Ván cờ dài tới mấy cũng phải kết thúc, huống hồ Triệu Trinh và Triệu Uyển chẳng phải là người mê cờ, đến cuối cùng hai cha con chỉ tùy ý bỏ quân cờ vào khoảng trống, đến khi không còn kẽ hở nào nữa.
Triệu Trinh lần nữa đưa tay vuốt tóc nữ nhi:” Trời muộn rồi, con đi nghỉ đi, khi xuất giá nhất định phải là công chúa xinh đẹp nhất của Đại Tống.”
Triệu Uyển gật đầu, đột nhiên quỳ xuống đất, ôm lấy chân Triệu Trinh khóc lớn.
Triệu Trinh đứng ngây ra một lúc, ánh mắt dần chuyển từ ấm áp sang bi thương, cuối cùng không kìm được vung tay một cái, quân cờ bắn tứ tung khắp nơi, hai mắt đỏ rực như than. Sự hiếu thuận thương tiếc của khuê nữ càng khiến Triệu Trinh thấy những kẻ kia đáng hận cỡ nào, cơn giận cuối cùng bùng phát không thu hồi lại được, rống lên:” Tức chết trẫm rồi.”
Toàn bộ cung nga hoạn quan quỳ rạp xuống run lẩy bẩy.
Triệu Uyển đứng dậy vuốt ngực phụ hoàng, trong điện im phăng phắc, chỉ có tiếng hô hấp của hoàng đế.
“ Toàn bộ Y Lan điện chém tại chỗ.”
“ Toàn bộ Huệ Phong các chém tại chỗ.”
“ Nội phủ sứ Kha Huệ cùng mười ba sứ giả phía dưới chém tại chỗ.”
“ Thị vệ thân quân chỉ huy sứ, đô đốc cấm quân đầy đi Lĩnh Nam ... Không, đầy đi Cáp Mật, cả đời không được ân xá.”
Khi tiếng rống giận dữ của Triệu Trinh vang vọng khắp nơi lại làm Vương Tiệm yên lòng.
Khi sấm sét chưa phát ra, không ai biết nó sẽ giáng xuống người ai, giờ tốt rồi, giết xong những kẻ này, hoàng cung sẽ quay trở lại yên tĩnh hài hòa như xưa.
Còn về những kẻ hoàng đế muốn giết, trong mắt Vương Tiệm không ai vô tội, Liễu Phi sống ở Y Lan điện, còn Trương tần, Vương tần ở Huệ Phong các bình thường qua lại mật thiết với nội phủ sứ Kha Huệ.
Ba tên hoạn quan chưa bị thiến kia, hẳn chạy cửa Kha Huệ tiến cung.
Đám tướng lĩnh Lương Chiêm, Hà Khả Đạt, Thạch Lương Xán có trách nhiệm bảo vệ hoàng cung, thường ngày nói chim khó bay qua, ruồi chẳng thể lọt, thêm ba nam nhân vào nội cung, chúng khó thoát liên quan, đi đầy là nhẹ, chỉ là Cáp Mật hình như không phải thuộc Đại Tống.
Có điều cũng chẳng sao.
“ Nô tài tuân chỉ.” Vương Tiệm hô rất vang, nhặt lệnh bài điều binh lên, chạy ra ngoài.
Phát ra mệnh lệnh xong, Triệu Trinh như mất hết sức lực ngồi phịch xuống giường, Triệu Uyển đỡ phụ hoàng nằm xuống, đắp chăn lên, hỏi nhỏ:” Phụ hoàng có cần nữ nhi đi mời mẫu hậu tới không?”
Triệu Trinh nắm lấy bàn tay nhỏ của nữ nhi, hư nhược nói:” Mẫu hậu con rất bận, đừng gọi, phụ hoàng chỉ nhất thời không kìm được, nằm một lúc là khỏe ...”
Triệu Uyển gật đầu, sai Tiểu Châu Nhi đốt hương an thần, ngồi bên giường, trông coi phụ hoàng mắt khép lại tựa ngủ mà không phải ngủ.
Đêm xuân thời tiết vẫn giá lạnh, Bao Chửng khoác chăn dày đứng bên cửa sổ, nhìn cột khói bốc lên từ Trọng Khánh môn, khói đen lan đi che kín cả ánh trăng.
Hành lang có tiếng giáp binh đi lại, Bao Chửng giật mình vội đẩy cửa chạy ra, chỉ thấy ba đội võ sĩ kim giáp đang rời điện Đại Khánh, thị vệ phụ trách cửa cung cũng đang mở ra.
“ Đứng lại! Kẻ nào to gan như thế, dám mở cửa cung sau giờ cấm.”
Kim giáp võ sĩ tách ra, để lộ Vương Tiệm mặc áo choàng uy phong:” Bao long đồ ngài chớ ngăn cản là hơn, cha gia có kim bài, không cần cấm kỵ gì.”
Bao Chửng đi tới kiểm tra kỹ càng kim bài tới ba lượt mới trả lại:” Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
Vương Tiệm nhạt giọng:” Đêm khuya sương lạnh, ngài nên quay về thì hơn, chớ hỏi tới, đây là chuyện riêng của bệ hạ.”
