Suốt cả ngày Thiết Tâm Nguyên được Hứa Đông Thăng tháp tùng đi khắp Cáp Mật, từ bến tàu tới nhà ăn, chợ, càng trọng điểm xem khu dân cư đang xây dựng.
Mái nhà vẫn là lớp cỏ ngàn năm không đổi, cỏ tranh ở Thiên Sơn rất tốt, sau khi phơi khô vàng ươm, trộn lẫn với bùn lợp mái, đông ấm hè mát.
Thành Cáp Mật tất nhiên không thể dùng củi đun được, nếu không chưa đầy hai năm, Thiên Sơn chẳng còn cái cây nào nữa.
May là dưới chân Thiên Sơn không chỉ nhiều dầu mỏ, ngay cả mỏ than cũng không thiếu, nhiều mỏ than phơi ra ngoài mặt đất, chỉ cần mang về đốt là được, phiền toái duy nhất là khói nặng một chút.
Công tượng doanh đã chế tác ra rất nhiều bếp than đơn giản phát cho người Hồi Hột không có tiền, về nhà giàu tất nhiên có chiếc bếp tinh xảo cho họ.
Vì thế không khí trong thành Cáp Mật không tốt, hơi gắt mũi, tuy thế tốt hơn là đốt củi.
Triệu Uyển rất sợ lạnh, trong phòng đặt tới ba cái lò than, ống khói sắt dầy bị lửa nung đỏ, trong phòng sóng nhiệt dồn dập, Thiết Tâm Nguyên ở một lúc đã toàn thân mướt mồ hôi.
Vậy mà nàng và Châu Nhi còn chưa đủ ấm, ngồi bên bàn thấp, mỗi người bê một cái bát.
Trước mặt Thiết Tâm Nguyên cũng có một cái bát, y thở dài một tiếng rồi bê bát thuốc lên uống sạch, chừng nào bụng Triệu Uyển còn chưa to lên thì y còn bị dày vò.
Hơi ấm của lò sưởi chẳng che dấu được sự thực không khí lạnh đang về, mùa đông Cáp Mật tới như đúng hẹn.
Thanh Hương thành nay là một tòa thành chân chính, còn là nơi trú đông của thương đội nam qua bắc lại hay sứ giả đoàn.
Thời Tống là thời đẹp nhất, hàng hóa thông nam bắc, thương mại hưng thịnh, dọc đường trộm cướp như rươi, thương đội cũng rầm rập lên đường như đi chinh chiến.
Mua bán dựa vào trí tuệ thì ít, dựa vào đao kiếm kiếm về là nhiều.
Cáp Mật từ lâu không còn cướp bóc nữa, vì thế thương đội chỉ cần vào biên cảnh Cáp Mật là thở phào, đi qua tòa miếu thổ địa lập ở hang thỏ kia, chủ động thêm gạch ngói, để lại ít đồ cúng, cầu thần linh bảo hộ cho họ bình an.
Những món ngon ở Thanh Hương thành trước kia là thứ thương đội không thể bỏ qua, nhưng năm nay không còn nữa rồi, những quán ăn mang đủ hương vị đông tây giờ không cái nào mở, khách sạn lớn có trạm trổ long phượng cũng không cung ứng thức ăn.
Ngươi muốn ăn cơm phải đi tìm quản sự, nộp tiền xong nhận cái bát người ta phát cho, tới nhà ăn, ăn cùng với bách tính.
Tiền ở Thanh Hương thành có thể mua được rất nhiều thứ dù là tơ lụa, lá trà, muối, hay là các loại bảo thạch, mã não, chỉ thức ăn là không mua được. Dù mua được chỉ là chút lương thực tiếp tế trên đường ít tới đáng thương do quan phủ hỗ trợ.
Một số thương cổ nhạy bén lần đầu phá vỡ cấm kỵ đi ngàn dặm không bán lương thực, từ nơi xuất phát mang theo lượng lớn lương thực, tới Cáp Mật bán ra với giá cao kiếm lời lớn, nhưng cung vẫn không đủ cầu.
