Có tiếng ồn ào của Tô Thức ở tiền viện, Thiết Tâm Nguyên phẩy tay bảo Thập Tam ra cho Tô Thức vào.
Tên này vừa mới tới đã hô lớn:” Cáp mô huynh, Cáp mô huynh, lần này nhất định phải giúp ta.”
Hai tiếng "Cáp mô huynh" khiến Thiết Tâm Nguyên nhíu mày, nhưng lại nở nụ cười rất hiền hòa:” Có chuyện gì cần ta giúp vậy?”
Cũng may cho Tô Thức là đám Thập Tam, hay Cạc Cạc đều không hiểu xưng hô như vậy là vô lễ, nếu không thì hắn đã giống Thiết Sư Tử, bị ném ra ngoài như rẻ rách rồi.
Tô Thức đi tới bên cạnh mã vương, khinh bỉ nhìn con ngựa trụi lông chột mắt xấu xí:” Chuyến này ta theo huynh đi Tây Vực đúng không?”
“ Đúng vậy, Âu Dương tiên sinh cũng đi, chuyến đi này không để Tử Chiêm thất vọng đâu, chỉ là chúng ta phải vòng qua Tây Hạ, Khiết Đan, cho nên đường hơi xa một chút, chừng vạn dặm. Nếu ngươi không quen cưỡi ngựa, ta có thể an bài xe ngựa cho đỡ vất vả.” Thiết Tâm Nguyên tỏ ra cực kỳ chu đáo:
“ Không sao, ta thích cưỡi ngựa, cầm kiếm cưỡi ngựa đi tới chân trời là chuyện vui lớn trong đời, ta muốn cưỡi ngựa.” Tô Thức hào khí nói:
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Dễ lắm, chỗ ta có nhiều chiến mã, cứ chọn một con vừa ý là được.”
Không ngờ Tô Thức lắc đầu quầy quậy, làm thịt mỡ trên mặt rung rinh theo:” Chiến mã Tây Vực quá xấu.”
Thiết Tâm Nguyên che tai mã vương lại, tránh cho nó phải nghe những lời thương tâm:” Ngươi chớ coi thường nó, nó là mã vương đấy, cho dù bị thương thì không phải ngựa thường so sánh được.”
“ Cáp mô huynh, ta thấy ở chợ ngựa một con chiến mã cực kỳ thần tuấn, toàn thân lông bạc như lụa gấm, tứ chi hùng tráng. Huynh mua cho ta con ngựa đó đi Tây Vực được không, nếu chê đắt, ta dùng bổng lộc sau này để trả là được.”
Nếu đúng như Tô Thức miêu tả thì con ngựa đó không phải phàm vật, sao lại lưu lạc ở chợ ngựa, Thiết Tâm Nguyên hỏi ngay:” Con ngựa đó giờ ở đâu?”
“ Ngay ngoài cửa, võ sĩ của huynh không cho mã thương vào, huynh ra mà xem, chỉ nhìn một cái là biết hơn chiến mã nơi này trăm lần, con ngựa đỏ vứt đi này càng không sánh được.”
Thiết Tâm Nguyên lệnh Thập Tam đi dẫn ngựa và mã thương vào.
Chẳng bao lâu một mã thương mặc áo khoác dài quá gối, đầu đội mũ trắng đi vào, dẫn theo phía sau một chiến mã màu bạc, đứng dưới ánh mặt trời, lông lấp lánh như thần mã hạ phàm.
Mã vương khịt mũi một cái, cúi đầu ăn món ngon Hồ lão tam chuẩn bị cho mình.
Tô Thức cười rất đắc chí:” Ha ha ha, huynh thấy chưa, mã vương của huynh thấy nó cũng hổ thẹn cúi đầu xuống, nó chính là thần mã đấy.”
Thiết Tâm Nguyên đi tới sờ lông chiến mã, quả nhiên như lụa là, lại bới lông nhìn tới tận chân lông, mỗi sợi lông ăn sâu vào thịt, không giống nhuộm.
Con ngựa đẹp thế này Thiết Tâm Nguyên mới chỉ nhìn thấy một lần, chính là mã vương già ở Hoành Sơn.
Thiết Tâm Nguyên quay sang hỏi Hồ lão tam:” Ngươi thấy sao?”
