A Y Toa thầm thở dài, nàng không ngờ mình lại bị từ chối, tòa thành này có quy định nghiêm ngặt như vậy phải làm sao bây giờ? Đang định nghĩ cách khác thì một đĩnh bạc lớn rơi đánh sầm lên bàn làm nàng giật mình.
Vừa ngẩng đầu lên nhìn lan can tầng hai liền thấy tên béo say tới không đứng trên tầng hai nở nụ cười tự cho là mê người nhất.
“ Tinh linh mỹ lệ, vì sao nàng không nhảy múa nữa? Nếu nàng múa đẹp, ta sẽ đích thân tới quan phủ đăng ký cho nàng, một tinh linh như nàng nếu không thể xuất hiện trên sân khấu xa hoa nhất là tổn thất của Thanh Hương thành.” Tô Thức say rồi, hắn vẫn cố giữ chút tỉnh táo, nhưng lại không muốn tỉnh lại hoàn toàn, sợ rằng đây chỉ là một giấc mộng:
A Y Toa cực kỳ thích tên béo từ trên trời rơi xuống này, vươn hai bàn tay trắng trẻo ra, rung một cài, phủ phục xuống mặt bàn thi lễ.
Hà Lạp Nhĩ càng hoan hỉ, hét lớn một tiếng, lại vỗ trống trong tay, tiếng hồ già du dương, tiếng chuông đồng trong trẻo cũng cùng lúc vàng lên, sáu hán tử mặc quần phồng dẫm mạnh chân xung quanh A Y Toa ...
A Y Toa như vừa choàng tỉnh khỏi giấc mốc, từ trạng thái bất động, cổ thiên ngả ngẩng lên.
Nhìn A Y Toa múa, Tô Thức như uống rượu ngon, múa bút như rồng bay phượng múa, A Y Toa từ đó hoàn toàn biến mất khỏi Thanh Hương thành, từ đó trong thành có thêm vũ cơ xinh đẹp tên Tinh Linh Nhi.
………. ………..
Bất kể thế nào mỗi khi mặt trời lên, Nhất Phiến Vân đều nói với đám thích khách, bọn chúng nên làm lễ buổi sáng rồi.
Mỗi ngày vào giờ đó, trong địa lao u ám vang lên tiếng cầu nguyện cao vút :" Aaa ... Ta tím kiếm ánh sáng chiếu rọi vạn vật kia, thần thánh quang minh ~ thần linh, cầu xin người tha thứ cho con đã xé rách bức màn tội ác. Thần linh, cầu xin người …."
Thiết Tâm Nguyên không ngăn cản đám người này cầu nguyện, ngăn cản tín ngưỡng của một người là nực cười, bọn họ dù không thể lớn tiếng tụng kinh thì không trở ngại bọn họ cầu nguyện trong lòng.
Nhất Phiến Vân nói cho đám người này giờ cầu nguyện chẳng phải tử tế gì, lão ta muốn đám thích khách có thể kiên cường đối đầu với Thiết Tâm Nguyên, để trò chơi của lão được tiếp tục.
Sức mạnh của thần có thể làm mê muội đầu óc của thích khách, để chúng tạm thời tắm trong hào quang của thần linh, tạm thời quên đi hoàn cảnh của mình, quên đi ngược đãi mình phải chịu ...
Còn với Tô Thức suối nguồn sức mạnh của hắn không phải ở thần thánh, bây giờ hắn đã hoàn toàn yêu vùng đất Cáp Mật này rồi.
Mười ngày trước hắn còn oán trách gió cát và giá rét, cùng với thức ăn chẳng mấy khi thay đổi ở đây.
Mười ngày sau, hắn thấy gió cát cũng như mang theo làn hương thơm mát.
Cho tới bây giờ Tô Thức vẫn chưa thấy dung mạo dưới tấm khăn che của A Y Toa, điều này chỉ càng thêm sự hiếu kỳ, hắn chờ đợi, đợi một ngày A Y Toa tự mình kéo khăn che mặt xuống cho hắn nhìn rõ ràng.
Mỗi ngày đều có công việc làm không hết, cho nên ít thời gian làm thơ, hôm nay việc trên bàn xong, thấy nghiên mực còn chút sót lại, thế là viết " Thiên Sơn nguyệt lãnh, tàn hồng noãn tâm."
