Khu vực Bồ Xương Hải nay chỉ là những đầm lầy cạn, hai chữ này vừa nghe đã biết không phải điểm đến tốt, càng không phải nơi thích hợp nhân loại sinh sống, nhưng vì lánh nạn, không có cách nào.
Chỉ là thời gian ngắn không sao, nếu để lâu dù người Thảo Đầu có thông thuộc đường xá trong đầm lầy tới mấy thì gia súc cũng không thể chịu nổi.
Dọc ngang mấy trăm dặm, bao la bát ngát, bụi cỏ sông ngòi đan xen, nước đọng đen xì bốc mùi tanh thối không chịu nổi, thậm chí có cái bốc khí đầm lầy, cỏ mục kết thành bề ngoài hết sức mềm xốp, lầy lội, phía dưới cỏ cây tươi tốt kia là những cạm bẫy chết người.
Không chỉ có thế.
Nước chảy ở trong đầm lầy đa số là nước bẩn đen xì, dù người hay gia súc uống vào là đều không thể cứu chữa.
Đáng sợ nhất là cỏ tranh trong đầm lầy, chúng mọc đầy cái gai cứng, một khi chúng đâm xước da, là nước bẩn sẽ làm da thịt thổi rữa.
Thiết Tâm Nguyên đồng ý với kế hoạch tiến quân của Úy Trì Văn, nhưng không đồng ý xua quân vào đầm lầy.
Tiểu tử này cho rằng chỉ cần trả tiền rồi thì dùng quân tốt thế nào cũng được, nhưng nó chưa hiểu đám người đó vì tiền chuyện gì cũng dám làm, có điều không bao gồm liều mạng.
Lính đánh thuê không bao giờ đánh những trận không thể thắng.
Đảo Thảng hà vào tháng năm lạnh tới run người, nước chảy qua dưới chân là do tuyết tan thành, chiến mã đi trên mặt đất vô cùng gian nan.
Thiết Tâm Nguyên chỉ cần đứng trên cao đã nhìn thấy người Thảo Đầu, bọn họ không đi sâu vào đầm lầy, vì cái giá đó bọn họ cũng không trả nổi.
Nếu bọn họ không có đủ dũng khí phản kháng, vậy Thiết Tâm Nguyên có hàng ngàn cách khiến bọn họ khuất phục đầu hàng.
Ngồi trong lều cắm ở đỉnh núi thấp, Ấu Dương Tu vừa sưởi ấm vừa nhìn cơn mưa rét buốt bên ngoài, lẩm bẩm:” Thật quá tàn khốc.”
Trên mặt Tô Thức cũng không còn nụ cười vô tâm thường ngày, đưa tay ra ngoài lều, lập tức bị nước lạnh buốt làm rụt ngay lại, lòng bàn tay còn có cục đá to bằng hạt đậu, đau tê tay.
Nóc lều da trâu liên tục phát ra tiếng kêu lộp bộp tựa trống đánh.
Quay cổ một cái, cảm giác nó kêu ken két, thứ thời tiết quái quỷ này làm gì có ở Đông Kinh, ngồi trong lều có lửa sưởi ấm còn thấy khó chịu, huống hồ ngoài kia, nên tiên sinh nói một câu không đầu không cuối, Tô Thức vẫn hiểu:” Người Thảo Đầu hết rồi.”
“ Không đâu.” Thiết Tâm Nguyên từ ngoài nói vọng vào, sau đó vén cửa lều, cầm ô xuất hiện:” Tiên sinh, nơi này không an toàn, theo ta tới đại trướng ở trung quân đi.”
Âu Dương Tu lắc đầu, giọng lành lạnh:” Đây chính là bộ dạng của Tây Vực mà đại vương muốn chinh phục sao?”
“ Bọn họ không sao đâu, mưa đá ở Trung Nguyên hiếm thấy, nhưng ở nơi này thì tháng sáu là hay xảy ra, mục nhân có kinh nghiệm thì biết hôm qua rồi, bọn họ sẽ ứng phó được.”
Tô Thức nói xen vào:” Bỏ qua cho họ được không? Họ sắp chết rồi.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười không trả lời Tô Thức, không có ý coi thường hắn, vì y lúc mới tới nơi này cũng thế, thấy đứa bé bị đói bên đường, lấy bánh cho chúng ăn.
Đó biểu hiện của nhân tính đáng quý.
Âu Dương Tu đã cố chấp không muốn đi, Thiết Tâm Nguyên đành dùng cách khác, phất tay một cái, bảy tám võ sĩ Thanh Hương cốc mặc khải giáp đi tới, chẳng mấy chốc bọn họ dựng thêm một cái đều nữa chùm bên ngoài cái lều cũ.
Mưa đá bên ngoài chẳng mấy chốc từ hạt đậu biến thành quả trứng gà, thiên uy khiến Tô Thức lắm mồm cũng phải ngậm miệng.
