Mạnh Nguyên Trực hôm nay không có mặt bên cạnh Thiết Tâm Nguyên vì Thiết Sư Tử thời gian qua như âm hồn bất tán, truy lùng manh mối hai kẻ hôm đó.
Còn theo lời Mạnh Nguyên Trực, tên đó muốn ăn đòn.
Thân phận Thiết Tâm Nguyên vẫn không nhiều người biết, song Đới ngự khí giới theo sát bên Triệu Trinh thì tất nhiên là biết.
Thiết Sư Tử không hận Mạnh Nguyên Trực, mà muốn tìm kẻ ám toán mình, lần võ cử đó đã qua nhiều năm, tới nay hắn vẫn coi chuyện ám toán ngày xưa là xỉ nhục lớn nhất trong đời.
Thực ra không cần đoán cũng biết Thiết Tâm Nguyên là tên khốn kiếp kia, nhưng Thiết Sư Tử chẳng thể làm gì y, nên đành trút giận lên Mạnh Nguyên Trực.
Con người khi bị lửa giận che mắt thì không nghĩ ra được cái gì hay ho cả, huống hồ Thiết Sư Tử lại chẳng thông minh gì cho cam.
Thế là Thiết Sư Tử như cái bao tải rách bị Mạnh Nguyên Trực kéo về, ném bên giếng, sau đó múc một thùng nước rửa tay, máu đỏ chảy đầy đất.
Thấy Thiết Tâm Nguyên nhăn mặt nhìn, Mạnh Nguyên Trực cười:” Lần này tương đối khó chơi, tên này lắp cơ quan vào chùy, làm đầu chùy bay ra được, nên ta không cách nào nương tay. Dù sao hắn cũng khá lắm, hay chúng ta cũng mang hắn tới Tây Vực nhé?”
“ Có vẻ được.” Thiết Tâm Nguyên thích thái độ đồ tốt muốn tha về nhà của Mạnh Nguyên Trực:
Thiết Sư Tử nghe vậy như chó chết nỗ lực trở mình, thều thào:” Thiết Tâm Nguyên, nể giao tình khi xưa của chúng ta, tha cho ta lần này.”
“ Đưa ngươi tới Tây Vực là cho ngươi cơ hội tốt phong hầu phong tước, ngươi làm như hại ngươi vậy.” Mạnh Nguyên Trực đá hắn một cái:
“ Chớ lừa ta, người khác không biết phía tây ra sao, ta từ biên cương tây bắc về sao không hiểu?”
Thiết Tâm Nguyên thở dài, Thiết Sư Tư không sợ trời không sợ đất kia đâu rồi, Đông Kinh phồn hoa quả là nơi mài mòn dũng khí con người:
“ Chưa chắc, tây bắc hơi thảm một chút, nhưng đi xa hơn về phía tây không tệ.”
“ Không, không, trên đời này nơi phồn hoa nhất là Đông Kinh, càng xa Đông Kinh là càng hoang vu, tiểu tướng vô phúc hưởng thụ, xin phò mã gia tha cho.” Giọng Thiết Sư Tử gần như van nài rồi:
Mạnh Nguyên Trực đưa chân đá phát nữa:” Cút đi, thứ này thành phế vật vô dụng rồi, mang hắn về đại mạc nơi nam nhi oai hùng là xỉ nhục nơi đó.”
Thiết Sư Tử rống lên:” Câm mồm, thứ Hồ tử biết cái gì mà nói.”
“ Mới vài năm thôi mà sư tử đã thành chó rồi, phí hoài, mở to mắt ra mà nhìn kỹ lại xem lão tử là ai?”
“ Ngươi là ai?”
Thiết Tâm Nguyên phất tay, loại người không còn đấu chí như vậy tới Cáp Mật cũng vô dụng, phất tay một cái Thập Tam, Thập Thất đi tới xách Thiết Sư Tử lên ném ra ngoài.
Người không cùng đường, nói nhiều vô ích, chẳng có gì mà tiếc.
Thiết Tâm Nguyên về phòng, tiếp tục suy tính bước phát triển tiếp theo của Cáp Mật, kế hoạch cũ phải thay đổi cho phù hợp với tình hình mới.
Trước mắt chuyện quan trọng nhất là thẩm hạch sổ sách, cả chồng cao, đoàn sứ tiết tiêu pha rất nhiều, từ lúc tới Đại Tống đi một bước là phải tiêu tiền, nhất là tới Đông Kinh, Trạch Mã suốt ngày tiếp khách ca vũ không ngớt.
Chỉ riêng chiêu đãi Bàng Tịch thôi đã tốn một nghìn bốn trăm quan.
