Lưu Mãn, Hồng lão thất không hẹn mà cùng đi lên, quỳ một chân trước mặt Thiết Tâm Nguyên:” Đa tạ đại vương hậu ái, bọn thuộc hạ nguyện lấy cái chết báo đáp.”
“ Đừng lấy cái chết báo đáp, bản vương mong các ngươi dùng chiến công báo đáp, sau đó là vinh quang mang tiền về, chứ không phải ta còn phái người mang tiền về nhà cho người thân các ngươi.”
Thiết Tâm Nguyên hô lớn kích động lòng người:” Các huynh đệ, đừng tham vài đồng tiền mai táng, hãy sống mà phát tài, các ngươi sống thì bản vương mới cướp được nhiều địa bàn hơn, có nhiều tiền hơn thưởng cho các ngươi, các ngươi sống thì bản vương mới có lãi, ha ha ha ...”
“ Ha ha ha ha ...”
Đám binh tốt cũng cười theo, với họ mà nói, những lời này mới là đúng tiếng lòng, nhớ tới lúc cướp bóc ở phương nam, có ai không nóng bừng bừng, giờ đây lại còn danh chính ngôn thuận mà cướp bóc.
Rèn sắt khi còn nóng, Thiết Tâm Nguyên vỗ vai Úy Trì Văn ngồi sau bàn, nói với đám quân tốt đang kích động:” Phát trước hai tháng quân lương, tìm nó lĩnh.”
Quân doanh hò reo tung trời, có người tức tốc quay đầu chạy đi, thuyết phục huynh đệ hảo hữu của mình tới ký hiệp ước.
Ngoài lều quân sĩ xếp thành hàng đợi lĩnh tiền, bên trong lều, Thiết Tâm Nguyên và Mạnh Nguyên Trực tiếp kiến bốn chỉ huy sứ Lãnh Bình, Vương Trụ, Hạ Nguyên Ngũ, Bùi Bình.
Thiết Tâm Nguyên lên tiếng trước:” Các ngươi phạm tội khi là quân nhân Đại Tống, không phải là khi phục vụ cho Thanh Hương quốc của ta, vì thế chuyện cũ ta không truy cứu.”
Câu nói này làm bốn người tức thì nhẹ nhõm hơn nhiều.
“ Ta không truy cứu, không có nghĩa là trước kia các ngươi chưa từng phạm lỗi, trong quân, quan trọng nhất là kỷ luật nghiêm minh, nếu các ngươi không sửa được cái thói bất tuân quân kỷ, làm sao có thể yên tâm phái các ngươi xuất chiến?”
“ Khi ấy, điều phải lo không phải các ngươi có đánh thắng trận hay không, mà là có bị các ngươi cắn trả không.”
Bốn người Lãnh Bình đồng loạt quỳ xuống:” Mạt tướng vạn lần không dám.”
“ Bỏ cái thói tùy tiện ngông cuồng, làm lại từ đầu, Cáp Mật sẽ cho các ngươi vô vàn cơ hội mà Đại Tống không thể cho các ngươi, các ngươi có thể đường hoàng giành lấy vinh quang, đến lúc đó các ngươi sẽ tự thấy.”
“ Bản hiệp ước kia chẳng qua chỉ để làm yên lòng sĩ tốt thôi.”
“ Các ngươi khác với quân tốt, thứ các ngươi nhận là bổng lộc, không phải quân lương, đợi trưởng sử hành quân bận rộn xong, các ngươi tới chỗ hắn xem sổ sách, nếu bổng lộc không đủ an gia, sẽ cho nhận trước ba tháng.” Thiết Tâm Nguyên phất tay:” Chỉnh quân huấn luyện đi, muốn kiêu ngạo thì phải có bản lĩnh, đừng để bản vương thất vọng.”
Bốn người dạ ran chắp tay lui ra.
Phát quân lương tự có quản sự làm, Úy Trì Văn chiếu theo con số Thiết Tâm Nguyên định ra thương lượng với đám quân sĩ, sau đó buông tay, cầm ầm trà, chân vắt vẻo dựa vào ghế nhìn ráng chiều đỏ rực.
Xa xa thấy bốn người Lãnh Bình đi tới, liền mời họ vào lều của mình.
