Đang khen nàng mà đầu óc lại liên tưởng ngay tới chuyện khác được, Thiết Tâm Nguyên thở dài vỗ trán:” Trước kia ta đáng lẽ không nên dạy nàng những thứ linh tinh này, giờ nghe nàng nói chuyện xem, giống công chúa hay giống nữ lưu manh?”
“ Hi hi, trái đắng ngươi trồng, ngươi phải tự ăn thôi.”
“ Được lão tử ăn ngay.”
Thiết Tâm Nguyên nói là làm, nãy giờ nhịn lắm rồi, chồm tới đặt nụ hôn lên cánh môi nàng, nhân lúc Triệu Uyển còn bất ngờ, đưa lưỡi ra nhẹ nhàng tách cánh môi mềm, tìm kiếm chiếc lưỡi thơm tho.
Người Triệu Uyển run lên một cái, toàn thân cứng đờ, đôi mắt to mở tròn trong đó xen lẫn xấu hổ, cùng vui sướng cùng tinh ý miên man, rồi từ từ khép mắt lại thụ động tiếp nhận.
Rất lâu sau Thiết Tâm Nguyên mới thỏa mãn, tách miệng khỏi đôi môi mọng đỏ bị y hôn đến ướt mềm của nàng, ai ngờ tiểu nha đầu như bị chuốc say vẫn ngây ngất lim dim mắt. Y cười gian ngón tay khéo léo vén cổ áo nàng ra, khám phá làn da mịn màng thơm mát, đến khi tìm được đồi ngực vun tròn.
Bộ ngực của mười tám mơn mởn vun đầy, vừa săn chắc lại vừa mềm mại, dù còn cách vài lớp áo vẫn mang lại cảm giác mê hồn.
“ Chụt!” Thiết Tâm Nguyên lại hôn cái nữa, nhưng lần này chỉ hôn phớt qua, ghé sát vành tai trắng mịn của Triệu Uyển, tay đồng thời bóp nhẹ một cái, nói nhỏ:” Thích lắm phải không?”
Triệu Uyển đang bồng bềnh hệt như đang lơ lửng trên mây, chợt nghe thấy lời này mới sực tình khỏi giấc mộng dài, “á” một tiếng đứng bật dậy, kéo cổ áo lại, chạy được mấy bước lại nhớ ra điều gì quay lại nhào vào lòng Thiết Tâm Nguyên vung tay đấm như mưa lên người y.
Thiết Tâm Nguyên cưới ha hả tiếp nhận sự từng phạt ngọt ngào này.
Triệu Uyển đánh mệt rồi rúc sâu vào lòng Thiết Tâm Nguyên hơn, lần này chủ động ôm lấy y, dựa đầu vào vai, im lặng ngồi thế một lúc thủ thỉ kể:” Hôm qua phụ hoàng đột nhiên nói, nếu ta là nam nhi thì tốt biết bao, lúc đó ta không hiểu gì cả, nhưng về sau hiểu rồi, càng nghĩ càng thấy đau lòng. Nguyên ca nhi, ngươi không thấy ánh mắt tuyệt vọng của phụ hoàng khi đó, làm người ta đau đớn vô cùng.”
“ Nếu như ta là nam nhi thì tốt biết mấy, phụ hoàng sẽ vô cùng vui vẻ.”
Chuyện này còn có thể nói gì được đây, vỗ về Triệu Uyển một lúc, khi nàng bình tâm lại mới nói:” Chín ngày nữa là hôn sự của chúng ta rồi.”
“ Ừm, phụ hoàng muốn ta rời Đông Kinh trước khi đại quân nam chinh trở về, thanh thế nhỏ một chút, chỉ có lợi không hại gì hết, dù sao Vu Điền vương bỏ ra nhiều tiền như thế cưới ta về, là muốn kiếm một chỗ an thân ở Đông Kinh, không muốn về Tây Vực nữa.”
Thiết Tâm Nguyên vuốt ve lưng của Triệu Uyển:” Chỉ là ủy khuất cho nàng rồi, đợi về Cáp Mật, nhất định có một hôn lễ long trọng đợi nàng.”
“ Phải có pháo hoa đấy.”
“ Tất nhiên.”
“ Còn cả ngựa trắng.”
“ Ngựa trắng nhiều lắm, còn có lạc đà trắng, chó trắng, đều tìm cho nàng.”
Triệu Uyển "ừm" khẽ một tiếng, nước mắt cứ thế chảy ra ướt đẫm ngực áo Thiết Tâm Nguyên, biết lúc này tình cảm của nàng đang kích thích mạnh, vì chuyện của phụ hoàng, vì gặp lại mình, còn sắp rời nơi đã sống từ nhỏ. Thiết Tâm Nguyên vốn định ăn thịt con thỏ trắng trẻo mập mạp này cũng đành dằn lòng.
