Khi Vương Đại Dụng tới tìm Âu Dương Tu thì hắn đang ở nhà ấm cùng Tô Thức đàm luận, trọng điểm là Cáp Mật đem trọng tâm từ gây dựng cao tầng thành lặng đọng tầng thấp.
Thanh sam của quan viên Cáp Mật mặc trên người Vương Đại Dụng cũng rất đẹp, ông ta vào phòng ấm, thấy Âu Dương Tu mặc trang phục ở nhà, uể oải dựa vào giường thì lớn tiếng hỏi:” Tướng quốc có biết nhân số lính đánh thuê ở Cáp Mật đã lên tới một vạn sáu nghìn người không?”
Âu Dương Tu ngồi thẳng lên:” Đoan Chi có tính toán gì sao?”
Vương Đại Dụng nhận lấy chén trà Tô Thức đưa cho, nhưng không uống vội mà tiếp tục đề tài:” Số lính đánh thuê này Cáp Mật dùng được, Đại Tống cũng dùng được.”
“ Cáp Mật hoàn cảnh ác liệt, dùng lính đánh thuê là bất đắc dĩ mà thôi, Đại Tống ta không thể đói bụng ăn quàng như thế, chỉ hại mà không có ích gì.” Âu Dương Tu không tán đồng:
Vương Đại Dụng có chút nóng nảy:” Điều này lão phu tất nhiên là hiểu, chỉ là trận chiến Thanh Đường vẫn đang giằng co, mà ở Cáp Mật, đại quân đã về nước, lão phu lo Một Tàng Ngoa Bàng không còn mối lo sau lưng sẽ ngư ông đắc lợi.”
“ Đoan Chi nghĩ chư công trong triều không có cách ứng phó hay sao?”
Vương Đại Dụng thở dài:” Tất nhiên là có, nhưng ta lo lần bắc phạt này sẽ thất bại trong gang tấc.”
Âu Dương Tu tin tưởng nói:” Không bại được, lần này mấy chục vạn đại quân kết thành một mà tiến, tuy tiến triển chậm nhưng mà chắc chắn, biên cảnh Đại Tống ta liên tục mở rộng thêm, lợi ích dễ thấy.”
“ Chỉ cần cứ từ từ đẩy biên cảnh về phía tây, sớm muộn cũng tới Hà Hoàng, Một Tàng Ngoa Bàng mãi không xuất binh vì cớ gì, hắn đợi Đại Tống ta phân binh để tập kích. Nếu chúng ta không cho hắn cơ hội đó, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn chúng ta từng bước ăn mòn Thanh Đường thôi.”
Vương Đại Dụng mặt nhăn nhó:” Một Tàng Ngoa Bàng nhìn ba mươi vạn đại quân Cáp Mật xâm nhập mà không nhúc nhích, chính là vì hắn nhìn thấu bản chất của quân Cáp Mật. Tướng quốc nói tuy có lý, nhưng có mãnh hổ rình rập bên cạnh, nói cho cùng không phải chuyện tốt. Mà Đại Tống ta bao năm tác chiến luôn thắng trước thua sau, bảo sao ta không lo.”
Âu Dương Tu chỉ biết thở dài:” Thua thiệt bao năm chắc phải biết học khôn rồi chứ?”
Vương Đại Dụng gật đầu rồi lại lắc đầu, lòng sầu lo không thôi:” Tử Chiêm, lấy rượu, ta muốn cùng Vĩnh Thúc huynh say một trận.”
Âu Dương Tu không ngăn cản, Tô Thức mau chóng mang tới hai vò rượu, không ngờ là Lê hoa bạch.
Tiên sinh uống rượu, không thể thiếu người ở bên hầu hạ, Tô Thức bất giác nhớ tới dáng vẻ mê đắm lòng người của Tinh Linh Nhi khi hiến rượu, lấy tinh thần hâm rượu cho tiên sinh, thuận tiện nghe vài lời đại nghịch bất đạo.
Đã là tháng mười hai, toàn bộ Cáp Mật chìm sâu trong ảnh hưởng của không khí lạnh, tuyết rơi suốt ngày, trời lạnh thì cần ăn nhiều giữ nhiệt lượng. Thiết Tâm Nguyên xem xong báo cáo lượng lương thực tích trữ, thở phào, lượng lương thực tiêu hao không tăng vọt, chỉ nhiều hơn mùa thu nửa thành, nếu duy trì lượng cung ứng này, năm nay coi như qua được rồi.
Gập văn thư lại, quay đầu nhìn Triệu Uyển ngủ say, từ khi mang thai, nàng quấn người hết sức, dù là lúc Thiết Tâm Nguyên phê duyệt công văn cũng phải làm dưới vành mắt của nàng.