Bao Chửng trầm giọng:” Hoàng gia không có chuyện riêng.”
“ Thường ngày cha gia và ngài bất hòa, nhưng chuyện này là muốn tốt cho ngài thôi, nghe cha gia đi.”
Bao Chửng chắp tay:” Vẫn mong đại bạn cho biết chuyện gì.”
Vương Tiệm kéo Bao Chửng sang một bên:” Triệu vương chết yểu, Liêu phi tự tận ... Bệ hạ nổi giận, ai ngăn cản cũng không có kết cục tốt đâu.”
Bao Chửng lảo đảo trời đất cuồng quay, lại một vị hoàng tử nữa chết yểu? Nhất thời chỉ biết đứng đó như trời trồng, Vương Tiệm dẫn người đi lúc nào cũng không hay.
Đến khi hồi tỉnh thì xung quanh không còn ai, vịn tường đi về phòng, thổi tắt nến, để cả quần áo ngồi trên giường, đôi mắt mang theo sự bi ai ánh lên lệ họa trong bóng đêm.
Ông trời muốn diệt Đại Tống sao?
…………. …………..
Thiết Tâm Nguyên lại một lần nữa tới ngôi nhà cũ của mình, lần này y đi qua cửa chính, thị vệ trên tường nhìn thấy nhưng không lên tiếng, đó là lệnh của Trưởng công chúa cùng hoàng đế, bọn họ sẽ vờ không thấy những gì xảy ra ở ngôi nhà đó trong vài ngày tới.
Mò mẫm bóng tối tìm được nến, ánh lửa vàng chiếu rọi cả gian nhà nhỏ.
Cầm đài nến đi vào phòng mẹ, vẫn gọn gàng sạch sẽ như xưa, trong giỏ thêu vẫn còn có đai lưng đang thêu dở, hình con hồ ly mới chỉ được cái đầu, chỉ có hồ ly nhà y mở miệng cười như thế thôi.
Đưa tay sờ bàn, nhìn ngón tay, thực sự là không dính lấy một hạt bụi.
Về tới phòng mình, thả người xuống giường, nhìn trăng sáng ngoài cửa sổ, lòng ôn lại mọi chuyện nhỏ nhất từng xảy ra ở nơi này.
Có lẽ đây là lần cuối cùng mình về đây rồi.
Sau khi rời khỏi Đông Kinh, y sẽ không nhớ lại nữa, nếu không sẽ khiến y trở nên yếu đuối.
Mưa xuống, nước tí ta tí tách nhỏ xuống con đường nhỏ trải đá bên ngoài.
Tiếng gõ cửa trong đêm mưa lạnh giá càng thêm rõ ràng.
Thiết Tâm Nguyên đứng dậy ra ngoài sân, mở cửa mời một vị khách béo tốt vào nhà:” Vừa rồi suy nghĩ nhập thần quá, nhà không có nước nóng, thất lễ với Vương thúc rồi.”
Người đi vào là Vương Tiệm, hắn vừa chấp hành mệnh lệnh của hoàng đế, đang hồi cung, nhìn thấy viện tử Thiết gia có ánh đèn liền gõ cửa đi tới.
“ Bao nhiêu năm qua chuyện ngươi làm Vương thúc này hài lòng nhất là trở về cưới Trưởng công chúa.” Vương Tiệm tự đốt chậu lửa, dùng quạt quạt khỏi xanh, nói rất bình đạm:
“ Uyển Nhi là một trong hai người quan trọng nhất trên thế gian này của ta, làm sao bỏ được, xin Vương thúc nói với bệ hạ, sớm cho ta cưới Uyển Nhi, để còn sinh thêm vài đứa con.” Thiết Tâm Nguyên lấy nước vào ấm, đặt lên bếp đun nước:
“ Tiểu tử, đối xử với công chúa cho tốt, nếu gửi gắm công chúa sai người, bệ hạ sẽ điên mất.”
Thiết Tâm Nguyên lấy làm lạ:” Có vẻ thứ này không hay có ở hoàng gia cho lắm.”
“ Mỗi lúc mỗi khác, bệ hạ liên tục bị đả kích, tâm tính thay đổi nhiều, biết vì sao nửa đêm canh ba mà ta còn lang thang bên ngoài không?” Vương Tiệm hôm nay nói rất nhiều, trước kia dù Giao Thừa tới Vương gia cũng không nói nhiều như thế:
“ Trong xe tù có ba vị đại tướng quốc triều, còn thuận tiện chém mấy chục cái đầu.”
Thiết Tâm Nguyên im lặng đun nước, y không còn lập trường hỏi tới mấy chuyện này nữa.
“ Vương thúc, nếu thấy khó sống quá có thể tới Cáp Mật, Tây Vực không hoàn toàn giống như ở Đại Tống nghĩ, có nhiều chốn thiên đường nhân gian.”
“ Ta nhớ câu này của ngươi rồi, nhưng không đi được, ta mà đi, bệ hạ càng thêm đáng thương.”