Âu Dương Tu nhìn thấy cảnh này chẳng những không nổi giận mà còn cười ha hả, chuyên môn hạ lệnh quan phủ không được cản trở thương đội vận lương, thậm chí còn hủy bỏ mọi loại thuế lương.
Theo như Úy Trì Văn kẻ lại, vị tiên sinh này còn nói một câu "chỉ cần có lương thực cho người Cáp Mật ăn là chúng ta lãi rồi", quả thực là châm ngôn chí lý.
Thiết Tâm Nguyên nghe lời ấy khi đang gỡ thịt trên xương dê cho hồ ly ăn, tới khi không còn chút thịt nào mới lấy búa đập xương, tự mình hút ít tủy ít tẹo bên trong.
Ngoài phòng lạnh tới mức căn bản không cách nào chịu được, nước ao sen đã đóng băng dày, cá cảnh nuôi trong ao được vớt lên mang vào phòng nuôi ở chum, ao sen quá nông, nên mùa đông nước đông cứng tới tận đáy.
Con đại thanh mã bụng đã to tướng rồi, được đắp cho cái thảm lớn đứng trong nhà ấm ăn cỏ, mã vương thì rất nam tính giương cái tai độc nhất đứng ngoài trời như pho tượng, thi thoảng nhìn thấy hơi trắng phun từ mũi ra biểu thị nó còn sống.
Triệu Uyển rất hâm mộ cái bụng lớn của đại thanh mã, nằm một chỗ chỉ huy Châu Nhi chạy vòng vòng như có thai rồi vậy.
Nguyệt sự mới quá hạn ba ngày mà nàng đã xác định mình có thai.
Sau khi ăn ba quả nho, Triệu Uyển có chút lo lắng nói:” A nương hôm nay có vẻ không vui.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn tiểu muội ngủ say, nói:” Đừng quấy rầy mẹ, mỗi năm vào ngày này mẹ chỉ muốn ở một mình, mai mẽ sẽ bình tường.”
“ Vì sao?”
“ Chẳng vì sao, mẹ gả cho cha vào ngày này.”
Triệu Uyển ồ một tiếng, không đi sâu chủ đề này nữa:” Chàng nói xem, thiếp gả tới bao lâu rồi, vì sao a nương vẫn coi thiếp như công chúa? Thiếp có thể chịu khổ được mà.”
Cái này thì Thiết Tâm Nguyên hiểu rõ lắm:” Mẹ sợ nàng bị hoàn cảnh ác liệt ở Cáp Mật hao mòn quý khí của nàng, tương lai không dạy ra được vương tử chân chính.”
Triệu Uyển nhẹ người hẳn, nàng lo bà bà vẫn coi mình là người ngoài, ra có nguyên nhân khác, vui vẻ nói:” Đúng thế, a nương cứ nói chàng giống con khỉ, chẳng giống đại vương. Sau này nhi tử của chúng ta giao cho thiếp dạy dỗ, để nó theo chàng chỉ học tính lưu manh.”
Thiết Tâm Nguyên mặt nhăn như khỉ ăn ớt:” Thế thì toi rồi, như thế nhi tử ta hai tuổi biết chửi bậy, ba tuổi biết dùng thủ đoạn, bốn tuổi đi họa hại dân nữ, tám tuổi là nó bóp cổ ta đòi vương vị.”
“ Làm gì tệ như chàng nói.” Triệu Uyển cười ngặt ngoẽo, cầm quả nho ném Thiết Tâm Nguyên:” Con chúng ta sau này sẽ thành quân vương cái thế.”
“ Trước tiên cứ thành mã tặc rồi hẵng nói tới thứ khác, trên đời này không ai nỗ lực hơn mã tặc.” Thiết Tâm Nguyên hào hứng tuyên truyền tư tưởng lệch lạc méo mó của mình:” Nàng nghĩ mà xem, tất cả mọi thứ của mã tặc là do cướp mà có, không cái gì là ở trên trời rơi xuống hay tổ tiên để lại, thiếu cái gì là tìm cách cướp lấy. Dù bao nhiêu mã tặc bị chết trên đường, vẫn nối nhau xông lên cướp bóc, nếu không có phẩm chất của mã tặc thì sao làm vương được.