Núi sa thạch không thay đổi là bao.
Nơi hai vị thượng sư lấy xương lập nên thần tọa đã biến thành tòa miếu cao lớn ba gian, do ba vị thượng sư cao tuổi trông coi.
Ba vị thượng sự đang vác bình nước từ nguồn nước cách đó hai ngươi dặm về, nhìn thấy đại đội nhân mã, ánh mắt thản nhiên, không vui không sợ.
Úy Trì Văn tặng cho họ một đống lễ vật phong phú, thượng sư cao tuổi nhất dùng cánh tay khô gầy của mình đưa bình nước tới, đó là sự chiêu đãi tốt của họ giành cho khách nhân rồi.
Thiết Tâm Nguyên vào miếu, cái thần tọa cũ giờ càng lớn hơn, cũng kinh dị hơn, phía trước có hơn trăm xương cánh tay từ dưới đất chui ra, toàn bộ mở rộng lòng bàn tay như muốn leo lên vương tọa.
Triệu Uyển cực kỳ không thích thứ nghệ thuật tanh máu của Tát Già và Nhân Bảo, nàng cho rằng người chết phải chôn cất đàng hoàng, đến tết có người dâng hương khóc trước phần mộ, chứ không phải bị người ta lấy xương cốt ra làm tác phẩm nghệ thuật.
Nhưng khi ba vị thượng sư khiêu thần nàng vẫn mỉm cười ngồi xem từ đầu tới cuối, rất có phong phạm hoàng gia.
Buổi tối trăng sáng hoang mạc treo cao, Triệu Uyển ngủ rất ngon, Thiết Tâm Nguyên không hề buồn ngủ, sau khi tuần tra doanh trại xong, theo một vị thượng sư lên núi.
Có lẽ vì người chết năm xưa nơi này quá nhiều đã cung cấp độ phì cho đất, khiến ở trong khe hở những phiến đá mọc ra rất nhiều băng thảo. Loại cỏ này lá dài mảnh, hai bên có kết cấu cứng hình răng cưa, không cẩn thận là sẽ bị nó cứa rách ra thịt lộ ra bên ngoài.
Úy Trì Văn theo ra hiệu của thượng sư kéo một sợi dây thừng, một tảng đá tự động trượt sang bên, để lộ cửa hang đen xì.
Thượng sư cao tuổi đốt đuốc đi trước dẫn đường, càng đi vào bên trong hang động càng rộng, dấu vết con người càng ít, đi được hai trăm bước một cái hang cực lớn sáng trưng xuất hiện.
Hơn hai trăm tăng lữ không quan tâm sự hiện diện của Thiết Tâm Nguyên, trong mắt như chỉ có dùi đục, tiếng cốp chát vang lên liên hồi.
“ Còn bao lâu nữa mới đả thông được mạch nước?” Thiết Tâm Nguyên sờ vách đá ẩm ướt, mục đích của y đơn giản, làm một khảm nhi tỉnh, nối liền hai vùng đông tây Y Ngô Châu, kết nối với Cáp Mật với núi sa thạch:
“ Nước cho người và gia súc uống thông qua thủy động đã được đả thông, lượng nước rất sung túc.” Thượng sư già đáp ngắn gọn:
Tám trăm dặm hãn hải, chim bay khó qua, thông thường thương đội mang theo thức ăn và nước uống thôi đã chiếm hơn một nửa tải trọng của đội lạc đà, nếu như có thể xây một tòa thành ở dải núi sa thạch này, thương đội giảm đi một nửa tải trọng, đồng nghĩa với việc mang thêm nhiều hàng hóa hơn.
Tòa thành nơi cũng có lợi cho việc giao tiếp với Thanh Đường và Tây Hạ.
Có lợi ắt có hại, trước nay tám trăm dặm hãn hải là lá chắn thiên nhiên giúp ngăn chặn kỵ binh Tây Hạ, một khi xuất hiện tòa thành này, kỵ binh Tây Hạ có thêm một nguồn tiếp tế, chặng đường ba bốn trăm dặm với kỵ binh Tây Hạ không là gì cả, bọn chúng có thể xộc thẳng tới Cáp Mật.
“ Tiểu Văn nói xem, xây dựng khảm nhi tỉnh nơi này liệu có đúng không?”
Biết đại vương kiểm tra mình, Úy Trì Văn suy nghĩ nghiêm túc rồi đáp:” Chúng ta không thể vì sợ kẻ địch mà không phát triển, nếu chút ta cứ rụt đầu lại thì cũng đồng nghĩa đợi diệt vong mà không có chút cơ hội phản kháng nào.”