“ Chủ nhân nên sai người đánh gãy chân tên lừa đảo này để hắn khỏi đi lừa người khác.”
“ Các ngươi không biết nhìn ngựa thì ta đi tìm người khác. Hừ, không có tiền thì nói ra, giả vờ giả vịt quý nhân cái gì chứ!” Mã thương đùng đùng nổi giận, định dẫn ngựa đi làm Tô Thức cuống cả lên:
Hồ lão tam giang tay chặn lại, cười gằn:” Muốn đi à, không dễ đâu, chủ nhân, loại ngựa này tới từ Đại Thực, đẹp thì đẹp đấy, nhưng chỉ chạy được bước nhỏ, hơn nữa chạy một lúc thôi là thở dốc rồi, nếu bắt nó chạy liền ba mươi dặm là nó mệt chết.”
Thiết Tâm Nguyên hiểu rồi, đây không phải chiến mã, giống đời sau là thứ ngựa cảnh chuyên chở phụ nữ trẻ nhỏ đi dạo ở công viên, lệnh: “ Cưỡi nó chạy thử ba mươi dặm, nếu nó khỏe mạnh trở về thì giá nào ta cũng mua, nếu không giết cả người lẫn ngựa.”
Lời vừa mới dứt, không đợi võ sĩ đi lên lấy ngựa cưỡi thử tên mã thương mặt tái nhợt, quỳ ngay xuống đất liên tục dập đầu xin tha tội.
Thiết Tâm Nguyên không hèm để ý tới hắn, lời vừa nãy chỉ là dọa thôi, liếc mắt nhìn Tô Thức hời hợt hỏi:” Người ta đòi con ngựa này bao nhiêu?”
Tô Thức mặt đỏ rần, ấp úng mãi mới nói được:” Một nghìn quan.”
Thiết Tâm Nguyên ngồi xuống tiếp tục gãi cổ mã vương thứ này mới là bối thực sự:” Xem ra những thứ đẹp đẽ bề ngoài chưa chắc bên trong cũng là cẩm tú. Kẻ không xuyên qua được về ngoài để nhìn thấu bản chất thì chỉ là kẻ tầm thường thôi.”
Lời nói có ý ám chỉ của Thiết Tâm Nguyên, nhất là thái độ lạnh nhạt coi thường của y khiến Tô Thức nóng rát mặt.
Không lâu trước đó Thiết Tâm Nguyên còn hòa nhã khách khí với mình, thậm chí có thể nói là nhũn nhặn hạ mình lấy lòng, cho dù trước đó mình cố tình dùng cách xưng hô không thỏa đáng, y vẫn không hề tức giận. Tô Thức tự tin, cho rằng người ta cần mình, đồng thời hắn luôn tự tin, không cho rằng Thiết Tâm Nguyên cao minh hơn mình.
Nhưng chỉ qua một việc nhỏ, người ta chứng minh bản thân là bậc vương giả, còn mình chỉ là tiểu tử thiếu kiến thức, thái độ tất nhiên là thay đổi.
Không chịu được sự cao cao tại thượng của Thiết Tâm Nguyên, cùng với ánh mắt xem thường của người xung quanh, ngay cả tên mã phu cũng không coi mình ra gì, Tô Thức quay đầu chạy đi.
Thiết Tâm Nguyên rất ít khi thể hiện ra uy nghi của mình.
Thanh Hương cốc mới chỉ đang đi bước khởi đầu, cần mọi người đồng tâm hiệp lực, nếu như trong đó đột nhiên xuất hiện một vị vương cao quý, mà không phải là tộc trưởng hiền hòa, bằng hữu thân thiết thì chẳng ai muốn dốc toàn bộ tâm huyết. Cùng nhau sáng nghiệp và phục vụ cho người khác là hai cảm thụ khác hoàn toàn.
Thế nhưng tâm thái đó của Thiết Tâm Nguyên vẻn vẹn dùng với huynh đệ cùng mình chung lưng đấu cật mà thôi, còn với người ngoài, y phải có uy nghi một vị vương giả.
Vừa rồi cố tình thể hiện hai bộ mặt khác hẳn là đã cho Tô Thức một bài học sâu sắc.