Quản lý là bản lĩnh lớn nhất của quân viên.
Loại bản lĩnh này đã ăn vào máu họ, nếu có người tiếp nhận sự quản lý của mình, vậy bọn họ sẽ quản lý người tiếp nhận mình, nếu không ai tiếp nhận sự quản lý của mình, họ nỗ lực nghĩ cách để người không tiếp nhận phải tiếp nhận sự quản lý của mình,
Và nếu thực sự không có ai để quản lý, quan viên tự phát quản lý bản thân.
Nhất là khi sắp tới một hoàn cảnh xa lạ, họ càng biểu hiện ra đặc tính này.
Với thanh danh và thân phận của mình, Âu Dương Tu dễ dàng lấy được quyền chỉ huy tối cao của hệ thống quan viên Đại Tống đi Cáp Mật.
Công tác tiếp nhận vật tư được Âu Dương Tu dẫn một đám quan văn thi thực hiện, bọn họ làm việc nghiêm khắc theo ý chỉ, Phú Bật có thể gây khó dễ cho Thiết Tâm Nguyên, chứ đối diện với quan văn như Âu Dương Tu, ông ta không dám làm quá, nhất là có cả đám sĩ tử ngựa non háu đá đi theo.
Chỉ một bản tấu chương dâng lên, rất có thể gây ra cho ông ta phiền toái vô tận, ở thời khắc này, Phú Bật không muốn gây thêm rắc rối.
Đám quan viên trông kho muốn giở thủ đoạn bớt xén thì gặp phải tư lại cực kỳ thông thạo công việc, kết quả trừ đập đầu vào tường thì không có đường nào khác.
Quan văn âm hiểm thêm vào võ sĩ Thanh Hương cốc hung hãn trở thành tổ hợp cường đại.
Âu Dương Tu nhận chén trà do Úy Trì Văn đưa cho, nói với Thiết Tâm Nguyên:” Vật tư đã tiếp nhận quá nửa, giờ chỉ còn lại một số thứ không quá quan trọng, vì bù đắp lại quan hệ không tốt hai bên thời gian qua, lão phu tính bỏ một ít vật tư, đại vương thấy sao?”
“ Tiên sinh làm tốt hơn ta dự liệu rồi, ta không phải là người đập xương hút tủy, thế nào cũng để lại chút không gian cho bộ hạ.” Thiết Tâm Nguyên gật đầu hài lòng:” Từ nay chuyện chi tiêu dưới một nghìn quan, tiên sinh có thể quyết trước báo sau.”
Âu Dương Tu cảm thán:” Thanh Hương quốc quả nhiên lắm tiền nhiều của, nếu như tam ti sứ Vương Khuê lão nhi ở đây mà biết lão phu có quyền hạn lớn như thế sẽ đỏ mắt thèm thuồng.”
“ Nếu đại vương và vương hậu đã tin tưởng, hạ quan sẽ kiệt lực dùng số tài vật này sao cho tốt nhất.”
Đợi Âu Dương Tu đi rồi, Úy Trì Văn ngạc nhiên thắc mắc:” Đại vương, Âu Dương tiên sinh chẳng phải nói mình chỉ quản giáo hóa sao, thế nào đột nhiên hứng thú cả với chính vụ như vậy.”
Manh Nguyên Trực tán đồng theo:” Đúng thế, phó thác cho Âu Dương Tu cai quản hết là không ổn, ít nhất tiền tài phải do vương hậu nắm giữ.”
Đây là khiếm khuyết tính cách của Mạnh Nguyên Trực, làm nô tài cho hoàng gia quen rồi, ý nghĩ đầu tiên là đứng về phía hoàng gia, đối đầu với quan viên.
Thiết Tâm Nguyên xua tay:” Chỉ sợ ông ta không làm việc, không sợ ông ta lãm quyền, nếu đã muốn quyền lợi, tức là ông ta muốn làm việc.”
“ Lão Mạnh, đây là chuyện tốt, người thích làm việc thì trao đủ quyền lực, cũng không sợ bọn họ cẳn trả, hai ta đều hiểu ở vùng Tây Vực này, quyền bính mới khống chế tất cả, những thứ quyền lực khác đều gây dựng lên bằng binh quyền, không đáng lo.”
“ Vì thế so với tài quyền nắm trong tay Âu Dương Tu, ta càng để ý việc huynh có khống chế được đám kiêu binh mãnh tướng kia hay không?”
Mạnh Nguyên Trực gật đầu:” Muốn khuất phục họ thì dễ dàng, cây thiết thương trong tay ta, ai dám cãi lại.”