Ăn chơi đã đành đi, Trạch Mã thiếu chút nữa hiến thân luôn rồi, lão già đó lấy ra thông phiếu kho Tây Kinh, cho phép sứ tiết Vu Điền lấy từ Tây Kinh một vạn ba nghìn thếp vải và một số vật tư hoàng đế đã chấp nhận, còn tính làm khó một hồi, may mà Trạch Mã cũng chẳng phải thiện nam tín nữ, ỡm ờ qua được.
Tặng cho Hàn Kỳ sáu đôi sư tử huyết mã não, là tinh phẩm do thợ hoàng gia Vu Điền chế tác.
Tặng Bao Chửng đôi bạch ngọc bích, Văn Ngạn Bác một cái đai ngọc, nha môn tam ti sứ một lẻ tám bức tượng phật ngọc ...
Lễ vật rất nhiều, danh sách chi chít làm Thiết Tâm Nguyên xem hoa cả mắt, nhưng số tiền này tiêu đi rất đáng, giờ lễ vật tặng đi không bị người ta trả lại là chuyện tốt, chứng tỏ không ai muốn gây thêm phiền toái ở chuyện gả công chúa tới Vu Điền.
Thậm chí một số quan viên chức vị cao biết nội tình thậm chí còn nhận định Cáp Mật là một phần lãnh thổ của Đại Tống .... Tước vị Kim Thành huyện nam tới giờ chưa hủy bỏ.
Tất cả chi phí đều hợp lý, nơi nào cần tiêu tiền không nên keo kiệt, nhưng mà vì sao hóa đơn Tô Thức uống rượu chơi gái lại ở đây?
Lại còn là Xuân Phong các, thanh lâu xa hoa đắt đỏ nhất Đông Kinh.
Hơn một nghìn quan mà Úy Trì Lôi không chút do dự trả tiền cho hắn, chỉ riêng câu không được có lần sau trên hóa đơn đã nhìn ra vị nghệ thuật gia này bị tài hoa của tiểu tử đó mê hoặc rồi.
Không được có lần sau? Úy Trì Lôi nhìn lầm người rồi, tên này sẽ chỉ được nước lấn tới, thấy lợi đào mãi cho tới cùng.
Tài hoa ngút ngàn không cần nghi ngờ, nhưng đối nhân xử thế là thứ tên này không biết chút nào, tới già vẫn sống hồ đồ, kết cục chết trong nghèo đói thê thảm.
Thiết Tâm Nguyên không tiện ngay lập tức phái người đi cảnh cáo Tô Thức, làm thế chỉ khiến hắn mất hết thể diện, mọi người đều không vui, chẳng có tác dụng gì.
Vì thế y viết thêm một câu vào hóa đơn của Tô Thức --- Sau này mọi hóa đơn của Tô Thức giao cho chính hắn xử lý.
Xử lý công việc cho rất khuya Thiết Tâm Nguyên mới đi ngủ.
Sáng hôm sau Mạnh Nguyên Trực đã bắt đầu chuyện đại đội nhân mã chuẩn bị về nhà, Thiết Tâm Nguyên thì ở lại trong trang, đợi Dương Hoài Ngọc tới bái phỏng.
Tối qua quản gia Dương gia đưa bái thiếp tới.
Trước kia bọn họ gặp nhau không dùng thứ phiền hà đó, bây giờ tất nhiên cũng không cần, Dương Hoài Ngọc dùng phương thức khách khí này, chứng tỏ là hắn không tới một mình.
Khi Dương Hoài Ngọc còn chưa tới, Tô Thức đã tới.
Tên này cực kỳ hưng phấn, trời sáng chưa lâu đã tới nhà rồi.
Lúc này Thiết Tâm Nguyên đang chải lông cho mã vương, nó đang dần khôi phục, lông vốn sắp rụng hết, bây giờ mọc ra lông tơ đỏ tía.
Thời điểm này càng phải cẩn thận, da không có lông bảo vệ sẽ dễ bị tổn thương, vì đề phòng ruồi nhặng, Thiết Tâm Nguyên còn chuyên môn phủ một tầng màn sa ở chuồng ngựa.
Thiết Tâm Nguyên cười hì hì gãi cằm cho mã vương, nó thích nhất là người khác gãi cằm cho mình rồi, mỗi lần được gãi cằm, nó khép con mắt duy nhất lại, an tâm hưởng thụ.
Cơ thịt của nó giờ nhão lắm, có điều Hồ lão tam nhìn thấy lông mới mọc ra hớn hở cam đoan, nửa năm nữa là nó bình phục.
Còn về khôi phục lại trạng thái ngày xưa thì là chuyện viển vông.