“ Bổng lộc hàng tháng của chỉ huy sứ là năm lượng, ngoài ra còn có một trăm mẫu quan điền, hai trăm mẫu mục trưởng và một tòa phủ đệ.” Úy Trì Văn tuy còn nhỏ nhưng đối diện với đám hung thần vẫn trấn định như không nói đâu vào đó:” Nếu các vị không rảnh quản sản nghiệp, sẽ có quan viên địa phương giúp, như thế chỉ được thu sáu thành lợi ích.”
Lãnh Bình không dám tin:” Thật sao?”
Hạ Nguyên Ngũ chà tay:” Giờ lão tử mới có cảm giác mình làm quan.”
“ Người Tống luôn cho rằng Tây Vực chỉ có cát với sỏi, nhưng không biết ở đó có vạn dặm bình nguyên, có sông lớn, hồ nước bao la, có rừng có núi, càng có thương đạo dài tới chân trời. Các vị tướng quân, cứ tới Cáp Mật sẽ thấy, ở Đại Tống, ta chưa thấy tòa thành nào sống thoải mái hơn Cáp Mật đâu.” Úy Trì Văn cười, kéo cái rương dưới giường ra, vàng thật bạc thật giá trị hơn mọi lời nói:
Bốn người mang theo bổng lộc lâng lâng về doanh trại, vẻ mặt ngây ngất không sao che dấu được.
Cứ tưởng tới Cáp Mật thì không khác gì phải đi khổ sai, không ngờ lại tốt như vậy, nếu tiểu quan nhân nói đều là thật, ở lại Cáp Mật lâu dài không phải là không thể.
Lãnh Bình về lều, ném hai đĩnh bạc lên giường, cười ha hả:” Đây là bổng lộc của lão tử.”
Cừu Bát nhìn đĩnh bạc to bằng nắm đấm, trắng phau phau, hành động đầu tiên là cho vào mồm cắn, sau đó ê răng nói với mấy huynh đệ:” Là thật đấy.”
Bốn tên còn lại bò đến truyền tay nhau xem.
Lãnh Bình ngồi xuống, làm ra vẻ đại gia:” Chỉ là bổng lộc một tháng thôi, lão tử ở Cáp Mật còn có hàng trăm mẫu ruộng tốt, mục trường, tới lúc đó các ngươi có thể ở trong phủ đệ của lão tử.”
Cừu Bát hỏi vội:
- Quân đầu, còn bọn huynh đệ thì sao, có tiền không?
Lãnh Bình chưa bao giờ cảm thấy nói chuyện tiền nong mà lại thoải mái như thế này:” Tất cả quân tốt đều có, ta được quyền chọn ra tám quân đầu để chỉ huy, năm người các ngươi sẽ đều là quân đầu, có bổng lộc hết, chi tiết thế nào thì tìm trưởng sử.”
Cừu Bát vừa nghe thế đã chạy vèo ra khỏi lều.
“ Con bà nó, biết ngay là tên đó mấy ngày qua giả vờ bị thương mà.”
Đám còn lại không chịu kém, chân như mọc cánh bay vèo tới chỗ Úy Trì Văn.
Không lâu sau Cừu Bát đi trước về trước, tay tung tung đĩnh bạc hai lượng, đắc ý vô cùng.
Lãnh Bình đứng ở bên cửa đợi, hỏi:” Một tháng được hai lượng hả?”
“ Hắc, không ngờ còn có mười mẫu quan điền, năm mươi mẫu mục trường, nhưng mà không có nhà.”
Lãnh Bình tung chân đá một cái:” Mẹ nó, biết đủ đi, trong quân có chỗ ấm áp mà ngủ là được, mai dậy sớm thao diễn, con bà nó, dám giả bệnh với cả lão tử rồi.”
Cừu Bát bị đá cũng không giận, ngay cả tâm tình tệ hại do mới vào quân doanh bị người ta đánh phủ đầu cũng biến mất sạch.
“ Chỉ huy sứ, trưởng sử nói mai còn phát nửa quân lương cho quân tốt, làm ra sao do ngài quyết, phát sáu thành được không?”
Lãnh Bình nhìn hai đĩnh bạc trên giường, lắc đầu:” Chúng ta lãnh bổng lộc đầy đủ, không lý gì lại đi hút máu binh sĩ nữa, bọn họ trả tiền cho chúng ta là sẽ dùng vào việc lớn, giờ không như ở Đại Tống đâu, chúng ta phải đoàn kết mới sống mà về được.”
“ Phát toàn bộ đi,”
Quân lương vào túi, quân tâm ổn định, sĩ khí tự nhiên tăng vọt, sáng hôm sau tiếng hô thì thao diễn vang vọng tới tận trời.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.