Một cục băng đặc biệt lớn xuyên qua hai lớp da trâu, rơi xuống thuẫn bài võ sĩ Thanh Hương cốc giơ lên, băng vụn bắn tứ tung rơi cả vào cổ áo, Tô Thức như con loi choi nhảy dựng dậy moi ra, Thiết Tâm Nguyên như không có tri giác, tiếp tục sưởi ấm.
Âu Dương Tu nhặt một tảng băng vụn cho vào miệng, như muốn dùng băng lạnh giảm bớt thống khổ trong lòng.
Loại thời tiết này không thể lâu, một tuần hương sau băng không rơi xuống nữa, đám mây đen mang băng đá kia giờ nhạt nhòa bay đi, sau đó mặt trời chói chang xuất hiện trên bầu trời xanh thẳm.
“ Người Thảo Đảo hẳn là đã khuất phục rồi chứ?” Âu Dương Tu hỏi:
“ Không ngờ ông trời cũng muốn giúp ta một tay.” Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Khuất phục rồi, dưới loại thời tiết này ở trong đầm lầy chỉ có khả năng là diệt tộc.”
“ Đại quân chinh phạt là trách nhiệm của tướng quân, vỗ về con dân là trách nhiệm của quan văn, đại vương có chấp nhận không?”
“ Chỉ cần giải trừ vũ trang của họ xong sẽ do tiên sinh an bài.”
Âu Dương Tu đứng lên, trang nghiêm chắp tay: “ Vậy xin đại vương để lại cho lão phu một nghìn sĩ tốt, một viên mãnh tướng, còn đại vương hãy mau chóng quay về Cáp Mật đi, thế cục hiện giờ, đại vương không tiện ở lại lâu.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Vậy làm phiền tiên sinh.”
Nói xong đi luôn.
Tô Thức hết sức bất bình:” Tên đồ tể coi mạng người như cỏ rác ấy, sao tiên sinh không chỉ trích ngay trước mặt y?”
Âu Dương Tu khe khẽ lắc đầu:” Chỉ trích cái gì, khi tin tức Đại Tống nam chinh thắng lợi truyền vê, lão phu nhớ ngươi uống say một hồi, còn làm thơ ca tụng chiến sĩ khải hoàn kia mà. Sao bây giờ lại phẫn nộ?”
“ Đó là vương sư ...” Tô Thức nói tới đó ngưng bặt, vì ở nơi này, vương sư chính là của Thanh Hương quốc:
Mặt đất lúc này trải một lớp băng mỏng lạnh vô cùng, Thiết Tâm Nguyên vừa bước ra khỏi lều, Thập Tam liền khoác áo choàng lên người y.
Đứng dưới ánh sáng mặt trời bị băng phản xạ chiếu vào mắt rất khó chịu, y phải nheo mắt nhìn một đội ngũ dài đang từ trong đầm lầy đi ra, bộ dạng thê thảm.
Đội ngũ của Thiết Tâm Nguyên cũng không khá hơn là bao, sáu trăm con bò dê bị chết, đó là do họ ra sức bảo vệ, mười mấy con trâu bị băng làm mù mắt đang kêu thê lương.
Đàn dê tuy đông hơn trâu, nhưng chúng lại không tổn thất nhiều, thân hình bé nhỏ chúng có ưu thế hơn khi đối diện với thiên tai, chỉ cần cúi đầu rúc vào khe núi nào đó là bình an vô sự.
Còn chiến mã càng không phải lo, chúng được các kỵ sĩ đưa vào trong lều của mình, dùng thân hình, thuẫn bài che chở.
Trong khi binh tốt Đại Tống cứ đứng ngây ra như phỗng lúng ta lúng túng, thì võ sĩ đánh thuê ở Thanh Đường vui vẻ sửa sang lại lều của mình, nhìn người Thảo Đầu đi ra đầu hàng.
“ Na Nhân Ba Thiết, ngươi dẫn binh mã bản bộ đi tiếp nhận người Thảo Đầu đầu hàng, nhớ phải làm theo quy củ đấy.”
Võ sĩ Thanh Đường gật đầu, vẫy tay gọi, đám đồng bạn đang sửa lều vứt cả đó reo hò vui sướng.
Ai chẳng biết đội ngũ đầu tiên tiếp nhận kẻ địch đầu hàng là kiếm nhất, vì có thể thừa cơ cướp bóc của người giàu có trong đó.
Mạnh Nguyên Trực bất mãn nói với Thiết Tâm Nguyên:” Cơ hội này phải giao cho người của chúng ta làm mới đúng.”
“ Bọn họ chưa quen công việc này ở Tây Vực.”
“ Ta có thể bảo bọn họ.”
“ Không cần, người Thanh Đường sẽ dạy tốt hơn chúng ta, Lão Mạnh, thông báo cho đám Âu Dương tiên sinh và toàn thể quan viên Đại Tống tới đây xem tiếp nhận đầu hàng.”
Mạnh Nguyên Trực ra hiệu cho một tên thuộc hạ đi truyền tin.