Tiểu Châu Nhi tuy lo chân mình cũng có thứ kia, nhưng không chịu cởi hài ra, vì đối phương không phải là lão gia gia râu trắng, mà là thanh niên, làm sao để người ta nhìn thấy chân cho được.
Trương Phong Cốt tuy tuổi trẻ, nhưng cực kỳ có thiên phú, y thuật đã đạt thành tựu nhất định, được người Lạc Dương gọi là thiếu niên thần y, cho nên hắn cực kỳ kiêu ngạo, vì thế xảy ra tranh cãi với bá phụ.
Chuyện này hắn gặp không phải chỉ một lần, nghiêm mặt nói:” Đại tỷ, bệnh không kỵ y, ở Lạc Dương, tại hạ từng khám qua cho vô số phu nhân tiểu thư rồi, không phải ngại ngần gì hết.”
Trương ma ma cứ giục mãi, Tiểu Châu Nhi mới đỏ mặt thẹn thùng cởi hài, tất, nhắm mắt đưa chân ra.
Nhìn chân ngọc của Tiểu Châu Nhi, Trương Phong Cốt không khỏi thầm tán thưởng, làn da trắng, mịn màng, non tới độ nhìn thấy cả huyết quản màu xanh, chẳng giống chân một nha hoàn.
Không tiện động thủ, Trương Phong Cốt nhờ Trương ma ma lật chân Tiểu Châu Nhi, xem kỹ nói:” Chưa bị lây, sau này không rửa chung chậu với lão bà bà là được. Ngoài ra chú ý ăn uống, vì ăn thịt nhiều, can khí táo nhiệt, không tốt, nên ăn thanh đạm một chút.”
Tiểu Châu Nhi lí nhí đáp một tiếng, đi tất hài vào rồi nhảy xuống xe chạy biến mất.
Trương Phong Cốt vốn muốn nhờ tiểu nha hoàn giúp bẩm báo với chủ nhân, thấy nàng chạy xa rồi, không muốn nói chuyện với lão bà bà thích trêu người, đành kiếm bóng râm ngồi xuống, đợi chủ nhân xuất hiện.
Bụng reo ùng ục như sấm, nhưng mang kiêu ngạo của danh y, Trương Phong Cốt cố nhịn, không đi ăn với đám thô tục.
Nhắm mắt lại khỏi nhìn cho thanh tịnh.
Mũi bỗng ngửi thấy mùi thơm lạ rất gần, mở mắt ra chỉ thấy bóng lưng chạy đi như hươu con, nhưng trước mặt có thêm một hộp sơn son.
Trương Phong Cốt vội vàng mở hộp, thấy một gói sen bọc gà nướng còn bốc khỏi, hai món rau dại, bát cơm trắng muốt, quan trọng nhất còn có bầu rượu, không khỏi đắc ý, nhất định tiểu nha hoàn kia đã bị vẻ tuấn tú của mình mê hoặc ...
Thiết Tâm Nguyên và Triệu Uyển ăn cơm xong, nhân lúc còn chút thời gia, nắm tay nhau đi dạo bên suối nhỏ.
Tiểu Châu Nhị chạy tới báo:” Công chúa, công chúa, trong đội ngũ của chúng ta có một vị đại phu, tuổi nhỏ nhưng y thuật có vẻ không tệ, hình như muốn đi, không theo chúng ta tới Cáp Mật.”
Triệu Uyển không hài lòng, nhướng mày lên:” Đã vào đội ngũ, sao tùy tiện bỏ đi được. Truyền lệnh, dù trói hắn lại cũng phải đưa tới Cáp Mật cho bản cung.”
Thiết Tâm Nguyên chắp tay:” Hôm nay mới được thấy uy phong của công chúa điện hạ, bội phục.”
Triệu Uyển che miệng cười:” Khó khăn lắm mới lừa được một đại phu ngớ ngẩn tới Cáp Mật, dù có lỗi với hắn cũng đành vậy. Nguyên ca nhi, ngươi có mấy thứ thiên lý hương, hay nhất nhật túy gì đó không, cho hắn uống vào, đợi rời địa giới Đại Tống, hắn muốn đi cũng chẳng được.”
Tiểu Châu Nhi mặt đỏ rần lí nhí nói:” Công chúa, trong rượu đã cho thuốc mê rồi.”
“ Hả?” Thiết Tâm Nguyên và Triệu Uyển cùng há mồm nhìn Tiểu Châu Nhi:
Sự thực cho thấy trong hoàng cung quả nhiên không có kẻ ngốc.
Triệu Uyển chuẩn bị hành tẩu giang hồ đi tìm Thiết Tâm Nguyên làm sao không chuẩn bị thuốc mê cho được, thứ này ở trong cung cũng vô khối nguồn kiếm được, thị vệ, thái giám, cung nữ ...