Viết xong hai câu này không biết viết tiếp ra sao, trong đầu chỉ toàn đôi mắt tròn long lanh của Tinh Linh Nhi, thế là hắn vứt bút, mở hộp gỗ lấy hai đĩnh bạc cho vào lòng, rời phòng làm việc, đi thẳng tới ngõa thị ở bên thác nước.
Trong ngõa thị ở Thanh Hương thành có một trà lâu tên Biện Kinh, người mở trà lâu là một người Tống tên Mạnh Khai Sơn, hắn vốn là một hành thương, tới Cáp Mật gặp phải cường đạo, đội ngũ tử thương nặng nề, hàng hóa mất hết.
Hắn cầu cứu Cáp Mật vương, mười ngày sau, hàng hóa của hắn được mang trở về cùng với đầu lâu của tên mã tặc.
Hàng hóa tìm lại, nhưng tùy tùng tử thương hết, Mạnh Khai Sơn què một chân, muốn về nhà, rốt cuộc không dám lên đường một mình, thế là bán hết hàng hóa, mở trà lâu.
Vốn mở trà lâu chỉ là kiếm thứ an ủi bản thân thôi, toàn bộ dựa theo Phàn Lâu mà hắn thấy ở Đông Kinh, ai ngờ làm ăn cực tốt, ngay cả thái hậu, vương hậu cũng thường tới uống trà, nghe khúc, xem ca vũ, làm Mạnh Khai Sơn bất ngờ lắm.
Khai trương hơn một năm, thu lợi còn hơn cả hắn mạo hiểm hành thương, thế là Mạnh Khai Sơn quyết định cắm rễ ở Cáp Mật, chỉ cần vượt qua nạn đói này, sẽ thuê người đón gia quyến tới Cáp Mật sống.
Biện Kinh lâu chỉ có hai tầng, ít hơn Phàn Lâu, nhưng giống Phàn Lâu ở chỗ nó không chỉ là tòa lâu độc lập, còn có vườn hoa rất đẹp, trái có thể ngắm cảnh phố xá phồn hoa, phải có nhìn thưởng thức “minh nguyệt xuất Thiên Sơn” nổi tiếng của Thanh Hương thành.
Thấy Tô Thức tới, không đợi hắn hỏi, Mạnh Khai Sơn đã niềm nở nói:” Quan nhân tới đúng lắm, một tuần hương nữ là tới giờ Tinh Linh Nhi biểu diễn rồi, chỗ ngồi vẫn giữ cho ngài, vẫn là tiểu long đoàn chứ ạ.”
“ Lão bản có lòng rồi, cho ta hai món quả khô, hạch đào rang không tệ, sung muối nữa, nhiều chút để lót dạ.” Tô Thức xoa bụng nói:
Mạnh Khai Sơn thở dài:” Thanh Hương thành chúng ta cái gì cũng tốt, chỉ lương thực là vấn đề lớn, hại quan nhân phải dùng quả khô lót dạ, tội lỗi quá, nếu quan nhân không chê, tiểu điếm có chút hồn đồn, mang lên cho ngài một bát xua đi cái lạnh.”
Tô Thức chép miệng:” Mọi người đều khâu miệng sống, chỗ ngươi lại có cả hồn đồn, hiếm có, cho ta hai bát. Cơm nước ở chỗ làm đáng nuôi lợn, nhìn nhão nhão dính dinh đã không nuốt nổi.”
Mạnh Khai Sơn thấy hắn nói thú vị như thế cười phụ họa, đón lên lầu, an bài Hồ cơ pha trà, ra sau sân khấu tìm Hà Lạp Nhĩ:” Tô tướng công lại tới rồi, chuyên môn xem Tinh Linh Nhi đấy, lát an bài nàng nhảy thêm vài điệu.”
“ Vâng, Tô tướng công là ân nhân của Tinh Linh Nhi, tiếc đứa nhỏ này còn có chút quật cường, không chịu tiếp rượu ...”
Mạnh Khai Sơn phẩy tay:” Ngươi thì biết cái gì, nhân vật phong lưu như Tô tướng công ở Đại Tống có mỹ nhân nào chưa thấy qua, vũ cơ của ngươi có mỗi Tinh Linh Nhi giữ thân trong sạch, nên Tô tướng công mới thêm vài phần thương xót.”
“ Đừng hủy đi hảo cảm này, chỉ cần Tinh Linh Nhi múa đẹp, hát hay là được Tô tướng công ban thưởng, chuyện làm ăn của ngươi cũng được chiếu cố.”