Thiết Tâm Nguyên vui vẻ vỗ đầu nó:” Đúng lắm, phát triển là đáp án chính xác, không biết tiến thủ là con đường chuốc lấy diệt vong, nhớ không bao giờ được phép biến thành loại quan viên nhát gan sợ thay đổi của Đại Tống.”
Úy Trì Văn gật mạnh đầu.
Vị thượng sư cao tuổi tuy rất gày gò, nhưng sức khỏe rất tốt, ông ta không bận tâm tới cuộc nói chuyện của hai người kia, cắm đuốc lên vách đá, cầm lấy búa và đục, cực kỳ chú tâm vào công việc của mình, từng búa, từng đục rất mạnh mẽ.
Hơn hai trăm tăng lữ đang làm việc ở nơi này đều là khổ hành tăng, bọn họ tự cấp tự túc, không hề chủ động xin phía Cáp Mật hỗ trợ bất kỳ điều gì.
Với bọn mà nói đây là quá trình tu luyện.
Mỗi nhát búa này không phải đang đập đá, mà là họ đang khắc từng chữ trong lục tự chân ngôn, án ma ni bát mê hồng.
Dùi đục vào đá, nhưng chữ khắc vào lòng, chuyện này giống như con đường theo đuổi thư pháp của quan văn Đại Tống, chỉ khác một bên theo đuổi trung chính bình hòa còn một bên yêu cầu ăn sâu vào lòng người.
Trong hang động không có bất kỳ tiếng động nào ngoại trừ tiếng dùi đục, nhưng lọt vào tai Thiết Tâm Nguyên không khác gì chân ngôn "úm ma ni bát mễ hồng" đang vang lên một cách trầm hùng,
Vì thế y thành kính thi lễ:” Vô thượng quang minh, vô thượng trí tuệ, vô thượng nhân từ.”
Khi những tăng lữ kia đang thể hiện lòng thành kính với Phật tổ của mình, thì Thiết Tâm Nguyên thể hiện sự tôn kính với họ, những con người dùng đôi tay lao động tạo ra kỳ tích. Đó là tín ngưỡng của y, điều mà người như Âu Dương Tu chẳng bao giờ hiểu được.
Nghỉ ngơi đúng một ngày, đội ngũ lại lên đường lên đường, chỉ sáu ngày nữa họ sẽ chính thức tới được Cáp Mật.
Đi được ba ngày thì cát sỏi dần thay bằng đất cát, mặt đất có những mảng cỏ vàng vọt, Thiên Sơn cũng hiện ra xa xa, Thiết Tâm Nguyên lại không nhìn thấy quân đội nghênh đón mình trở về.
Không chỉ thấy ngay cả thương đội cũng không thấy đâu.
Tháng sáu chính là lúc thương đội từ lưu vực Lưỡng Hà tới đây tấp nập nhất.
Thám báo đã phái đi tới mười đội rồi, tới giờ vẫn không có chút tin tức nào truyền về.
Dưới tình huống này, tiếp tục lên đường là hành vi thiếu sáng suốt, Thiết Tâm Nguyên hạ lệnh cắm trại tại chỗ, sai Úy Trì Văn dẫn năm trăm kỵ sĩ Thanh Đường dũng mãnh nhất đi thăm dò.
Đến trưa Úy Trì Văn trở về, nhưng năm trăm người kia không đi theo.
Khi Thiết Tâm Nguyên đang nghĩ tới chuyện chẳng lành, Úy Trì Văn kệ ngựa vẫn đang chạy, nhảy từ trên ngựa xuống, lăn đi mấy vòng, vội vàng bẩm báo: “ Thái hậu ở phía trước, đợi gặp vương hậu, nhân số không nhiều lắm, bà nương nhà Mạnh gia cũng mặc chiến giáp làm hộ vệ. Chiến sự ở Thiên Sơn lộ vô cùng kịch liệt, mọi người đều đang kháng cự sự tiến công của người Hồi Hột.
“Trong Thanh Hương Thành chỉ có Thiết Nhất tướng quân cố thủ, Thiết Ngũ, Thiết Lục tướng quân trấn giữ Cáp Mật thành, nghe nói ở Đại Tuyết Sơn cũng không thái bình, ngay cả Thiết Nhị tổng quản cũng phải đích thân tới đó.”
“ Năm trăm kỵ sĩ Thanh Đường đã bị thái hậu hỏa tốc phái tới Thiên Sơn lộ trợ chiến rồi.”
Không ngờ tình hình nguy cấp thành ra như vậy, Thiết Tâm Nguyên vội vàng ra lệnh lên đường.
Đội ngũ tăng tốc tối đa chẳng mấy chốc gặp được Vương Nhu Hoa, bọn họ chỉ có hơn một trăm người, đại đa số là nữ nhân, nhưng đều mặt giáp, tay cầm vũ khí, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.