Hồng lão thất nghi hoặc nhìn Thiết Tâm Nguyên, cảm thấy người này tới đây có mục đích, cẩn thận cùng đám huynh đệ rỉ tai thì thầm với nhau rồi báo giá:” Bình thường không chiến sự thì mỗi tháng bảy trăm đồng, một khi có chiến sự, bộ chiến sáu trăm đồng, bộ chiến tám trăm đồng, công thành một quan, phá vây một quan, trả bằng tiền mặt.”
“ Đúng thế, đúng thế, chính là giá này.” Đám quân tốt nói hùa vào:
Thiết Tâm Nguyên quan sát vẻ mặt của đám nói dối không biết đường này, sảng khoái vỗ tay:” Giá cả hợp lý, nếu mọi người còn có điều kiện gì thì đưa ra đi, một khi thành văn thư là không sửa được nữa. Cho mọi người nửa ngày tìm huynh đệ thương lượng, trước khi trời tối báo với ta, chúng ta lập văn thư.”
“ Công tử nói thật chứ?”
“ Ngài là ai, lấy gì ra để đảm bảo?”
Cả đám đông nổ tung, bọn họ không ngờ, cái giá Hồng lão thất đưa ra rõ ràng mang tính chất nói thách, không ngờ sĩ tử kia lại đồng ý.
“ Câm mồm!” Hồng lão thất rống lên, đợi xung quanh dần dần lắng xuống mới nghiêm túc đứng dậy ôm quyền nói:” Không biết công tử ở Cáp Mật đảm nhận quan chức gì, làm sao bọn ta biết lời hứa của công tử không phải chỉ là trêu đùa bọn ta.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Kỳ thực ta là ai có quan trọng gì, dù sao trong mắt mọi người chỉ có bạc, ta trả tiền, các vị tác chiến là được, biết quá nhiều, sau này hai bên nảy sinh tình nghĩa không tốt.”
Lưu Mãn trịnh trọng ôm quyền:” Vẫn mong công tử nói rõ, ít nhất bọn ta biết đang bán mạng cho ai.”
Thiết Tâm Nguyên dùng ngón cái chỉ vào tim:” Vậy bản vương nói một lần thôi, ta là quốc vương của Cáp Mật, cũng chính là nữ tế của hoàng đế các ngươi.”
Nói xong không đợi đám ngốc kịp phản ứng, móc trong lòng ra đĩnh vàng tới mười lượng:” Đây là tiền đặt cọc, cầm cho tốt, chớ quên trước khi trời tối tới lều bản vương ký văn thư.”
Mục đích đã đạt, Thiết Tâm Nguyên dẫn mã vương rời đi, bỏ lại đám sĩ tốt trố mắt nhìn vàng, bước chân nhẹ nhàng. Dùng thứ vốn là quân lương của bọn họ đem dùng mua chuộc bọn họ, hiệu quả lại còn tốt như thế, Thiết Tâm Nguyên nghĩ thôi đã muốn cất cao giọng hát.
Tiêu tiền cũng chính là một nghệ thuật.
Sáu trăm đồng có thể thuê một quân sĩ có kinh nghiệm trận mạc ra trận?
Sáu mươi vạn đồng là có ngay một nghìn quân sĩ để công thành cướp trại rồi.
Mấy năm qua mùa màng ở Đại Tống nhìn chung cũng tốt, một quan tiền có thể đếm ra được bảy trăm đồng.
Một lượng bạc trắng đổi được một nghìn đồng tiền đủ phân lượng, một lượng vàng đổi được mười sáu lượng bạc trắng.
Cho dù là ở chợ Đông Kinh cũng rất ít khi nhìn thấy vàng nén, dù là ai, có được chút vàng cũng nhanh chóng cất đi, vàng có thể truyền thế.
Một chuỗi con số chạy qua đầu, Thiết Tâm Nguyên tính vừa rồi mình ném ra ném vàng mười lượng, ít nhất có thể khiến đám người này vì y tác chiến một lần vào hoàn cảnh khó khăn nhất.
Đến chập tối, trong quân doanh có một nghìn hai trăm binh sĩ xếp hàng ngoài lều của Mạnh Nguyên Trực đợi ký khế ước.
Mạnh Nguyên Trực cảm thán:” Mạng võ nhân không bằng một con lợn.”
Về giá lợn thì Thiết Tâm Nguyên vẫn còn nhớ lắm, khi nhà bán bánh canh, một cân thịt lợn giá mười hai đồng, loại văn thư này đúng là táng tận lương tâm. Vì thế Thiết Tâm Nguyên đá Úy Trì Văn ra ngoài ký kết, tên tiểu tử này sớm học hết thói xấu của y rồi.
Chẳng may ông trời phái thiên lôi xuống cũng không bổ sét lên đầu y.
