“ Tiểu Văn, tới ngươi đấy, qua đây nào.” Cạc Cạc đứng bên bờ nhảy nhót vẫy tay, đợi Úy Trì Văn bêu xấu:
Úy Trì Văn không nghe thấy Cạc Cạc nói gì nhưng thừa sức hiểu, nó thông minh, tự biết mình không dám qua cầu, thế là ngồi vào trong cái thùng rỗng, nhắm tịt mặt lại, khi đến bờ rồi mới nhảy xuống, làm bộ phủi phủi áo, khiến Cạc Cạc rất thất vọng.
Mới qua được một phần thì trời tối, từ xưa có câu không vượt Hoàng Hà vào ban đêm, Thiết Tâm Nguyên tuân thủ quy củ này.
Lúc ăn tối thì Mạnh Nguyên Trực vào báo:” Thủ quân Lan Châu không có hành động gì, Trát Tây rất hài lòng với năm trăm thếp lụa mà chúng ta dâng lên. Xem ra Thanh Đường đang tranh đấu dữ dội, ai cũng chỉ để ý thu lợi cho mình thôi.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Tất nhiên, ánh mắt mấy lão già trong triều rất chuẩn, bọn họ ra tay với Thanh Đường vào lúc này, tới bảy phần thành công.”
“ Vậy mà hôm nay ta nghe đại vương nói chuyện với Âu Dương Tu, có ý khuyên Đại Tống không vội hành quân là sao? “ Trong số người này không có người của mật điệp ti thì Mạnh Nguyên Trực không tin:
“ Xảo Nhi phái người đưa thư tới nói, lưu dân Hồi Hột tràn vào đã vượt quá khả năng tiếp nhận của Cáp Mật, nếu không phong tỏa Thiên Sơn lộ sẽ thành tai họa.” Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Nếu Đại Tống phá Thanh Đường, lưu dân Thanh Đường cũng đổ tới, chắc chắn có vấn đề lớn.”
Mạnh Nguyên Trực bật cười:” Trước kia chúng ta chạy khắp nơi lừa nhân khẩu, vì thế còn mạo hiểm ở Khiết Đan, không ngờ giờ nhiều tới muốn đuổi đi.”
“ Không nhiều đâu, cho dù toàn bộ người Hồi Hột và Thanh Đường chạy tới, nhân khẩu chúng ta vẫn ít lắm, chỉ là bọn họ tới quá nhanh, vượt qua năng lực tiếp nạp của chúng ta.”
Thiết Tâm Nguyên hơi tiếc, có thêm người tới Cáp Mật, y tất nhiên vui mừng, nhưng không phải lúc: “ Con người là tài phú lớn nhất, ta đã gửi thư cho A Nhị, dù dọn trống kho lương Hang Sói cũng cố gắng thu nạp nhiều người nhất có thể, khó khăn là tạm thời, lợi ích bách tính đem lại là vĩnh hằng.”
Mạnh Nguyên Trực khoanh chân ngồi xuống:” Nhưng trong số bọn họ không thiếu những tộc người là kẻ thù của nhau, nếu đánh nhau ở Cáp Mật mà không xử lý tốt sẽ sinh loạn.”
“ Ta đi theo Mục Tân học được một thứ, đó là lấy danh nghĩa nhân từ, nhân từ có thể dùng để thống trị, có thể dùng để mở rộng, càng có thể dùng danh nghĩa nhân từ xử lý nhân tố bất ổn.”
Triệu Uyển ra sông nhặt được rất nhiều đá, trong đó có một tảng đá hoa văn tự nhiên cực đẹp.
Đó là bức hồng nhật giang sơn đồ.
Nàng cho rằng đó là ông trời chiếu cố mình, tặng mình món quà tốt nhất, chứng minh tương lai Cáp Mật như mặt trời đỏ chiếu rọi cửu châu.
Chỉ là câu này với phụ hoàng nàng mà nói là rất không lễ phép.
Trời không có hai mặt trời, nước không có hai vua.
Giờ trên trời có thêm một mặt trời, thế nào chẳng xuất hiện loại người rảnh việc như Hậu Nghệ dương cung bắn rụng.
