“ Giỏi, đã nghĩ tới chuyện cả trăm năm rồi.” Thiết Tâm Nguyên cực kỳ hài lòng về sự trưởng thành của Úy Trì Văn, vỗ vai nó:” Tiểu Văn, không cần phải thương tâm như vậy, thong thả tích lũy công huân đi, tương lai ta chiếm lại được Vu Điền sẽ cấp cho ngươi làm đất phong, tiếp tục vinh quang của Úy Trì tộc.”
Úy Trì Văn rối rít xua tay:” Đại vương đừng làm thế, nếu phân phong sẽ không tốt, bất kể là với Úy Trì tộc hay với đại vương đều không tốt.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười, y chưa lúc nào nguôi suy tính về hình thái quốc gia mình muốn lập nên:” Đừng nghĩ là ta đang thử lòng ngươi, Tiểu Văn, ngươi chưa hiểu rồi. Tây Vực khác Trung Nguyên, không thể lập được quốc gia đại nhất thống, dù ta có đem mãnh hỏa thuốc nổ tới đàn áp họ chinh phục họ, cố lập nên đế chế lớn mạnh thì sớm muộn cũng bị hoàn cảnh sống khắc nghiệt và dân phong hung dữ làm chia năm xẻ bảy. Như ngươi nói phải trăm năm trồng người mới được, có lẽ vài trăm năm sau những quốc gia cùng nguồn Cáp Mật, có chung ngôn ngữ, văn hóa, biết đâu lại đạt được nhất thống, còn bây giờ chúng ta chưa thể làm được.”
Ủy Trì Văn lắc đầu:” Đại vương, thuộc hạ không hiểu.”
“ Không sao, thong thả nghĩ, rồi ngươi sẽ hiểu thôi.”
Bất kể thời Hán, Đường khi khống chế Tây Vực đều mang tới cho nơi này biến cách trọng đại, chính nhờ vào hai lần biến cách lớn đó, khiến xã hội gần như mông muội nguyên thủy của Tây Vực phát sinh biến đổi lớn.
Không chỉ phương đông, cả thế giới Ả Rập và Phương Tây cũng mang tới tác dụng xúc tiến xã hội Tây Vực.
Tây Vực nằm ở nơi giao thoa của ba nền văn minh lớn, nó có ưu thế trời sinh, cho dù biến cách của nó đều do chiến tranh mang tới, nhưng không thể phủ nhận được tương lai tươi sáng của nó.
Nếu quốc gia của Thiết Tâm Nguyên có thể khiến Tây Vực trải qua trăm năm bình an, chắc chắn nó sẽ thành nơi giàu có nhất toàn thế giới, cho dù là Đông Kinh cũng phải nép mình dưới hào quang của nó.
Một thời kỳ vĩ đại rồi sẽ bị một thời kỳ khác vĩ đại hơn thay thế, đó là phép tắc tự nhiên.
Cùng lúc đó ở phía tây, Mạnh Nguyên Trực và Lý Xảo ra tay dã man hơn Thiết Tâm Nguyền nhiều, sau khi tràn qua hãn hải, bọn họ chỉ còn lại một ngày ba lạng lương thực, liền như châu chấu kéo về Sa Châu, tới đâu là tai họa tới đó, trăm dặm không có tiếng gà gáy.
Bất kể là thương đội, hay nơi tụ cư của người Tây Hạ, hoặc các bộ lạc nhỏ, gặp phải đám dã thú đói khát này liền biến mất khỏi thế giới.
Bọn họ từ bốn phương tám hướng tiền tới Sa Châu.
Hoàn toàn không giống Thiết Tâm Nguyên dùng quân chính quy để đánh, dùng bách tính vận lương. Ở đây do Lý Xảo ở sau áp trận, Mạnh Nguyên Trực dẫn đầu đội ngũ ba mươi vạn người lao thẳng vào Sa Châu không hề có phòng bị, sau khi dùng biển người nhân chìm Sa Châu, tiếp đến Trường Nhạc Thành cũng gặp họa tương tự.
Sau khi chiếm lấy Sa Châu và Trường Nhạc Thành làm cứ điểm, Lý Xảo và Mạnh Nguyên Trực mới bỏ lại người Hồi Hột, dẫn quân Tống, võ sĩ Thổ Phồn, Thanh Đường như hai mũi dao nhọn đâm vào trái quả ngọt Sơ Lạc Hà. Sau khi đánh bại tiên phong địch tới cứu viện, trong thế áp đảo, lại lần nữa dùng biển người kéo lên, rất nhanh lại có thêm thành trì thành đống đổ nát.
Thương vong cực lớn, nhưng Lý Xảo và Mạnh Nguyên Trực đều không ngại.
