Đi qua hai chỗ, một chỗ làm người ta lo lắng, một chỗ làm người ta thở phào, giờ Thiết Tâm Nguyên muốn biết nông điền xung quanh hồ Ba Lý Khôn ra sao.
Nếu như hai nơi này đều có vấn đề, Thanh Hương quốc cơ bản là xong, nghĩ tới Hồi Hột vương sắp trở về nguyên hình làm cường đạo, Thiết Tâm Nguyên sởn gai ốc.
Lúc có một mình thì làm cường đạo chẳng sao, giờ đem theo cả mẹ và lão bà làm cường đại thì vấn đề lớn rồi. Cuộc sống lênh đênh trên sa mạc không phải thứ người quen an nhàn hiểu được.
Thuận theo sông Cáp Mật phóng ngựa hai ngày, xa xa nhìn thấy Đại Tuyết Sơn.
Cáp Mật cuối tháng sáu nóng nực khó chịu, tới Đại Tuyết Sơn mới thấy mát mẻ.
Có lợi có hại, thời tiết lạnh ở nơi này là thiên đường với người tránh nóng, nhưng không có lợi cho cây cối sinh trưởng.
Lúa mạch đất Hán không sống nổi ở nơi này, chỉ có thanh khoa chịu lạnh là phát triển tốt, khi nhìn thấy ruộng thanh khoa mênh mông, Thiết Tâm Nguyên có thêm sức mạnh.
Trước dưới chân Thiên Sơn là một bình nguyên bao la thẳng cánh cò bay, cuối tầm mắt là hồ Ba Lý Khôn lấp lánh ánh bạc, rồi rừng thông đen đen và rặng núi bạc đầu, thấp thoáng những căn nhà tranh.
Giờ chỉ có một bức tường gỗ cao chừng hai trượng chắn ngang qua cực kỳ phá hoại khung cảnh.
Có người đi trước thông báo nên cửa mở rộng, đi qua một bức tường gỗ, nông dân hai bên đồng ruộng canh tác thấy Thiết Tâm Nguyên tới đều từ trong ruộng đi ra, tò mò nhìn thanh niên lạ mặt tuấn tú.
Thiết Nhị mặc một thân nho phục Hán gia trông càng bất phàm, mái tóc vàng nhạt bay bay trong gió sớm, có một vẻ trấn định trung dung, khuôn mặt tai tái do thiếu nắng càng khiến hắn tiêu sái phong lưu đặc biệt, khó có thể tả thành lời.
Nông dân đồng thanh bái kiến đại vương, nghe khí thế hơn thứ hàng nát ở Thiên Sơn lộ nhiều.
Thiết Tâm Nguyên mang tính tượng trưng nhận rượu sữa ngựa từ tay lão nông, tạ ơn ông ta rồi hỏi Thiết Nhị:” Học thứ quy củ Hán gia này từ bao giờ?”
Thiết Nhị cười chỉ chỉ lão nông bên cạnh.
Lão nông hông mang đai lưng màu đen với hoa vàng, lóng ngóng khom lưng thi lễ, sau đó thấy không đủ tính vén vạt áo quỳ xuống:” Lão hán ... À không, thần Lưu Bổn quản sự Ti nông tự bái kiến đại vương.”
Đây mới là lần đầu tiên có người xưng thần với mình, cảm giác của Thiết Tâm Nguyên không phải lâng lâng, mà thiếu chút tự nhiên, vẫn đưa tay đỡ lấy tay ông ta:” Nhìn thanh khoa ở nơi này mọc tốt như thế, bản vương tạ ơn ngươi mới đúng, nói cho bản vương biết nơi này chúng ta có bao nhiêu thanh khoa, hồ ma và đậu tằm.”
“ Đại vương, nông nhân khổ lắm, suốt ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời không cần nói nữa, dù nông nhân giỏi gặp ruộng tốt vẫn khổ cả đời.”
“ Cày bừa ngựa kéo tốt lắm, thứ này nhẹ dễ dùng, một hậu sinh với hai con ngựa mà không cày được ba mươi mẫu ruộng thì không phải là hậu sinh giỏi.”
“ Loại chuyện đồng áng này, là sở trường của lão hán, thâm canh, tảo canh ... À không loại chuyện đồng áng này, là sở trường của lão thần, thâm canh, tảo canh đều không thành vấn đề.”
“ Thần phát hiện ra, mùa xuân tới Đại Tuyết Sơn này muộn hơn, nhưng đất đai tan băng sớm, trước tiên là phải xới đất cho rễ cỏ và sâu hại chạy ra chết lạnh, sau đó mới tới thâm canh.”
“ Trước kia mảnh đất này toàn cỏ cập cập, chậc chậc, mọc cao bằng người luôn, lão hán cho một mồi lửa thiêu trụi luôn, đại vương không thấy chứ, tro cao cả tấc. Ruộng thế này mà không có thu hoạch tốt, người cứ lấy đầu lão hán đi làm bóng đá ... lão thần không oán trách nửa lời.”
