Triệu Uyển nghe thấy động tĩnh bên ngoài liền thò đầu ra, thấy trượng phu đã về liền cười ngọt lịm:” Còn sớm, đợi thêm lát nữa, đói thì ăn ít quả khô.”
“ Ta có việc phải làm, khi nào xong thì gọi ta một tiếng là được.” Thiết Tâm Nguyên vỗ vỗ má lấy tinh thần, lão bà vừa rồi lộ người ra một chút nhưng y thấy rồi, nàng chỉ mặc một cái áo sa mỏng, cực kỳ gợi cảm:
Mở văn thư ra, bên trên là dãy dài các con số, nhìn hoa mắt, công việc của đại vương không khác các lãnh đạo quốc gia đời sau là bao, khi thiên tai tới phải đảm bảo mọi người có cơm ăn, áo mặc, nhà ở.
Đây là công việc gian nan, khó hoàn thành.
Tất nhiên là chỉ gian nan nếu như ngươi thực sự coi bách tính của mình là người, còn nếu không coi bọn họ chỉ là đàn bò dê, tự tìm cái ăn cái uống, khi cần thoải mái giết mổ, như thế quân vương là người hạnh phúc nhất trên đời.
Văn thư đầu tiên nói có sáu nghìn người mất tích, không rõ là bỏ đi nơi khác hay là đã chết, chỉ biết là không thấy nữa.
Phê duyệt văn thư tới mỏi mắt, chất lượng ánh sáng thời này không tốt, dù thắp hết đèn cũng không đủ, thế này rất hại cho mắt.
Vừa ngẩng đầu lên thì thấy cái mặt của Vương Tiệm, hắn vào từ bao giờ?
Lão bà ăn mặc không được chỉnh tề cho lắm.
“ Đại vương, đây là máu hươu.”
Thiết Tâm Nguyên đặt bút lông xuống, thứ này do lão bà chuẩn bị, cầm lấy chén nhỏ uống cạn luôn:” Đại bạn, sau này không được vào phòng ngủ của ta, trong mắt ta ngươi luôn là nam nhân, hồi nhỏ ta nghĩ thế, giờ vẫn nghĩ thế.”
Vương Tiệm cười híp mắt:” Vâng, lão nô xéo ngay.”
Nói xong cúi mình đi ra, còn chu đáo kéo thảm che cửa xuống.
“ Chưa xong à?” Thiết Tam Nguyên vươn vai gọi:
“ Xong rồi đây.” Triệu Uyển từ trong bếp đi ra, làm lâu như vậy mà chỉ có một cái nồi đất:
Thiết Tâm Nguyên hết nhìn cái nồi lại nhìn lão bà:” Hết rồi à?”
“ Hết rồi!”
“ Buổi sáng ta chỉ húp một bát cháo loãng rồi đi làm việc, trưa cùng nhân công uống canh xương, có con chó ngao còn xa xỉ gặm cục xương to, giờ đến tối, nàng lại bắt ta húp canh thôi sao ?” Thiết Tâm Nguyên thở dài, mở nắp nồi ra, tức thì hài lòng:” A, gà tuyết, món ngon đây, nếu như ...”
Triệu Uyển cười hì hì như hóa phép ra một bát cơm trắng đặt ngay trước mặt y.
Thiết Tâm Nguyên ôm lấy eo Triệu Uyển, hôn chụt lên má nàng một cái:” Có lão bà thế này còn mong gì nữa.”
Triệu Uyển nhìn trượng phu đang ăn như hổ đói, cắn môi thì thầm bên tai y:” Lát còn có thứ tốt hơn.”
“ Hả?” Thiết Tâm Nguyên nghe câu nói ám muội này thì há mồm, miếng cơm to tướng muốn rớt ra ngoài:
“ Ngốc, không giống đại vương chút nào, mau ăn đi.” Mặt Triệu Uyển càng đỏ như máu, đưa tay khép miệng y lại:
Nam nhân vô dụng như thế đấy ... Thiết Tâm Nguyên cúi mặt vào bát cơm, và mấy miếng đã vào hết miệng, về nồi canh gà tuyết, y ngửa cổ làm một hơi hết sạch, cả thịt cũng không hứng thú ăn, bỏ nồi xuống, mắt như sói nhìn lão bà.
Vóc người mỹ diệu của Triệu Uyển được bộ váy lụa mềm ôm lấy, đường cong thoáng ẩn thoáng hiện, nhất là khi nàng cúi xuống trải giường, cặp mông tròn trỉa khiến Thiết Tâm Nguyên muốn nổ tung, thế là kệ tất cả chạy tới ôm lấy lão bà từ phía sau.
