“ Đi!” Âu Dương Tu đột nhiên đi vào nói, hắn nằm xuống lại ngồi dậy, không sao ngủ nổi:
“ Học, học sinh chuẩn bị hành lý ngay, giờ đi vẫn kịp, Thiết thanh oa hẳn không dám ngăn chúng ta.” Tô Thức đứng bật dậy, lắp ba lắp bắp:
“ Ta nói đi tới Cáp Mật thành.”
Tô Thức nhũn chân:” Tiên sinh, không được, nơi đó nhất định là không khác gì địa ngục.”
“ Vậy cũng phải đi, xem xem rốt cuộc còn cứu được bao nhiêu người.” Giọng Âu Dương Tu vô cùng dứt khoát:
Một lúc sau Âu Dương Tu và Tô Thức dẫn một đám quan viên đi trên đường, cảm thụ khác hẳn, thấy sự phồn hoa ở nơi này vô cùng chướng mắt.
Thiết Tâm Nguyên về trước mấy ngày rồi mà không có mặt ở Thanh Hương cốc, hiển nhiên y cũng đang sứt đầu mẻ trán vì chuyện ở Cáp Mật.
Đúng là thế, Thiết Tâm Nguyên đang ở Cáp Mật, chuyện đầu tiên y làm là phân tán lưu dân đi bốn phía, bất kể thế nào để chừng đó lưu dân tụ tập một chỗ sẽ sinh tai họa.
Từng đội nữ nhân trẻ nhỏ đang lên thuyền, bọn họ xuôi theo Cáp Mật Hà tới hồ Ba Lý Khôn, nay đã là cuối tháng sáu, những người này phải xây được cho mình nhà ở trước khi tuyết xuống, còn phải tích trữ được một số lương thực, nếu không bọn họ giống như bò dê chưa vỗ đủ béo, chết hết trong tuyết.
Hai mùa hạ thu là lúc thức ăn phong phú, bất kể thế nào cũng không chết đói được, ao nước nhỏ bên hồ Ba Lý Khôn dù dùng gầu múc cũng bắt được cá ăn.
Bến tàu tiếng khóc cha gọi mẹ làm người ta tan nát cõi lòng, đám tráng hán không hề có chút thương xót nào liên tục đẩy họ lên thuyền, thuyền cứ đi hết cái này tới cái khác mà Thiết Tâm Nguyên thấy người trong thành chẳng hề giảm đi chút nào.
Khi Âu Dương Tu tới nơi thì Thiết Tâm Nguyên đã ở Cáp Mật chuyển người hai ngày, thấy y chỉ huy người ép một đám nữ nhân trẻ nhỏ khóc lóc vang trời lên bè gồ thì gạt đám võ sĩ ra, chạy tới quát lớn:” Ngươi định mang bọn họ đi đâu?”
Thiết Tâm Nguyên quay đầu lại nhìn thấy một đám quan viên Đại Tống mặt đầy căm phẫn nhìn mình, nhất là mấy thư sinh trẻ như chỉ muốn xông lên ăn tươi nuốt sống, nhíu mày tiếp tục ra lệnh cho hai thủ lĩnh Hồi Hột là Cáp Đạt Nhĩ, Nỗ Lạp, đáp đơn giản:” Hồ Ba Lý Khôn, tới đó bọn họ sẽ kiếm được cái ăn.”
Rồi tiếp tục chỉ huy thân binh làm việc.
Âu Dương Tu nghe thế mặt dễ coi hơn, gọi Bành Lễ tới, rồi nói:” Cho hắn thật nhiều lương thực có thể, không ít hơn ba nghìn quân tốt, còn có công tượng giúp họ xây nhà, ngoài ra chuyện an bài lưu dân ở hồ Ba Lý Khôn do hắn định đoạt.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Quân tốt có, công tượng có, nhưng quân lương chỉ để cho họ dùng, không phải cho lưu dân.”
Âu Dương Tu run giọng:” Không có khẩu lương, ngươi bảo họ sống thế nào?”
“ Cá trong hồ, quả dại trên núi, củ dưới đất, đều có thể ăn được, bọn họ không biết tự tìm lấy mà ăn thì không ai giúp được.” Thiết Tâm Nguyên lạnh lùng nói:” Hẳn tiên sinh không lạ, nguy cơ là khai xuân năm sau, lúc giáp hạt, đó mới là lúc chết nhiều người nhất, lương thực của ta không đủ, phải đề dành vào lúc cuối cùng.”
Một hàng rào gỗ quây quanh khu vực không quá rộng lớn, rất nhiều người đứng sau hàng rào, cầm giáo dài, đâm chết bất kỳ ai dám vô cớ tới gần, bên ngoài là đám người ăn mặc rách rưới, ánh mắt đờ đẫn tệ hơn ăn mày.
“ Lão phu quá lo thành lỗ mãng rồi.”
Âu Dương Tu chắp tay qua loa coi như tạ tội, mắt đầy âu lo nhìn thảm cảnh trước mắt, chỗ bọn họ đang đứng do người Hồi Hột vốn tới đây từ trước chiếm cứ, nhờ con sông này mà bọn họ kiếm được thức ăn cùng đường giao dịch với thương đội từ ngoài tới.
“ Mỗi khi gặp tai hoang là lúc xây dựng lớn, đại vương có tính toán gì chưa?”
Thiết Tâm Nguyên đáp vắn tắt:” Xây bảo lũy Thiên Sơn lộ, thành trì Cáp Mật, đào kênh thủy vận, nối liền Cáp Mật và Thanh Hương thành, Đại Tuyết Sơn, bắt đầu ngay từ bây giờ.”
“ Đại vương có thể cứu sống bao nhiêu người, ý lão phu là sau khi giữ lại lương thực cứu mạng năm sau, ngài có thể nuôi được bao nhiêu?”
“ Tối đa bốn năm chục vạn là cực hạn, ta sẽ thi hành chế độ phân phối lương thực ở Thanh Hương quốc.” Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Cách tốt nhất là xua đuổi người già yếu vô dụng, mặc họ tự sinh tự diệt nơi hoang dã, chỉ giữ lại người khỏe mạnh, đáng tiếc ta không thể đưa ra mệnh lệnh như vậy.”
“ Nên chỉ còn cách đánh cược thôi, đánh cược bách tính Thanh Hương quốc đồng lòng cùng ta vượt qua một hai năm khổ nạn để nghênh đón huy hoàng.”
Âu Dương Tu nghe vậy mới lấy từ trong ống tay áo ra một chồng văn thư:” Đây là danh sách vật tư, nhân thủ, tiền lương và quan viên mà lão phu yêu cầu. Đại vương phê đi, chuyện phân tán lưu dẫn đã không thể trì hoãn thêm nữa rồi.”
“ Có gấp cũng không thể gấp nhất thời được, tiên sinh còn chưa hiểu hết tình hình nơi này, ta vốn định để tiên sinh nghỉ vài ngày, song tiên sinh đã tới đây vậy theo ta đi thị sát Cáp Mật một chuyến đã.”
Thiết Tâm Nguyên lên ngựa lệnh quân sĩ mở đường, dẫn Âu Dương Tu và đám quan viên đi thị sát.
Chuyến thị sát này làm Âu Dương Tu kinh ngạc, lo lắng, đồng thời có chút chua xót.
Không ngờ ở dưới Đại Tuyết Sơn có nhiều ruộng tốt như thế, dù ở Đại Tống cũng hiếm thấy, chỉ cần một hai tháng nữa, thanh khoa chín sẽ có thu hoạch lớn.
Có số nông diền này ít nhiều còn có chút đường xoay chuyển, không tới mức tuyệt vọng như Âu Dương Tu nghĩ.
Chẩn tai, chẩn tai, nói trắng ra là quá trình giảm bớt người chết, cố giành giật người từ tay Diêm vương, còn kéo lại được bao nhiêu thì chẳng ai nói được.
Ở Đại Tống, khi phát sinh thiên tai, chết rất nhiều người, không ai dùng loại chuyện đó đi công kích người chẩn tai, vì ai cũng hiểu, mười người ăn khẩu lương một người là sẽ chết.
Vừa đau lòng, đồng thời Âu Dương Tu cũng vui mừng vì lượng thực vật hoang dại phong phú ở quanh hồ Ba Lý Khôn, khi họ tới nơi thì quanh hồ nước lớn nồng nặc mùi cá tanh.
Mấy nghìn năm qua không có ai đánh bắt cá ở đây, vì thế cá rất nhiều, dù trẻ con cũng có thể lội xuống mương dùng hai tay bắt cá.
Người được di chuyển tới đây trước đang theo Bành Lễ vị quan thân dân kinh nghiệm không chỉ giới hạn kiếm ăn bên hồ mà đã lên núi bên cạnh, cá thì cứ để ở dưới nước, bọn chúng không chạy đi đâu được, nhưng hoa quả trên núi thì có mùa.
Sau trận mưa lớn, trên núi có vô số nấm và mộc nhĩ, cùng quả thông còn chưa thối rữa.
Hiệu suất làm việc của quan viên Đại Tống rất tốt, nói ra thì rất buồn cười, quan viên ở quốc gia giàu có nhất thế giới lại thông thạo nhất là chuyện chẩn tai, xử lý lưu dân.
Khi bọn họ đi tuần thị một vòng, lưu dân cũng được phân tán khắp nơi, thế là chẳng mấy chốc khắp vùng Cáp Mật đều có bóng người rồi, Thiết Tâm Nguyên nghiến răng nghiến lợi, nếu những người này có thể tự lực cánh sinh thì đế quốc của y đã thành hình.