“ Làm bằng đất rồi, lão hán dùng biện pháp trước nông sau sâu, lấy ngựa kéo cày diệt sạch gốc cỏ, rồi nửa tháng sau mới cày sâu một xích hai, tiếp đó mới dùng tới cuốc, cuốc sâu sáu tấc.”
“ Lão hán vẫn chưa chịu thôi, lại phóng hỏa đốt cây bụi dưới chân núi, một mẫu ruộng trải bốn xe tro ...”
Nếu là chuyện khác, lão nông Lưu Bổn lần đầu làm quan chẳng xen vào được, nói tới nông sự thì nói nhiều tới mức khiến Thiết Tâm Nguyên lần đầu làm đại vương nghe đau đầu.
Nông gia vốn đại biểu cho sự thuần phác, thực tế, ít lời mới là tiêu chí rõ ràng nhất của họ, ai mà ngờ Lưu Bổn mở miệng ra lại nói dai như thế.
Thiết Tâm Nguyên trí nhớ kinh người, tìm ra được thứ mình cần trong một đống lời vô nghĩa của Lưu Bổn.
Thanh khoa trong ruộng đã cao nửa thước, cây chắc lá xanh, hẳn sẽ có thu hoạch tốt. Ruộng đậu tằm đã nở hoa, nho nhỏ màu trắng trải khắp nơi, không có mùi vẫn đẹp tới khiến người ta ngất ngây.
“ Năm nay vì thời tiết, cũng như khai khẩn quá vụ, cho nên lão thần mới trồng được ba mươi vạn mẫu, tới năm sau nơi này ít nhất có tám mươi vạn mẫu lương thực ...” Lưu Bổn giọng không dấu được sự tự hào, chỉ ruộng đồng bát ngát nói:
Thiết Tâm Nguyên nghe mà bi thương, nếu số thanh khoa này mà chín, thu hoạch được đủ nuôi sống tám chín chục vạn người không thành vấn đề, vì đây là vùng bán canh bán mục, không phải sống dựa hết vào cây trong ruộng.
Chỉ tiếc, đợi tới khi thu hoạch chẳng có nhiều người như vậy.
Một đám lão nông đi bên cạnh Thiết Tâm Nguyên cũng hiểu vì sao đại vương bi thương, đều thở dài theo.
Lưu dân ở Cáp Mật đã không còn là vấn đề riêng của đại vương nữa, mà đã trở thành vấn đề của tất cả mọi người trong Thanh Hương quốc.
Một lão nông người Thổ Phồn sống đời đời dưới Đại Tuyêt Sơn an ủi:” Đại vương chớ lo, đất nơi này tốt lắm, bây giờ có đại vương quan tâm cho ngựa cày, cho nông cụ, cho người chỉ dẫn trồng trọt, thu hoạch sẽ càng gấp bội mọi năm.”
“ Chúng ta có đất tốt, có nông nhân tốt, có đại vương tốt, thần trên Đại Tuyết Sơn sẽ phù hộ, cuộc sống dần dần sẽ tốt lên.”
Thiết Tâm Nguyên tạ ơn lão nông:” Chỉ là lưu dân bây giờ quá đông, tới trăm vạn người, tiêu thụ số lương thực kinh người, chúng ta không nuôi nổi, mà một khi đói quá làm liều, chỉ e ... ài ...”
Những lão nông này đều là người có tiếng nói trong cộng đồng các chủng tộc, cấp dưới của Lưu Bổn, nhiệm vụ của họ truyền thụ sắc lệnh nông nghiệp, nên đầy đủ chủng tộc, lão nông khác tới từ Khiết Đan nói:” Đại vương, bọn lão hán cũng từng là lưu dân, nhờ đại vương đưa mọi người tới đây, nếu không đã chết đói cả rồi. Từng là lưu dân, nên lão hán hiểu lắm.”
“ Lão hán không biết tính toán như đại vương, nhưng lão hán biết bọn họ có chân có tay là biết tìm cái ăn, cho ít cháo loãng, thêm vào rau dại, tự đào hang bắt chuột, không chết được đâu. Đại vương không phải nuôi họ, cho họ miếng ăn không phải chết đói là tốt lắm rồi, còn nếu lúc đó không tự kiếm ăn được nữa thì chết cũng đáng đời.”
Lão nông đầu đội mũ trắng, râu quai nón ngắn trắng, da mặt nhăn nheo dùng tiếng Đột Quyết không lưu loát lắm nói:” Đại vương nhân hậu, coi lưu dân là người, nên gánh hết mọi chuyện lên lưng, nhưng thiên thần cũng không thể chiếu cố hết được bằng đó người.”
“ Chỉ cần chiếu cố tới phụ nữ trẻ nhỏ thôi, còn về đám tráng đinh, thiên thần đã không để chim sẻ mù chết đói, nếu bọn chúng chết là đáng đời, đại vương, người trong sa mạc làm gì có ai nuôi, nhưng chỉ cần không có cường đạo tới cướp, vẫn sống được đó thôi.”
“ Lão huynh đệ Hán gia nói đúng lắm, giờ đại vương cho chúng nơi ở an toàn rồi, nếu còn chết đói cũng đáng đời thôi.”