Huyết chiến, ngay từ đầu bọn họ đã lấy máu và chiến lợi phẩm kích thích sự cuồng bạo của tất cả mọi người. Mỗi lần có tiếng thuốc nổ rung chuyển mặt đất vang lên, với họ mà nói là tiếng tù và xung phong, trong khói đen mịt mù từng khuôn mặt hung tợn xuất hiện, khiến cả người Tây Hạ sớm quen với chiến trận cũng thất kinh.
Trương Hàn, vị quý tộc Tây Hạ, sau ba ngày kiên cường chống đỡ cuộc tiến công điên rồ nhất trên đời, tường thành bốn phía đã bị xác người chất đầy, đành dẫn chưa đến một nghìn tàn binh chạy vào Ngọc Môn quan.
Sự tàn bạo và vô úy mà ba mươi vạn người Cáp Mật thể hiện ra khiến cả nước Tây Hạ chấn kinh. Sau khi phong hỏa đài truyền tin Qua Châu thất thủ truyền về phủ Hưng Khánh, vị thái hậu trẻ Một Tàng thị hoảng hốt ra lệnh ca ca Một Tàng Ngoa Bàng bất kể thế nào cũng phải cố thủ Tuyên Hóa phủ, không để người Cáp Mật tiến vào Kỳ Liên Sơn nữa bước.
Nhưng Một Tàng Ngoa Bàng nhận được tin Qua Châu thất thủ, hắn chẳng hề để ý, chút tổn thất ở tây bắc có thể bù lạo gấp trăm lần ở Thanh Đường và Đại Tống, chỉ lệnh chủ tướng Tây Bình quân ti Trương Hàn cố thủ Túc Châu, lão tướng hoàng tộc Ngỗi Minh Vu tử thủ Tuyên Hóa.
Sau đó ánh mắt như sói đói theo dõi Hạt Chiên và Bàng Tịch đang đánh nhau bất phân thắng bại.
Người Cáp Mật chỉ là mụn lở ngoài da.
Một Tàng Ngoa Bàng cho rằng như vậy.
Cho dù người Cáp Mật có công phá Túc Châu, đoạt lấy Tuyên Hóa phủ cũng không làm thay đổi suy nghĩ của hắn.
Hành lang Hà Tây nam từ Ô Sào lĩnh, bắc tới Ngọc Môn Quan, đông tây giới hạn bởi sa mạc Đằng Cách Lý, Kỳ Liên Sơn và Long Thủ Sơn, dài chừng hai nghìn dặm, nơi rộng nhất chỉ tới trăm dặm mà thôi.
Nơi như thế có thể gọi là hiểm địa khắp nơi, là chốn binh gia tất tranh, đám dã nhân Cáp Mật muốn vượt qua hết hành lang Hà Tây là không thể.
Một khi đại quân chỉnh hợp xong, người Cáp Mật muốn rời khỏi hành lang Hà Tây phải xem Trương Hàn và Ngỗi Minh Vu có đồng ý hay không.
Nghĩ tới muội muội kiêu sa dâm dật là Một Tàng Ngoa Bàng nhíu mày, hắn không tin trong triều không có lão thần nào nhìn ra điểm yếu của người Cáp Mật, không có ai phán đoán ra người Cáp Mật xâm nhập quan trọng hay là đại chiến Thanh Đường và Đại Đống quan trong hơn.
Vậy mà muội muội lại muốn mình đi về kháng cự người Cáp Mật.
Trong chuyện này nếu nói không có nhân tố chính trị thì ai tin, may là mình có thể lờ đi cái lệnh bừa bãi này.
Thiết Tâm Nguyên đem đi hai mươi vạn người, Lý Xảo và Mạnh Nguyên Trực đem đi ba mươi vạn người, áp lực mọi phương diện ở Cáp Mật liền giảm đi trong thấy, dưới sự nỗ lực của Âu Dương Tu, mọi việc dần đi vào quỹ đạo, bóng dáng một quốc gia ổn định dần xuất hiện.
Lượng lớn nhân thủ trong tay làm việc xây dựng Cáp Mật thay đổi từng ngày.
Ở quốc gia khác, cùng lúc xây dựng tám tòa thành là chuyện nghe thấy đã điên rồ, nhưng ở Cáp Mật hiện nay thì lại hết sức bình thường, cả trăm vạn người cần công việc đổi lấy lương thực, cùng lực lượng hùng hậu không ngờ của công tượng doanh, khiến tốc độ xây dựng ở Cáp Mật còn hơn xa Đại Tống.
Tây Vực không chỉ sản xuất mã tặc hung hãn, bọn họ còn có người thợ giỏi nổi danh khắp thiên hạ, lại được Thiết Tam Nguyên chú tâm gây dựng, bây giờ công tượng doanh của Thanh Hương cốc thể hiện hào quang chói lòa của mình.
Vì thế đường xá nối liền thành thị cũng đang được tiến hành.
Hoang mạc ngày xưa rộng lớn hoang vu, nay đang có biến hóa long trời lở đất.