Triệu Uyển khúc khích xoay người né tránh, đẩy y ngã xuống giường, trông như vị nữ vương cao ngạo ở trên nhìn xuống, từ từ ngồi lên người Thiết Tâm Nguyên, tay rút tuộc đai lưng, kéo hai vạt áo sang bên, loáng cái trước mắt Thiết Tâm Nguyên hiện ra gò tuyết trắng ngần, cúi đầu nói từng chữ:” Đêm nay ngươi phải nghe lời bản cung.”
Xuân sắc lai láng trên Thiên Sơn giá lạnh.
Khi trời sáng, Thiết Tâm Nguyên mở mắt ra nhìn Triệu Uyên nằm trên ngực mình ngủ say, kéo chăn che lưng trần của nàng, mắt nhìn trần nhà đen xì vì khói.
Triệu Uyển khi ngủ hay chảy nước dãi, vì thế ngực Thiết Tâm Nguyên ướt sũng.
Mấy ngày qua Triệu Uyển mập mờ nói tới chuyện các công chúa khác sinh con đều mang họ Triệu, nha đầu ngốc này còn phí hết tâm tư muốn gạo nấu thành cơm, chẳng qua là vì một văn thư, đồng ý cho nhi tử có thể mang họ Triệu.
Chuyện gì ép Triệu Uyển không để ý tới cảm thụ của mình, đòi nhi tử mang họ Triệu? E rằng chỉ có hoàng vị của vương triều Đại Tống mới khiến nàng đưa ra quyết định đó.
Trước khi làm chuyện này, nha đầu ngốc có lẽ đã chuẩn bị sẵn sàng đón nhận lửa giận của mình.
Cảm thụ được trượng phu vuốt ve lưng mình, Triệu Uyển cựa mình, lim dim mở mắt:” Sớm mà, sao không ngủ thêm chút nữa?”
Thiết Tâm Nguyên cúi đầu xuống hôn nhẹ lên trán nàng:” Ta phải tới trạm gác đầu tiên ở Thiên Sơn lộ, tường thành ở nơi đó sẽ hoàn thành vào hôm nay.”
Triệu Uyển ngước mắt nhìn y chăm chú:” Chàng vất vả như vậy rốt cuộc là vì ai?”
“ Vì ai à? Vì bản thân ta, người sống một đời cỏ sống một mùa, ta muốn sống không có gì nuối tiếc cả, ta chỉ sống hết mình thôi.”
Triệu Uyển ngồi thẳng dậy, hỏi ngay:” Không phải vì con cháu sao?”
“ Ta còn chưa chơi đủ, lo tới bọn chúng làm cái gì?”
“ Vậy nhi tử của chúng ta thì sao?”
Thiết Tâm Nguyên cười lớn, tới Tây Vực này, lòng dạ y thoáng đạt hơn không ít:” Nếu nó lợi hại hơn ta, nó muốn cái gì sẽ tự đi lấy, chẳng cần ta để lại cái gì, còn nếu nó không bằng ta, để lại những thứ này, với nó mà nói chỉ là tai họa. Còn sau khi ta chết rồi thì mặc nó làm gì thì làm.”
Triệu Uyển cắn môi hỏi thẳng:” Nhi tử đầu tiên của chúng ta có thể mang họ Triệu không?”
“ Có thể, con của chúng ta có một nửa huyết mạch của nàng, vì sao không được mang họ nàng? Dù nó họ Triệu, chẳng lẽ nó không phải nhi tử của ta sao?”
Họ của con mình không phải là một vấn đề quan trọng tới mức khiến Thiết Tâm Nguyên bất chấp tất cả, về chuyện này y vốn suy nghĩ rất thoáng.
Nhưng với đại phụ của Thiết gia như Triệu Uyển mà nói thì khác, vinh diệu của Thiết gia là thiên chức của nhi tức Thiết gia.
Thiết Tâm Nguyên nhẹ nhàng nói một câu rồi dậy rời giường rửa ráy tuần tra Thiên Sơn thành, để lại Triệu Uyển lòng nặng nề khóc trên giường rất lâu.
Lời Thiết Tâm Nguyên không giúp nàng cởi bỏ tâm kết, ngược lại khiến nàng cảm giác thấy mình phạm tội không thể tha thứ, lợi dụng trượng phu vô cùng sủng ai mình, để ép y làm chuyện không hợp lẽ thường tình.