Hôn lễ bao người trông đợi, cuối cùng đã diễn ra đơn giản tới mức không thể đơn giản hơn.
Nông gia hôn yến, rượu thịt khong nhiều, tình cảm chẳng thiếu.
Vương Nhu Hoa chỉ huy một đám phụ nhân do Hầu thị đứng đầu tổ chức hôn yến cho nhi tử.
Hầu thị nhìn ngoài sân chỉ hơn chục bàn tiệc, khách khứa chẳng đến một trăm, chẳng có rước dâu tưng bừng khắp toàn thành, chẳng có vạn dân tung hô, đã oán trách tới lần thứ sáu rồi:” Thái hậu, làm thế này thì thực sự là quá sơ sài quá rồi, ngoài kia bách tính còn thấy áy náy.”
Vương Nhu Hoa bận rộn vớt mỳ ở bên trong nói ra:” Rượu thịt đều có cả, sơ sài ở chỗ nào?”
Hầu thị dậm chân:” Một bát mỳ thịt dê, hai đĩa rau, một bầu rượu, còn không sơ sài sao? Thế này không bằng cả hôn yến của nhà bình thường ở Đại Tống, làm sao xứng với đại vương?”
Vương Nhu Hoa múc nước dùng vào sáu bát mỳ, đặt lên khay gỗ, đẩy cho Hầu thị:” Mau đưa lên, đại vương chỉ là con một thợ rèn, bày vẽ làm gì?”
Thái hậu không thấy mất mặt, người ngoài nói được gì, Hầu thị đành hậm hực bê khay đi.
Vương Nhu Hoa lắc đầu cười, sai Trác Mã đi lấy hai vò rượu nho đưa lên, khua nồi kiếm một miếng xương còn khá nhiều thịt, sau đó ném cho hồ ly chầu chực.
Nhìn một đoàn người bận rộn trong sân, Vương Nhu Hoa tự hào, sơ sài sao? Nhi tử nàng cưới công chúa Đại Tống, chứng hôn là Hoạt Phật Thổ Phồn và gián nghị đại phu Đại Tống, xướng lễ là tài tử nổi danh Đông Kinh, phù rể là mãnh tướng cái thế thiên hạ, đón khách là phò mã Thanh Đường, thủ vệ tân phòng là kỵ sĩ Mã Mộc Lưu Khắc Ba Tư, thậm chí rót rượu còn là hai vị công chúa sắc nước hương trời của Thổ Phồn.
Nàng chẳng thấy sơ sài chỗ nào, đến hoàng đế Đại Tống thành hôn cũng chẳng long trọng như thế.
Đây gọi là bánh bao thịt, nhân ở bên trong mới đúng.
Hầu thị hổ thẹn mang bát mỳ lên cho Âu Dương Tu và Tát Già, luôn miệng nói:” Thất lễ quá ...”
Âu Dương Tu thần thái tự nhiên:” Bánh canh Thất ca do chính tay thái hậu làm giờ muốn ăn không dễ, chỉ ngửi mùi đã chảy nước miếng rồi, Hoạt Phật, lão phu ăn trước đây.”
Tát Già thành Hoạt Phật rồi, ngoại trừ mặc một cái áo mới thì chẳng có gì khác trước, cười lớn:” Nhân gian hỉ sự ở bát mỳ này, tiên sinh chậm đã, để lão phu ăn cùng.”
Hai người cười ha hả, cùng cầm đũa bê bát lên tận miệng, ăn như gió cuốn mây tan, làm Hầu thị ngạc nhiên không thôi.
Chẳng mấy chốc bát mỳ lớn không còn, đến nước canh cũng hết, Tát Già gật gù:” Ăn bát mỳ này làm lão tăng thấy đặt sự quật khởi của Bổn giáo ở Cáp Mật là chính xác nhường nào.”
“ Đúng là thế đường trăm dặm đi được chín mươi mới tính là một thôi, hôn yến này trong mắt lão phu đã hoàn tất mười dặm còn lại. “ Âu Dương Tu vuốt râu cười:” Một trăm cỗ xe lương thực, một trăm xe vải, năm trăm tăng binh, thật làm khó Hoạt Phật rồi.”
“ Tiên sinh chắc không tới với hai bàn tay trắng chứ?”
“ Nơi này có bảy mươi hai văn điệp thông quan, có thể vào Đại Tống từ bất kỳ nơi nào, cho dù là Tô Hàng cũng thế, đồng thoải tự do mua bán với quan phủ, Hoạt Phật thấy sao?” Âu Dương Tu lấy trong lòng ra một chồng văn thư, thứ này hắn có từ khi ở Đại Tống, nhưng tất nhiên khi nào Cáp Mật có đủ điều kiện mới lấy ra:
“ Đại thiện, đại thiện, vậy là thêm bách tính được cứu.” Tát Già chắp tay thi lễ:
“ Vậy là lão phu không lo Bổn giáo rút lui giữa chừng nữa, có thể đem lực lượng Bổn giáo tính toán vào kế hoạch của Thanh Hương quốc rồi phải không?”
