nguyên từ chối lời mời vào thành của A Nhị, y thấy ngủ trong đống rạ một đêm còn thích hơn.
Ít nhất không có mùi máu.
Thiết Ngũ cũng trở về, nhất quyết mời y vào thành bảo ở, không kháng cự được thỉnh cầu của họ, Thiết Tâm Nguyên nghe theo.
Nhìn từ ngoài, nhất là từ quy mô tường thành thì sẽ không ngờ được bên trong lại rộng rãi như thế, thiết kế vô cùng đẹp đẽ, nhất là tòa tháp đá dưới ánh trăng toát ra vẻ thần bí mà côi lệ, đó là nơi người Hồi Hột bái thần linh.
Thiết Tâm Nguyên không ở trong tháp đá mà chọn một căn nhà bình thường, Úy Trì Văn mau chóng an bài người đun nước nóng, nó không lạ gì tính đại vương.
Đang nằm trong thùng gỗ khoan khoái muốn rên lên, Thiết Tâm Nguyên đội nhiên nghe thấy tiếng sột xoạt từ cái tủ bên cạnh truyền ra, lập tức vươn tay lấy nỏ chĩa vào đó.
Thiết Tâm Nguyên không gọi hộ vệ mà giả vờ như không biết gì cả vì không biết còn thứ uy hiếp nào khác hay không, nên vẫn vô tư ngâm nga một ca khúc.
Một cánh tay từ trong tủ vươn ra, hướng tới đĩa hoa quả trên bàn, lấy đi một chùm nho sau đó cẩn thận đóng cánh cửa tủ lại.
Thiết Tâm Nguyên cũng yên tâm, vì người nấp trong tủ là một đứa bé.
Có lẽ khi tai họa giáng xuống, mẹ nó liền nhét nó vào tù trốn, Thiết Tâm Nguyên không muốn phá hoại hi vọng cuối cùng của một người mẹ, dù tương lai nó có thể là kẻ địch.
Đây là cuộc chiến chẳng thể nói tới chính nghĩa.
Tắm xong, Thiết Tâm Nguyên cầm cái bánh ăn một miếng, thuận tay đặt xuống, nằm xuống giường cầm sách lên đọc.
Một lúc sau tủ lại mở ra một khe hở, mau chóng lấy một cái bánh, chỉnh đĩa cẩn thận mới rụt lại.
Có tiếng ăn rất to, sau đó ngưng bặt, Thiết Tâm Nguyên liền đoán ra, bên trong hẳn còn một đứa bé nữa ít tuổi hơn, nên không hiểu chuyện như đứa lớn.
Chỉ một lúc Thiết Tâm Nguyên không đọc được nữa, có đứa bé chừng tám tuổi đứng trước bàn, đôi mắt xám nhìn y như con nai cảnh giác, chỉ cần y có chút cử động mạnh một chút là bỏ chạy.