“ Chỉ là trong quân muốn tin tưởng nhau phải dựa vào lên chiến trường chung lưng đổ máu, thế nên về tới Cáp Mật, phải mau chóng an bài chúng lên chiến trường, nếu không an nhàn quá chúng sinh chuyện.”
Thiết Tâm Nguyên tán đồng:” Nếu vậy từ nay nhờ huynh ở trong quân doanh ổn định tư tưởng của họ, đến Cáp Mật ta an bài, Tiểu Văn sẽ làm trưởng sử giúp huynh xử lý việc liên quan tới văn thư, quân pháp.”
Mạnh Nguyên Trực chắp tay một cái dẫn Úy Trì Văn đi.
Thiết Tâm Nguyên tiếp tục xem văn thư, một lúc sau Triệu Uyển trở về ngồi xuống lẩm bẩm:” Ta đi thăm Ủy Trì Chước Chước bị bệnh, kết quả chẳng gặp được.”
“ Nếu ta là Chước Chước cũng chẳng muốn gặp người tới để khoe khoang chiến thắng của mình.”
“ Cô ấy nói sợ ta bị nhiễm bệnh, đúng là biết nghĩ cho ta thật đấy.”
Thiết Tâm Nguyên thấy không lờ nàng đi được nữa, gập văn thư lại:” Hôm qua nhìn thấy nàng và Trạch Mã uống rượu với nhau trên xe, quan hệ hai người từ khi nào đã tốt như thế?”
Bên ngoài có tiếng quan văn và tư lại reo hò.
Triệu Uyển phì cười:” Ngươi bận hàng phục đám quan viên, ta cũng có một đám người phải hàng phục, hiện giờ xem ra ngươi thuận lợi hơn ta, ta bị cụng đầu vào tường ở chỗ Úy Trì Chước Chước rồi.”
“ Tài quyền là quyền lợi đầu tiên mà bọn họ nắm được, vui mừng cũng phải, ta giao tài quyền cho họ là để bọn họ có cảm giác an toàn. Oet Cáp Mật chưa bao giờ có quan phủ, chỉ có một đám người thu thuế thô bạo, còn không ai can thiệp vào cuộc sống của họ. Đợi lát nữa nàng mấy con dê, mang ít rượu khao thưởng tội quan, ta mà tới thì khiến bọn họ thêm kinh hoàng.”
Triệu Uyển tặc lưỡi:” Bách tính Cáp Mật thật đáng thương, sắp có một đám quan viên mang tội chặt đầu tới cai quản họ, thế thì sống làm sao.”
“ Cáp Mật đặc thù, bây giờ nói ai làm khổ ai vẫn còn là quá sớm, nàng không cần lo cho bách tính nơi đó, bọn họ sống qua hoàn cảnh mà nàng không nghĩ tới đâu.” Thiết Tâm Nguyên thở dài, y đang rất đau đầu, gần đây cảm giác cái gì cũng lộn xộn, khiến y chỉ có thể ứng phó tạm thời không lập được kế hoạch lâu dài, chính y cũng là người cần thích ứng với thay đổi lớn sắp tới:
Trưởng công chúa đích thân mang mỹ tửu tới, hơn nữa thái độ thân thiện hòa nhã, chẳng hề có vẻ gì là coi thường tội quan.
Có người cầm chén rượu bật khóc tại chỗ.
Âu Dương Tu chẳng hề có cảm giác vinh sủng, uống một chén rồi mời Triệu Uyển rời đi, hắn biết Triệu Uyển và Thiết Tâm Nguyên chưa thành hôn, lúc này không tiện gặp ngoại thần.
Tội quan thì tất nhiên vui mừng cảm động, có người mừng hơn, đó là Trương Phong Cốt vừa được phong làm y quan.
Hắn thấp tha thấp thỏm tới Kinh Triệu phủ, rồi phát hiện ra nơi này có rất nhiều quan viên đang đợi cùng mình tới Tây Vực, làm hắn nhẹ người.
Nhất là sau khi gặp được Âu Dương Tu càng thêm yên tâm, nhưng phát hiện ra tiểu cung nữ đánh thuốc mê mình lại là thị nữ thiếp thân của công chúa, tim suýt vọt lên tới cổ.
"Chẳng lẽ là công chúa nhìn trúng y thuật của mình, nên mới bắt cóc mình từ Lạc Dương tới Kinh Triệu phủ?" Nghĩ thế không khỏi có chút tự hào.
---❊ ❖ ❊---