Lao dịch ở Thiên Sơn thành cuối cùng cũng dừng lại, tuyết rơi liền một tháng biến toàn thành trở thành thế giới màu trắng.
Lượng lớn lao dịch đã rút lui, đợi tháng tư năm sau tuyết tan sẽ tới xây dựng tường thành thứ hai và thứ ba.
Khi lớp tường thành đầu tiên dựng lên, không lo kẻ địch từ phía tây bất ngờ tập kích nữa, Thiết Tâm Nguyên thả lòng hơn nhiều, nên khi chiêu đãi Chu Diễm rất vui vẻ.
“ Trác Phu có muốn ở lại Cáp Mật làm quan không?” Thiết Tâm Nguyên gắp cho Chu Diễm một con cá muối, hỏi:
Chu Diễm tạ ơn xong đáp:” Đại vương, hạ quan còn có hơn hai năm nhiệm kỳ nữa, giờ nói tới chuyện rời nhiệm còn sớm lắm.”
Thiết Tâm Nguyên cảm khái:” Giờ mới chỉ là bước đầu, hai năm nữa là lúc Cáp Mật thực sự phát triển, tới lúc đó Cáp Mật ắt thành nơi thương cổ quy tụ, là vùng lắm lúa nhiều thóc. Trác Phu không ở lại hưởng thụ quả ngọt do mình vất vả vun xới chẳng tiếc sao?”
Chu Diễm dừng đũa, cẩn thận nói:” Nếu khi đó quan lại giữa Tống và Cáp Mật vẫn qua lại hỗ trợ nhau, hạ quan tất nhiên ở lại.”
Thiết Tâm Nguyên cười lớn:” Đây là một quốc sách, sẽ không thay đổi, ta xuất thân là người Tống, định sẵn là cùng Đại Tống có liên hệ thân mật rồi.”
“ Vương hậu cũng lập miếu thổ địa ở Cáp Mật, thờ hương hỏa Hiên Viên miếu, bản vương chuản bị khai xuân năm sau tế thiên đốt hương giấy nói với thượng đế, Cáp Mật là thiên địa của Hán gia ta.”
Mua lòng người Hồi Hột dễ, nhưng mua được lòng quan viên Đại Tống rất khó, sĩ đại phu là quần thể ngoan cố nhất trên đời, muốn họ ngoan ngoãn nghe ngươi điều khiển, một lòng làm việc cho ngươi mà không có đại nghĩa thì người ta chỉ coi ngươi là chó.
Đúng thế, chính là coi ngươi như chó, thích thì người ta thân thiết, không thích thì người ta đá đít đi.
Chu Diễm không coi Thiết Tâm Nguyên là đại vương, thảo luận chính sự với y rất thẳng thắn. Nếu Thiết Tâm Nguyên vẫn giữ được sự anh minh, hắn sẽ giúp đỡ hết khả năng, còn nếu lộ ra chút tiềm chất hôn quân nào thôi, hết ba năm hắn mang bổng lộc về Đại Tống, muốn hắn liều chết can gián thì đợi kiếp khác đi.
Có thể nhìn thấy điều đó ở Âu Dương Tu.
Một quân tử không còn giới hạn là rất đáng sợ, theo như lời Âu Dương Tu thì thiên hạ mới định hình, cần phải nghiêm pháp luật, thêm một chút hình pháp nghiêm khắc, thiếu đi chút nhân tính, có như thế mới lập nên cơ sở tốt cho quốc gia. Một quốc gia có thể đạt được tầm cao bao nhiêu, phải xem cơ sở nó tốt thế nào.
Một quốc gia nếu ngay từ đầu có pháp độ nghiêm ngặt, bách tính sẽ sợ luật pháp, lâu rồi bách tính sẽ không dám phạm pháp nữa.
Năm xưa Thương Ưởng ông dựng một cây gỗ dài ba trượng ở phía nam chợ của kinh đô, nói rằng ai có thể mang nó đến cái cửa phía bắc thì có mười lạng vàng. Dân lấy làm lạ, không ai dám mang đi. Ông ta lại tăng lên năm mươi lạng thì có một người mang, ông ta cho người đó năm mươi lạng để chứng tỏ mình không lừa dối. Sau đó ông mới ban bố pháp lệnh, chính là để dựng lên độ đáng tin của lời quan phủ, khiến nước Tần cuối cùng thành bá chủ thiên hạ.
Nhưng đó chỉ là lời đường đường chính chính nói ra thôi, thực tế ở Đại Tống, vị tiên sinh này dù với ăn mày cũng hòa nhã, trong nhà thu nhận bao nhiêu người không nhà để về. Khi tới Cáp Mật, ông ta đối xử với bách tính như cừu dê, không còn hiền hòa nữa, thêm gian trá và cứng rắn.