Khi Thiết Tâm Nguyên vội vội vàng vàng đi xem Trương Phong Cốt thì tên này đang ngủ như chết, dù bị sương binh ném lên xe như ném bao tải cũng chẳng hề có cảm giác gì, chỉ là mặt rất hung dữ có lẽ tên này uống rượu vào liền hiểu bên trong có thứ không ổn rồi.
Mặt đất có vết nôn ọe, ít lắm, Trương Phong Cốt chưa kịp nôn ra hết, hẳn là hắn đã phát hiện trong rượu có điều bất thường, Mạnh Nguyên Trực kiểm tra xong nói, tuy thuốc mê hơi nhiều, song nôn ra phần nào rồi, không nghiêm trọng.
Tiểu Châu Nhi nhón chân vươn cổ xem náo nhiệt, mặt đầy hưng phấn, đây là lần đầu nàng dùng thuốc mê hại người.
“ Nghĩ cái gì mà làm thế?” Thiết Tâm Nguyên quay sang dở khóc dở cười hỏi:
Tiểu Châu Nhi hơi xấu hổ:” Trong đội cr của chúng ta cái gì cũng có, chỉ đại phu là không, nô tỳ thấy y thuật của người này cũng được, nên muốn giữ hắn lại.”
“ Ha ha ha, làm tốt lắm!” Thiết Tâm Nguyên giơ ngón cái lên khen ngợi, lệnh Mạnh Nguyên Trực chỉ huy đội ngũ lên đường:
Từ Lạc Dương tới Trường An, khoảng cách không dài, hơn bảy trăm dặm, nếu là tín sứ tám trăm dặm hỏa tốc thì một ngày là tới.
Tất nhiên Thiết Tâm Nguyên không đi kiểu như vậy, một ngày chỉ đi bảy tám mươi dặm.
Ở Kinh Triệu phủ ít nhất có đội ngũ năm nghìn người đang đợi, trong đó có văn quan phong lưu như Âu Dương Tu, Tô Thức, có Thái học sinh hoang mang, có tội quan ủ rũ, còn có đám quân tốt Tây quân nơm nớp lo sợ.
Đội ngũ sứ tiết hai trăm người của Trạch Mã cũng tới Trường An, nay đang bận rộn tiếp nhận vật tư, chuẩn bị tới Tần Châu, sau đó đội ngũ lớn từ Tần Châu, đi qua một dải Thao Châu, tới thẳng Thanh Hải, rồi đến đất đai Hồi Hột, cuối cùng về Mật Châu.
Để cho cẩn thận Thiết Tâm Nguyên cũng lệnh Lý Xảo, Trác Mã quay về Thanh Đường, tiếp ứng cho Trạch Mã.
“ Ta lệnh cho Chước Chước quay về đội, cô ấy không nghe, đi theo Trạch Mã rồi, không thể để tiếp tục thế này.” Thiết Tâm Nguyên gập văn thư lại nhíu mày:
Triệu Uyển ở bên uống trà, cười nói:” Thực ra cũng dễ hiểu thôi mà, Úy Trì Chước Chước muội muội quốc sắc thiên hương, vậy mà không ai muốn, nếu là ta, ta cũng giận.”
“ Nghe ngữ khí của nàng là ta biết cơ bản không có hi vọng cưới tiểu lão bà rồi.” Thiết Tâm Nguyên bẹo má Triệu Uyển:” Cười kiểu gì mà làm người ta sợ.”
“ Hừ, trừ khi ta không sinh được nhi tử cho ngươi, không thì đừng hòng.” Triệu Uyển mím môi:” Người khác sinh con cho ngươi thì phải chắc chắn đứa con đó của ngươi, bất kể về mặt nào cũng thế, thậm chí không được phép có tin đồn nào.”
“ Nếu phụ hoàng ta chỉ có một mình mẫu phi ta, thì sinh bao nhiêu con cũng đã giống ta rồi.”
Thiết Tâm Nguyên đùa:” Ta thấy nếu phụ hoàng nàng có mỗi một thê tử là mẫu phi nàng còn đáng thương hơn.”
Triệu Uyển có chút thương cảm:” Mẫu phi ta tuy có muôn vàn điều không phải, nhưng bà ấy thực lòng thích phụ hoàng ta. Ngươi không thấy thôi, chỉ cần phụ hoàng ta tới, mẫu phi ta sẽ thay đổi hoàn toàn, người như sáng bừng lên, nếu phụ hoàng ta không tới, như bông hoa không nước, chẳng có chút sinh khi nào. Ta không muốn sống cuộc sống như thế.”
Thiết Tâm Nguyên đưa tay ra ôm eo nàng:” Thế thì phải học cách lấy lòng ta đi.”
Lần nữa Thiết Tâm Nguyên vì hành vi vô sỉ bị đá xuống xe.