Chuyện Tô Mi nói đã rất bình thường ở Đại Tống, chẳng còn là bí mật gì nữa.
Từ thời thái tông đám quan văn đã bắt đầu hạ thủ với võ tướng mà bọn họ cho là nhân tố bất ổn rồi, lôi kéo, dụ dỗ, chia rẽ, những thủ đoạn đối phó với kẻ địch đều được họ dùng với mãnh tướng của mình.
Kết quả là năm xưa Tào Bân, Thạch Thủ Tín mỗi người có thân binh hộ vệ không dưới một vạn, giờ thì còn lại chưa tới năm trăm.
Nếu như không còn bộ khúc nào nữa, cũng là thời điểm cuối cùng của tướng môn.
Chỉ là chuyện này không đơn thuần như thế.
“ Thôi đi, đừng dát vàng lên mặt phu quân tỷ nữa, Dương đại ca là người thế nào ta lạ chắc, có thể đoán được chính xác tâm tư của hoàng đế như vậy, hẳn là lão thái quân trong nhà? Đến cả Tô tỷ tỷ cũng không thật lòng với ta nữa, cũng tốt, vậy là ở Đại Tống bớt đi được một điều phải lưu luyến.”
Thiết Tâm Nguyên phủi áo tỏ ý muốn kết thúc câu chuyện:” Tới cũng được, có điều tỷ nói với họ, Cáp Mật là nơi có pháp độ, không phải như bọn họ nghĩ là nơi thoải mái cướp bóc phát tài. Ta hoan nghênh tất cả những ai muốn tới Cáp Mật lập nghiệp, nhưng nếu không tuân thủ luật pháp thì đừng trách.”
Tô Mi cười có phần gượng gạo, Dương Hoài Ngọc biết chuyện này làm Thiết Tâm Nguyên khó xử, nên hắn mới gửi thư nhờ lão bà nói, thành hay không vẫn còn đường qua lại, cắn răng nói thêm:” Phu quân ta đã tới Ung Khâu, cách Đông Kinh hai trăm dặm thôi, vấn đề chi tiết hai người đàm phán với nhau, phụ đạo nhân gia không nên xen vào.”
“ Chuyện này tỷ bảo họ tìm sứ tiết Vu Điền giao thiệp, ta công khai lộ diện không hay.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu, đứng dậy chắp tay cáo từ, bóng lưng hiu quạnh, khiến Tô Mi nhìn theo hai mắt đỏ hoe, xoắn chặt khăn tay ...
Khai thác là chuyện người Tống ưu nhã không thèm làm, bọn họ quen theo sau người khác phát tài.
Thiếu võ lực không đơn thuần là thiếu đi sức mạnh, đồng thời còn là tổn thất tinh thần tiến thủ.
Ban Siêu suất lĩnh năm mươi vạn đại quân tung hoành Tây Vực đó là nhờ có vương triều Đại Hán hùng mạnh sau lưng.
Cũng như thế thời Đường, một tên lính canh dám quát lệnh khả hãn Đột Quyết xuống ngựa vào thành, cho hắn dũng khí chính là đế quốc Đại Đường cường thịnh.
Cho dù kết quả có là tên lính kia bị khả hãn giết chết thì dũng khí đó cũng đáng khen.
Những chuyện này không bao giờ xảy ra ở Đại Tống.
Người Khiết Đan mặc sức cướp bóc biên dân phương bắc, cầm sinh quân Tây Hạ vào hẳn quốc thổ bắt nữ nhân, mang tiền bạc đi như chốn không người, vậy mà hoàng triều Đại Tống vẫn hàng năm trả họ không thiếu một đồng.
Đối xử với kẻ địch, Đại Tống rất hèn nhát, song đối phó với người mình, bọn họ tàn nhẫn nham hiểm hơn sói, Vân Sơ lĩnh giáo rồi.
Nhưng luận tới làm ăn, trên đời không ai là đối thủ của người Tống, dù bọn họ có đi trên thương đạo do quốc gia khác khai thác, đóng tiền thuế nặng nề, lợi nhuận vẫn cứ hơn xa dị tộc dũng cảm khai thác thương đạo.