Vì bọn họ còn chưa tiếp nhận nơi này, không coi người ở đây là con dân như Thiết Tâm Nguyên.
Nhưng may mắn là không phải ai cũng thế.
Như lúc này đây Hứa Đông Thăng nằm bẹp trên giường gấm của Thiết Tâm Nguyên, mặc mỗi cái quần cộc, mông vì cưỡi ngựa liên tục nhiều ngày mà nát bấy, chổng lên trời kêu không ngừng, nhưng tay liên tục nhét thức ăn vào miệng.
Đây mới chính là vị trọng thần của Cáp Mật, chịu hi sinh vì Cáp Mật, nhưng người ta dùng trọng thần không phải mãnh hổ thì cũng là voi lớn, tới mình, trời cao tặng cho con lợn, tuy là lợn rừng, nhưng cũng là lợn.
“ Không che dấu được nữa, ở Khiết Đan ai cũng muốn giết ta.” Ăn hết một bát thịt hươu mà Thiết Nhất để dành cho Thiết Tâm Nguyên, Hứa Đông Thăng mới nói tới chính sự:” Ta bị ám sát tới mấy lần, giờ người ta biết rồi, ta không phải là chủ nhân của Cáp Mật mà chỉ là chó săn thôi, nên chẳng lịch sự nữa.”
“ Lần trước huynh gửi thư về nói đã xử lý êm chuyện ta bán mục nô cho Đại Tống rồi sao? Ngay cả chuyện Khiết Đan gửi quan viên tới Cáp Mật cũng xử lý êm đẹp, sao chớp mắt một cái đã chạy về?”
“ Chớp mắt?” Hứa Đông Thăng nghe Thiết Tâm Nguyên nói thế lại rên rỉ:” Đó đã là chuyện bốn tháng trước, khi đại vương chưa xuất binh Tây Hạ, chưa cưới công chúa Đại Tống làm vương phi. Ai mà ngờ trong thời gian ngắn, đại vương làm cả đống chuyện khiến người Khiết Đan phát cuồng như thế, giờ người ta chuẩn bị tăng binh Đại Vương phủ để áp chế ngài rồi.”
Thiết Tâm Nguyên hừ một tiếng:” Khiết Đan tây chinh bị Tây Hạ đánh thua tan tác, nam chinh Đại Tống thì cơ hội tốt đang bày ra ngay trước mắt lại không dám, đông chinh Cao Ly tổn thất ba vạn người, giờ thấy Cáp Mật dễ bắt nạt, định tới kiếm chác à?”
“ Hừ, một quốc gia đã mất đi dũng khí như thế có gì phải sợ? À phải, huynh giúp Da Luật Trọng Nguyên kinh doanh quán ăn, rốt cuộc về làm gì, mông còn máu me thế này.”
Hứa Đông Thăng nỗ lực ngẩng đầu lên, nhìn Thiết Tâm Nguyên nửa ngày:” Té ra nãy giờ ta nói đại vương không nghe gì cả à?”
“ Huynh về nhất định có việc quan trọng, nhưng không liên quan tới việc người Khiết Đan chuẩn bị đánh Cáp Mật.”
Hứa Đông Thăng cười ha hả:” Đại vương vẫn thông minh như xưa.”
Thiết Tâm Nguyên bóp trán:” Nhắc huynh, ta là đại vương, sau này phải nói là anh minh, dùng hai chữ thông minh là đại bất kinh.”
“ Đại vương anh minh.” Hứa Đông Thăng cười khan sửa ngay:” Lần này chúng ta an toàn rồi, Liêu hoàng về Lâm Hoàng phủ thì bệnh không dậy nổi nữa, muốn truyền vị thái tử, liên tục ba đạo chiếu lệnh, Da Luật Hồng Cơ đều lấy lý do hoàng phụ vẫn còn không tiếp nhận.”
“ Thế là Liêu hoàng đem ba mươi vạn bì thất quân giao cho nhi tử, dưới tình thế đó, hoàng thái đệ của chúng ta hết hi vọng kế thừa hoàng vị rồi.”
Thiết Tâm Nguyên gật gù, Da Luật Trọng Nguyên còn muốn làm hoàng đế thì chỉ có cách tạo phản.
“ Người ta muốn ta thúc giục đại vương tiến quân Khiết Đan giúp tạo phản, nếu chúng ta không đi sẽ giết cả nhà ta.” Hứa Đông Thăng nói thêm: