Quân doanh được dựng ở chốn đồng không mông quạnh, không có cây cối, không có nguồn nước, chỉ có sỏi đá, chỉ có nóng như địa ngục.
Đó là do Phú Bật cố tình an bài như thế để tiện giám sát.
Mạnh Nguyên Trực ném giáp trụ đi, cầm ấm trà lạnh tu một ngụm hết luôn, thấy Úy Trì Văn mặt điềm đạm ngồi lật từng trang sách, liên tưởng tới một kẻ đáng ghét khác, hỏi:” Nóng thế này mà ngươi cũng xem sách được à?”
Úy Trì Văn đặt sách xuống, cho thêm nước vào ấm trà:” Nếu Mạnh thúc chịu khó ngồi xuống tĩnh tâm đọc sách sẽ không thấy nóng nữa đâu.”
Mạnh Nguyên Trực lại cầm bình nước lên tu:” Năm xưa lão tử cứu mạng ngươi không uổng, ít nhiều còn biết hiếu kính, không như thằng khốn Cạc Cạc, nó là thứ sói nuôi không thân. À phải, sao đại vương không phái ngươi đi hầu hạ Âu Dương Tu mà lại phái Cạc Cạc?”
Úy Trì Văn lắc đầu:” Đại vương lo tiểu tử theo Âu Dương tiên sinh học cái xấu.”
Mạnh Nguyên Trực gật đầu liên hồi:” Đúng thế, ngươi mới là nhân tuyển quan văn của Cáp Mật chúng ta, chứ theo cái đám đầu chít khăn đó suốt ngày chi hồ giả dã gì đó thì hỏng? Thế không sợ Cạc Cạc học cái xấu à?”
Nghĩ tới chuyện đó, Úy Trì Văn bật cười:” Đại vương nói Cạc Cạc là cục đá, nếu Âu Dương tiên sinh khai khiếu cho thì cầu mà chẳng được.”
Uống hết ấm trà, Mạnh Nguyên Trực khoan khoái, định nằm trong lán ngủ một giấc thì có võ sĩ dẫn sáu đại hán toàn thân bụi bặm tới, nói là họ mang theo thư của Dương Hoài Ngọc.
Mạnh Nguyên Trực xem thư xong, hỏi:” Ai là Lãnh Bình?”
Đại hán cầm đầu đi tới ôm quyền đáp:” Chính là tại hạ.”
“ Dương Hoài Ngọc nói ngươi có tài cầm quân, lão tử tạm tin đã, ta không cần biết trước kia phạm tội gì hay có công tích gì, ở đây phải nghe lão tử, nói các ngươi tiến thì cấm lui, rõ chưa?”
Lãnh Bình thấy Mạnh Nguyên Trực gọi thắng tên tiểu tướng công mà chẳng có chút kính trọng nào, lòng có tức giận, đáp gọn:” Đã rõ.”
Úy Trì Văn đang cầm bút ghi tên đột nhiên nói với một sĩ tốt:” Vì sao ngươi dám vô lễ với Đại tướng quân?”
Lãnh Bình ngớ người, sau đó sầm mặt:” Con mẹ nó, tiểu tử ngươi tính bới móc à?”
“ Ồ, bị nhìn ra rồi, ta chẳng qua ngứa mắt kẻ có thuộc hạ là tên cưỡng gian phụ nhân thôi.”
Cừu Bát suốt dọc đường đi bị đám Lãnh Bình trêu ghẹo, giờ thấy một thằng tiểu tử cũng coi thường mình, nào chịu nổi, thình lình bước tới, đưa tay tóm Úy Trì Văn.
Không ngờ tay chưa chạm được tới vạt áo người ta đã có một cái chân lớn xuất hiện đạp giữa ngựa, Cừu Bát hự một tiếng bay vọt đi, trúng ngay cột cờ bên ngoài.
Bị cột cờ bắn ngược lại, Mạnh Nguyên Trực lần nữa tung chân, lực đạo mạnh tới muốn đá nát xương Cừu Bát, hắn kêu thảm một tiếng bay đi.
Lãnh Bình nổi giận vung năm đấm nhắm ngực Mạnh Nguyên Trực, hòng cứu Cừu Bát.
Mạnh Nguyên Trực giơ tay phải tóm lấy nắm đấm, nương theo đà của Lãnh Bình kéo hắn về phía mình, nâng đầu gối lên, Lãnh Bình gục ngay xuống không kịp kêu một tiếng.
Bốn người còn lại sao chịu đứng yên nhìn huynh đệ bị đánh, hét lớn ùa cả tới.
Chẳng qua là đám binh sĩ thôi, võ công hoàn toàn dựa vào đường lối cương mãnh thô bạo, làm gì nổi võ thuật tông sư như Mạnh Nguyên Trực, thế là có thêm bốn tên trúng đòn vào mạng sườn, gập người nằm đất, đau không nói lên lời.
Úy Trì Văn cười hì hì, nó biết trước kết quả này rồi, vừa mỉa mai kẻ mình ghét nhất, lại cho Mạnh Nguyên Trực cơ hội lập uy.
Mạnh Nguyên Trực ngồi xuống ghế:” Thực ra cũng chỉ là kiếm cớ dằn mặt các ngươi, tránh các ngươi trong quân không biết trời cao đất dày, không phải xem thường các ngươi.”
“ Lãnh Bình, ngươi không tệ, ngay lập tức ra tay bảo vệ huynh đệ, thế mới là hảo hán lão tử cần, từ giờ ngươi là chỉ huy sứ của doanh chữ Bính.”
“ Có điều ngươi muốn hàng phục được đám kiêu binh mãnh tướng đó hay không thì xem bản lĩnh của ngươi rồi, không làm được, chớ trách lão tử thay người ngay.”
Lật hết sử sách xem, câu chuyện ra đánh dằn mặt hay uy phủ đầu kể không hết, đế vương dùng, quan tướng dùng, phú hào dùng, bách tính cũng dùng.
Sở dĩ nó được ứng dụng rộng rãi như thế là vì tính hiệu quả.
Ngay cả bà bà cũng dùng chiêu này với tân tức phụ, Mạnh Nguyên Trực sao lại không dùng?
Hắn dùng, còn dùng quy mô lớn, thế là mỗi ngày trong quân doanh có tiếng kêu thảm truyền ra, không phục đánh, phạm lỗi đánh, nhín ngứa mắt ... đánh nốt.
Năm xưa Trương Phi vì thích đánh thuộc hạ, cuối cùng bị thuộc hạ cắt đầu, Mạnh Nguyên Trực tự tin không cho rằng chuyện đó xảy ra với mình.
Tên nào không phục thì thoải mái bước chân ra ngoài, vào đây thì phải nghe lão tử.
Trong quân doanh toàn là đám người phạm tội mới bị đưa tới đây, đề hình quan Đại Tống không chỉ một lần đưa danh sách yêu cầu Mạnh Nguyên Trực giao người.
Mạnh Nguyên Trực trả lời đơn giản là không có người như thế, đề hình quan muốn xông vào bắt người bị võ sĩ Thanh Hương cốc cầm gậy đánh đuổi.
Thế là ngoài quân doanh sát khí ngút trời, bộ khoái rồi người đề hình ti suốt ngày lảng vảng bên ngoài như chó săn, chỉ cần đợi người quân doanh đi ra là họ xông tới tra xét lý lịch nghiêm ngặt.
So với việc chạy ra ngoài bị tóm được chặt đầu thì ăn đòn trong quân doanh không là gì nữa rồi.
Huống hồ Mạnh Nguyên Trực không phải đánh người để giải trí, hắn chỉ cần bộ hạ thuần phục, nên nhiều tên khôn ngoan một chút biết làm gì ngay, mệnh lệnh hạ xuống có kẻ không phục tùng là chúng ra tay trước cả Mạnh Nguyên Trực, hòng kiếm vị trí tốt cho bản thân.
Chỉ trong năm ngày Mạnh Nguyên Trực xác định được bốn chỉ huy sứ của mình là Lãnh Bình, Vương Trụ, Hạ Nguyên Ngũ, Bùi Bình.
Bốn vị chỉ huy sứ cũng cần lập uy, thế là lại tiếp diễn cảnh đánh người.
Nhưng trong quân doanh này, kẻ làm người ta ghét nhất không phải là Mạnh Nguyên Trực, không phải bốn tên chỉ huy sứ, mà là Úy Trì Văn, tên tiểu tử lúc nào cũng mặc nho phục, cầm sách cười rất ngây thơ.
Bọn họ thề, thằng tiểu tử đó cực kỳ khốn kiếp.
Nó cứ luôn nói một vài câu nghe chừng chẳng có liên quan gì, nhưng thế nào sau khi nó nói ra cũng có một đám người lao vào đánh nhau túi bụi, sau đó tìm cấp trên đám binh sĩ đó, chất vấn người ta quản lý thuộc hạ kiểu gì?
Thế là cấp trên bị cấp trên nữa đánh, đám quân tốt bị cấp trên vừa ăn đòn đánh cho thảm hơn.
Bọn họ không phải không muốn xử trí tên tiểu tử đó, nhưng có kẻ làm rồi, kết quả không đơn thuần là bị ăn đòn, mà mất mạng, bốn kẻ định bắt cóc Úy Trì Văn trừng trị, bị võ sĩ Thanh Hương cốc giết tại chỗ ba tên, một tên trốn được, tìm ra trong quân đoanh rồi giết nốt.
Tội danh rất rõ ràng, âm mưu ám hại trưởng quan, bất cứ ở quốc gia nào, chỉ có đường chết mà thôi.
Đối với quân tốt trong quân doanh mà nói, ngoài có sói đói, trong có hổ báo, hồ ly lại lượn lờ bên cạnh, dưới tình hình đó chỉ còn cách cúi đầu phục tùng thôi.
Nhưng lửa giận chất chứa trong lồng ngực, chỉ đợi bùng phát.