Hồng lão thất rất thông minh, trước tiên là đảm bảo quân lương mỗi tháng, sau đó mới thảo luận chi phí xuất chiến, như vậy là tiền lương tăng gấp đôi, nếu chiến sự liên tục có nhiều hơn, nếu không nói rõ đến khi người ta trả tiền lại bảo đã trừ vào quân lương hết rồi thì tay trắng.
Mạnh Nguyên Trực bắc ghế ngồi ngoài quân trướng, nghe Úy Trì Văn cùng quân tốt mặc cả tới từng xu từng xu một, nghe một lúc không chịu nổi xách tiểu tử đó sang một bên, quát đám quân tốt ngu ngốc còn đang cực kỳ phấn khích vì vừa tranh thủ được ít tiền quân phục.
Hắn vỗ ngực nói lớn:” Con bà nó, bán thịt lợn cũng không rẻ thế này, dựng tai lừa của các ngươi lên mà nghe cho rõ, quân lương lão tử không quản, đó là chuyện của đại vương.”
“ Các ngươi không cần ký cái thứ văn thứ giết lợn đó, nếu tin lão tử thì theo lão tử, đảm bảo các ngươi còn có nhiều tiền hơn xa các ngươi yêu cầu. Cái gì không nói, sau này các ngươi về Đại Tống, nhất định mỗi người mang một nén vàng ròng trở về.”
Lưu Mãn đang ấn dấu tay nghe vậy chắp tay hỏi:” Không biết tướng quân đảm nhận chức vị gì ở Cáp Mật?”
“ À ..” Mạnh Nguyên Trực khựng người sực nhớ ra, mình chẳng có chức vụ gì:
Con bà nó, trước giờ lão tử lẽo đẽo theo sau tên khốn Thiết Tâm Nguyên như chó vậy, không như Thiết Nhất là thủ tướng Thanh Hương cốc, Thiết Nhị làm đại tổng quả, Thiết Tam làm tổng giáo luyện, tên hai đầu làm quân sư, thậm chí đến nữ nhân như Trạch Mã cũng có chức vị, mỗi mình là không.
Bị, bị người người ta lừa rồi.
Úy Trì Văn thấy Mạnh Nguyên Trực ngớ ra thì ở bên thì thầm:” Tả tư mã đại tướng quân.”
Mạnh Nguyên Trực chức vụ này làm cái gì, nhưng cả đám đang nhìn mình chằm chằm, đành lớn tiếng vỗ ngực:” Lão tử chính là Thanh Hương quốc Tả tư mã đại tướng quân Mạnh Nguyên Trực.”
Bổ xung thêm:” Trước kia là Đới ngự khí giới trong cung.”
Cả đám binh tốt ồ lên, Mạnh Nguyên Trực là ai thì họ không biết, Tả tư mã là gì họ cũng mù tịt, nhưng Đới ngự khí giới đều là anh hùng hảo hán.
Hồng lão thất lên tiếng:” Tướng quân, chúng tôi là đám người chẳng có đầu óc gì, chỉ biết chém giết, ngài dẫn đi đâu, chúng tôi tới đó, không nhíu mày một cái. Nhưng ...”
Mạnh Nguyên Trực cười sang sảng:” Yên tâm, tương lai không có vàng thì lấy đầu lão tử.”
Phía dưới có người chép miệng, chẳng nghe lời hùng hồn của Mạnh Nguyên Trực nữa, đi tìm Úy Trì Văn muốn tiếp tục lăn tay.
Mạnh Nguyên Trực mặt đỏ gay, cảm giác uy tín mình lập nên thời gian qua đang trôi đi vèo vèo:” Nếu lúc đó không có vàng, cứ tới nhà ta lấy.”
Lưu Mãn lắc đầu:” Tướng quân, thuộc hạ không tham, chỉ cần nhận đủ tiền trong hiệp ước là đủ.”
Thiết Tâm Nguyên ngồi nghe nãy giờ, đi ra giải nguy cho Mạnh Nguyên Trực:” Tiểu Văn, thêm hiệp ước một điều, tướng sĩ chiến tử thì tiền vẫn là của hắn, chỉ giao cho thân nhân người đó chỉ định, mỗi người thêm năm lượng bạc mai táng.”
“ Các ngươi có đồng ý không?”
“ Đồng ý! Đồng ý!”
Cả quân doanh vang lên tiếng hô vang như biển gầm, nên nhớ trước kia ở Đại Tống, quân sĩ chiến tử coi như là hết, quân công cũng bị cấp trên chiếm sạch, chết rồi người thân được hưởng thay tiền của mình, đó là điều bọn họ mơ không có.
(*) Lão Mạnh ngu thế chả có chức gì, toàn ăn bánh vẽ =))