Sơn động kín gió, nên hơi ngột ngạt, Triệu Uyển đá chân, nửa thân thể lộ ra ngoài.
Thiết Tâm Nguyên đi tới đắp chăn cho nàng, bảo Châu Nhi đang ngủ gật đóng bớt lò lại, tránh Triệu Uyển bị nóng lại đá chăn ra.
Phòng của Thiết Nhất ở đối diện còn sáng, có tiếng trò chuyện truyền ra, nghe một lúc mới biết là Vương Tiệm, Thiết Nhất không hiểu tiếng Hán, Vương Tiệm không biết tiếng Ba Tư, trời mới biết họ giao lưu thế nào.
Đẩy cửa ra ngoài, ngửi ngay mùi rượu, trên cái bếp lò không lớn còn đang đun nồi canh thịt dê, Thiết Nhất và Vương Tiệm ăn thịt trò chuyện, Vương Tiệm một mình nói hăng say.
Thái giám trong thiên hạ quả nhiên là cùng một nhà.
Thiết Tâm Nguyên thầm rủa một câu, kiếm đũa sạch, chỉ ăn không nói.
“ Bệ hạ không có phúc ăn như đại vương, năm xưa Trần Châu xảy ra nạn đói, bệ hạ một đêm dậy mấy lần, thấy đói cũng nhịn.”
Vương Tiệm bây giờ cứ thích lấy Triệu Trinh đem ra so với Thiết Tâm Nguyên, tuy không dám chê bai gì, rõ ràng hàm ý là y không giống đế vương.
Thiết Tâm Nguyên bực mình:” Ta mà làm hoàng đế thê thảm như nhạc phụ thì thà không làm còn hơn, trước khi chiếu cố tốt bách tính phải chiếu cố cho bản thân trước, nếu ta vui vẻ mới có tâm tình để người khác vui vẻ theo chứ.”
“ Lời này mà triều thần nghe thấy thì thế nào đại vương cũng bị đàn hặc, chỉ hôn quân mới nói thế.” Vương Tiệm rít lên khe khẽ:
Thiết Tâm Nguyên vẫn thổi thịt cho vào mồm, vừa nhai vừa nói:” Thiết Nhất nghe thấy đấy, thì sao nào? Chỉ có Âu Dương Tu nghe thấy mới có chút phiền phức, mà chẳng sao, ông ta ngứa mắt với ta lâu rồi, thêm chuyện nữa cũng chẳng hề gì.”
Thiết Nhất tuy không hiểu nhưng vẫn gật gù, hắn rất thích cùng người khác giao lưu.
Vương Tiệm đặt đũa xuống:” Nói thực, đại vương ngài sống thế nào, lão nô không quản, chỉ sợ ngài làm hư tiểu vương tử thôi, tương lai tiểu vương tử sẽ đảm nhận trọng trách, nếu có chút sai sót gì, triều thần dùng nước bọt nhấn chím ngài.”
“ Ồ.” Thiết Tâm Nguyên gật gù, giọng giễu cợt:” Sau này ta có được đánh thằng tiểu tử đó không? Đánh nó có bị coi là tội đại bất kính không?”
Vương Tiệm mặt co giật, rất muốn xông vào đánh Thiết Tâm Nguyên ngay lúc này, nhưng vẫn kiên nhẫn nói:” Trước khi tiểu vương tử đăng cơ, ngài tất nhiên có quyền quản giáo, nhưng tiểu vương tử đăng cơ rồi, nếu đại vương dám ra tay, Đới ngự khí giới sẽ chặt đầu ngay.”
“ Thế thì không hay chút nào nhỉ? Cơ mà ta cũng muốn xem đới ngự khí giới lợi hại bằng thân binh của ta không. ” Thiết Tâm Nguyên vớt hết thịt rồi, vỗ bụng đứng lên nói:” Đại bạn, ngươi về phòng mà ngủ, ta mở cơ quan là không kẻ nào xâm nhập được đâu.”
Vương Tiệm biết những lời nãy giờ mình nói bị Thiết Tâm Nguyên cho vào tai nọ cho qua tai kia rồi, kỳ thực hắn cũng hết hi vọng rồi, chẳng qua nhiều lúc thấy chướng mắt quá nên không thể không nói mà thôi, thở dài lắc đầu:” Số mệnh lão nô là thế, trước kia khi bệ hạ nghỉ ngơi, lão nô đứng dựa vào bên cửa ngủ suốt cả đêm, sau tuổi nhiều hơn không ngủ đứng được nữa, bệ hạ thưởng cho cái giường nhỏ bên ngoài.”
“ Đại vương về nghỉ đi, lão nô chỉ cần cái giường nhỏ là đủ rồi.”
Thiết Tâm Nguyên khuyên nhiều rồi, giờ nói chỉ là một loại khách sáo thôi, nên về phòng luôn.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.