“ Chuyện trên trời có chín mặt trời là hoang đường, mỗi một cái thôi mà đốt cháy khô đất Lũng, nếu chín cái thì toàn bộ người vùng đất này thành trứng nướng hết. Ta khuynh hướng giải thích truyền thuyết này theo cách nói khác, Đế Tuấn và Hi sinh ra mười người con, bọn họ mỗi người tự chiếm cứ một vùng, mười quốc gia đánh nhau tưng bừng, khiến bách tính sống trong dầu sôi lửa bỏng.”
Thiết Tâm Nguyên sau khi nghe Triệu Uyển hớn hở khoe chiến tích của mình, giở giọng cực kỳ đáng ghét nói:” Thế là quyền thần Hậu Nghệ dùng kỳ binh diệt chín quốc vương, đưa người vô dụng nhát lên làm vương, sau đó Hậu Nghệ nắm đại quyền, thiên hạ quay lại hòa bình.”
Triệu Uyển ôm tảng đá lớn mình nhặt về, đôi mắt to nhìn chằm chằm Thiết Tâm Nguyên:” Truyền thuyết đẹp như thế, sao ngươi cứ phải biến nó thành khó nghe làm gì?”
Thiết Tâm Nguyên ôm lấy nàng:” Thực tế vốn là vậy, còn chuyện Hằng Nga ở Nguyệt cung nuôi thỏ nữa, muốn nghe không?”
Triệu Uyển không muốn vầng trăng đẹp đẽ kia bị vấy bẩn, ôm chặt tai:” Ta không nghe, không nghe, đừng có chà đạp mặt trăng, nếu không sau này ta ăn Trung Thu thế nào?”
Thiết Tâm Nguyên cười phá lên gỡ tay nàng ra:” Được, vậy không nói nữa, ta hát dân ca cho nàng nghe nhé, dân ca Lan Châu hay lắm.”
“ Vậy hát đi.” Triệu Uyển hơi nghi ngờ:
“ Một con sơn dương ăn cỏ a, cô nương tắm rửa bên sông a, ta khoác da sơn dương lên người ...”
Triệu Uyển phì một cái:” Hạ lưu.”
Thiết Tâm Nguyên mặt dày nói:” Mỗi ngày nhìn nàng tung tăng qua lại, đầu óc thì toàn tưởng tượng nàng không mặc quần áo, nàng bảo làm sao mà cao thượng được?”
Triệu Uyển phì cười, vuốt khuôn mặt đau khổ của Thiết Tâm Nguyên, thủ thỉ:
“ Đợi tới Cáp Mật rồi, a di tổ chức hôn lễ cho chúng ta, khi đó khách khứa tới đầy nhà, ngươi ở tiền sảnh cùng khách uống rượu, ta ở tân phòng, ngồi dưới nến long phượng đợi ngươi, trăng lên giữa trời, tiệc đã tan, người say rượu loạng choạng vén rèm vào phòng...”
Thiết Tâm Nguyên đẩy Triệu Uyển ra:” Càng làm người ta khó chịu.”
“ Ngoan, chúng ta đã đợi rất lâu rồi.” Triệu Uyển cười khúc khích:” Để ta hát ngươi nghe vậy.”
Trời đêm phủ khắp màu đen
Tỏa sáng những tinh tú lấp lánh
Đom đóm bay, đom đóm bay
Ngươi đang nhớ ai?
Tinh tú trên trời cao rơi lệ
Khắp đại địa hoa hồng ủ rũ
Gió đêm lạnh gió đêm lạnh
Chỉ cần có ngươi bên cạnh
Đó là bài đồng ca Thiết Tâm Nguyên dạy nàng khi còn nhỏ, trước kia Triệu Uyển hát rất tệ, chẳng biết có phải vì thời gian xa cách khiến bây giờ nàng diễn giải hết sự mỹ lệ của bài ca.
Đây là bài đồng ca có khả năng vô về lòng người nhất, nhất là qua giọng hát ngọt ngào của Triệu Uyển.
Triệu Uyển chỉ hát một hai lần sau đó bắt Thiết Tâm Nguyên hát cho mình nghe, rồi nép vào lòng y ngủ say lúc nào không biết.
Dù ngủ rồi, nụ cười trên môi vẫn chưa tan đi.
Thiết Tâm Nguyên yêu thương vuốt khéo môi nàng một cái, bế nàng về xe.
Trương ma ma đã đợi sẵn bên xe, giúp y đón lấy công chúa, hạ rèm xuống.
…