“ Tất nhiên là thế.” Tát Già mỉm cười:” Tiên sinh thuyết phục được đại vương để Bổn giáo thành hộ quốc giáo của Cáp Mật, lão tăng càng có thể hiệu triệu tín đồ toàn thiên hạ ra sức vì Cáp Mật.”
“ Chuyện này bàn sau vậy, tân nhân đã ra rồi, chúng ta lên chúc mừng thôi.”
Tát Giả mặt vẫn tười cười, cùng Âu Dương Tu một trái một phải tới đón Thiết Tâm Nguyên và Triệu Uyển.
Thiết Tâm Nguyên mặc mãng long bào màu đen, một con ngũ trảo kim long quấn từ mép áo bào cho tới tận ngực, khuôn mặt hung dữ hiện ra, quét mắt nhìn bốn phương.
Áo này dựa theo cựu chế của Vu Điền làm ra, người Úy Trì tộc lần nữa nhìn thấy mãng long bào tái hiện, ai nấy mắt đỏ hoe.
Đầu đội tử kim vương quan khảm bảo thạch, Thiết Tâm Nguyên cảm giác nặng tới mười cân, cổ mỏi vô cùng, chỉ là bên cạnh Triệu Uyển đội phượng quan cực kỳ khoa trương, trọng lượng chỉ hơn không kém, y đành im mồm chấp nhận.
Triệu Uyển mặc bộ áo cưới tím, dùng kim tuyến theo phượng hoàng giang cánh bay, thực sự mà nói chẳng tôn thêm vẻ đẹp của nàng chút nào.
Hai bộ y phục cực kỳ trang trọng xa hoa này, bất kỳ ai mặc vào, người ta chỉ chú ý y phục mà thôi, con người không quan trọng nữa.
Vốn Âu Dương Tu muốn tổ chức đại điển đăng cơ cùng với hôn lễ, nhưng Thiết Tâm Nguyên từ chối, y kiên trì chính sách xây tường cao, tích trữ lương, hoãn xưng vương của mình.
Ít nhất phải hoàn toàn hấp thụ được lưu dân, đánh tan Khách Lạt Hãn rình rập mới có thể tổ chức đăng cơ.
Vương Nhu Hoa an bài hôn lễ cực kỳ đơn giản, không biến nó thành đại sự hàng đầu của Cáp Mật, mà coi như là phần thưởng một nông phụ vất vả một nắng hai sương rốt cuộc nuôi lớn nhi tử thành người.
Tủm tỉm ngồi chính giữa đại sảnh, đợi tiếp nhận khấu bái của nhi tử và nhi tức, kể từ lúc sinh Thiết Tâm Nguyên ra, nàng đã đợi giây phút này.
Âu Dương Tu vốn không đồng ý cho đại lễ khấu lạy, công chúa thành thân chưa bao giờ bái lạy công bà, ngược lại, để phù hợp với bối phận hoàng tộc, phò mã còn được nang lên ngang bằng phụ thân, đã là ngang hàng thế thì lấy đâu ra quỳ bái.
Vương Nhu Hoa rất ôn hòa, nhưng ở chuyện này nàng quyết không nhượng bộ, cho dù Âu Dương Tu có nói ra lý do bằng trời nàng cũng không đồng ý.
Thế là Triệu Uyển phải đứng ra chủ động nói với Âu Dương Tu, nàng gả cho người thì thân phận trước hết là nhi tức phụ Thiết gia, nhi tức quỳ bái phụ mẫu là đại lễ nhân luân.
Nếu ở địa phận Đại Tống, thế nào cũng có ngôn quan đàn hặc Triệu Uyển, nhưng giờ tới Cáp Mật rồi, Âu Dương Tu mang tâm lý hàng giao tận nơi là của người ta, huống hồ Vương Nhu Hoa tự nhận mình là nông phụ rồi, hắn ta còn đi tranh chấp thì mất thân phận, đành cắn răng chấp nhận.
Không thì sao? Trưởng công chúa còn ở trong nhà người ta rồi, có khi gạo đa nấu thành cơm, nếu hoãn nữa chẳng lẽ đợi khi đứa bé oe oe ra đời?
Trước sự chứng kiến của mọi người, Thiết Tâm Nguyên cùng Triệu Uyển hành lễ ba quỳ chín lạy với Vương Nhu Hoa.
Cảm tạ mẹ đưa y tới nhân gian, cảm tạ mẹ khổ cực nuôi y lớn thành người, cảm tạ mẹ vì y vất vả cả đời.