Thương nhân sao không biết Cáp Mật là đâu, chỉ cần tiến vào đó, thị trường bao la phía tây sẽ mở rộng.
Thiết Tâm Nguyên biết rõ, ba nghìn bộ khúc của tướng môn tiến vào Cáp Mật tuyệt đối không chỉ làm nghề bảo hộ thương đội kiếm tiền, dứt khoát còn có thương cổ đi cùng, biến thành thương đội cực lớn.
Khi vào xe ngựa, Mạnh Nguyên Trực thấy Thiết Tâm Nguyên mặt âm trầm, tuy không rõ lắm chuyện gì, song là người từng trải cũng hiểu được, an ủi:” Thế sự vô thường, lòng người dễ đổi thay, không cần để trong lòng.”
“ Lão Mạnh, Cáp Mật cách Đông Kinh bao xa?” Thiết Tâm Nguyên chợt hỏi:
“ Cái này ta tính rồi, nếu đi qua cả Tây Hạ, Khiết Đan, ngắn nhất đại khái sáu nghìn dặm, còn vòng qua Thanh Đường thì một vạn vẫn là ít.”
“ Nói vậy Cáp Mật xảy ra chuyện gì, Đông Kinh biết được cũng phải hai tháng sau?”
“ Tính ba tháng sẽ hợp lý hơn, đoạn đường này không dễ đi.” Mạnh Nguyên Trực tựa hồ hiểu ra điều gì:” Sao? Ngươi định quay lại nghề cũ à, ta thấy không tệ, dù sao người Tống tới đâu cũng bị người ta ức hiếp, không bằng để chúng ta ức hiếp, ít nhất chúng ta chỉ cần tiền và hàng, không lấy mạng.”
Thiết Tâm Nguyên bật cười:” Huynh cho rằng chúng ta có thể chơi đám người này một vố?”
“ Cần gì phải khách khí? Đám người đó cũng tính lợi dụng ngươi mà.”
“ Không cần làm thế đâu, mọi thứ bọn họ mang theo vẫn là của chúng ta thôi. Đám người Đại Tống này có vẻ như đã hiểu lầm một việc rồi, cho rằng một mình ta có thể tới Tây Vực đánh dẹp được thiên hạ thì bọn họ có thực lực hùng hậu hơn, cũng có thể. Chỉ cần tới đó quy mô lớn, cho dù không thể khống chế chúng ta, cũng có thể lập nên một quốc gia khác, thế là hết nho sinh, tội quan giờ lại tới tướng môn, thương nhân kéo nhau tới ...”
“ Chúng mơ à?” Mạnh Nguyên Trực bất giác giọng cao lên mấy phần, Thiết Tâm Nguyên lập quốc ở Tây Vực gian nan ra sao có ai rõ ràng hơn hắn? Dù là thế nhiều lúc hắn còn cho rằng Thiết Tâm Nguyên là con của ông trời, nên gặp hết vận may này tới vận may khác.
Nào là bão đen phá hủy Cáp Mật, khiến Mục Tân bỏ chạy để lại kho lương thực tích góp nửa năm tạo cơ sở cho y, rồi thì A Tát Lan xuất hiện giúp y tạm thời hóa giải uy hiếp từ Khiết Đan.
Thiết Tâm Nguyên đứng vững chân ở Tây Vực không phải do vũ lực, mà là kế mưu và vận may.
“ Chúng ta toàn tâm toàn ý giúp bọn họ tới được Tây Vực, nơi đó tự giác dạy cho chúng biết thế giới tàn khốc thế nào, khi đó chúng không toàn tâm toàn ý trợ lực cho chúng ta cũng không được.”
“ Lão Mạnh, Đại tướng quân của ta, có bọn họ, chúng ta mới thực có vốn tung hoành Tây Vực.”
Mạnh Nguyên Trực khách khí thi lễ với Thiết Tâm Nguyên, hắn thấy nếu Cáp Mật có thêm nhiều khí tức của người Tống, tương lai Cáp Mật vương có thể dễ dàng hòa nhập vào hoàng tộc Đại Tống rồi.
---❊ ❖ ❊---