Một hồi lâu sau Triệu Uyển ngừng khóc, rời lòng Thiết Tâm Nguyên, chỉnh lại trang phục nghi dung, chuẩn bị đi, nàng không thể ở đây quá lâu, khiến người ta chú ý.
“ Chín ngày sau chúng ta sẽ đi rồi, ta có cần đi gặp nhạc phụ không?”
Triệu Uyển lắc đầu:” Đừng gặp là hơn, tâm tình phụ hoàng rất tệ, ta sợ phụ hoàng gặp ngươi, nhớ lại những chuyện trước kia, chẳng may có biến cố gì thì chúng ta thảm.”
Nói xong hôn nhanh lên má Thiết Tâm Nguyên một cái như chuồn chuồn chạm nước rồi chạy đi.
Cuộc hẹn hò trông đợi bao lâu mới được một nửa đã kết thúc rồi, Thiết Tâm Nguyên ngẩn ngơ sờ má như vẫn còn vương hơi ấm từ môi Triệu Uyển.
Đi ra tới cổng tiểu viện, Thiết Tâm Nguyên quay đầu nhìn lại lần cuối, cái đai lưng mẹ đang thêu dở cũng mang theo, đó là thứ duy nhất còn lại liên quan tới nơi này ...
Không chào hỏi hàng xóm, Thiết Tâm Nguyên bước lên chiếc xe ngựa đã chờ sẵn, không ngờ bên trong còn có cả Đơn Viễn Hành.
Thiết Tâm Nguyên không vội hỏi han gì, vén rèm nhìn đường phố, khi đi qua cửa cung, thấy quan viên Đại Tống đã bãi triều rời cung, túm năm tụm ba ghé tai thì thầm. Dù không biết bọn họ bày kế hãm hại ai, nhưng ít nhất nhìn bề ngoài ai nấy mặt mũi đoan chính đường hoàng, chẳng giống mình, bên cạnh không trừ đám giết người bề ngoài hung tợn thì là thứ biến thái chỉ muốn cho mồi lửa thiêu cháy Đông Kinh.
“ Lão tiên sinh thiêu Phúc Thọ động là được, không cần đốt cả chung lâu.”
“ Ở trong Phúc Thọ động không có ánh mặt trời, toàn bộ dựa vào tiếng chuông lớn ở Chung lâu để sinh hoạt nghỉ ngơi, nếu không hủy nó, làm sao khiến Phúc Thọ động hỗn loạn, đưa toàn bộ dầu hỏa vào chỗ cần để.”
Thiết Tâm Nguyên gật gù:” Lão tiên sinh, kế hoạch này phức tạp, ta lo đám thô hán hành động bất cẩn mà làm toàn bộ kế hoạch bị hỏng, nên đơn giản hóa đi.”
“ Vậy ý ngươi thế nào?” Đơn Viễn Hành cân nhắc một lúc hỏi:
“ Chỉ chấp hành phần đầu và phần cuối kế hoạch thôi, đừng để toàn bộ người trong Phúc thọ động chết ngạt, nơi đó không chỉ có người xấu, đa phần là người đáng thương.”
Đơn Viễn Hành hừ một tiếng:” Đáng thương thật, ngươi hẳn không biết bọn họ vì thời gian dài không thấy ánh sáng cho nên gần như mù, cho nên chúng ăn thịt người cũng không có cảm giác gì nữa không?”
Nhìn khuôn mặt càng nói càng vặn vẹo của Đơn Viễn Hành, Thiết Tâm Nguyên chỉ biết thở dài:” Chín ngày nữa ta sẽ đi, lão tiên sinh, ta rất hi vọng ngài tiếp tục sống.”
Đơn Viễn Hành nhớ điều Mạnh Nguyên Trực thương lượng với mình, muốn giết người ở Đông Kinh này thì cần sự hỗ trợ của ông ta mới thuận lợi, nếu như nhi tử của Thiết Tâm Nguyên lên làm hoàng đế Đại Tống thật thì thú vị lắm, cười khùng khục:” Tất nhiên, lão tử sẽ sống, sống thật tốt, ha ha ha ....”
Thiết Tâm Nguyên chẳng biết Mạnh Nguyên Trực rốt cuộc đã thương lượng cái gì với Đơn Viễn Hành, nhưng có vẻ lão tiên sinh đáng thương này càng trở nên biến thái rồi.