Thiết Tâm Nguyên cảm thấy vô cùng buồn chán, từ khi Tô Thức về Cáp Mật, y mất đi một người để huấn luyện.
Hành vi cướp bóc chém giết với Tô Thức mà nói là sự tổn thương nghiêm trọng, nó chẳng những đi ngược lại với sự giáo dục mà hắn được tiếp nhận, cũng đảo lộn nhận thức của hắn về con người.
Hắn không hiểu sao trên đời lại có thể có người tán độc, vô tình như thế, giết người như giết gà, cướp đi miếng ăn cuối cùng của trẻ nhỏ cũng chẳng hề áy náy.
Tiếp tục ở lại trong quân thì hắn sụp đổ mất, thế nên Thiết Tâm Nguyên phái hắn vận lương về Cáp Mật, sau đó chuyên môn ở Cáp Mật tiếp nhận lương thực.
Khi ở trong quân, Tô Thức thích cười không còn nữa, trông nghiêm túc hơn rất nhiều, Thiết Tâm Nguyên thấy Tô Thức cũ vẫn hơn, tâm linh của hắn yếu đuối quá, cả đời làm bàn giấy là được.
Trái ngược lại là Úy Trì Văn, thằng nhãi này mấy năm trước còn rất ngoan ngoãn, có chút nghiêm túc giống ông cụ non, từ ngày kết bạn với Cạc Cạc, thế là thành tệ hại vô cùng, thậm chí còn túm tóc một thiếu nữ quý tộc tới trước mặt Thiết Tâm Nguyên, hỏi y có thích không?
Thiếu nữ đó quả thực là mỹ nhân ở Tây Vực, Thiết Tâm Nguyên tặng cho Úy Trì Văn một cước thay cho câu trả lời, quân khốn kiếp này đúng là sinh ra để hoành hành Tây Vực.
Việc kiếm lương thực ngày một khó khăn, dưới sức ép của hai mươi vạn đại quân, Hồi Hột vương đã bỏ Biệt Thất Bát Lý rút lui.
Lần này ông ta thông minh hơn nhiều, bắt ép lượng lớn bách tính theo mình đi về phương bắc, đồng thời mang theo toàn bộ lương thực tìm được.
“ Kỳ thực Hồi Hột vương đã sớm có ý lui về phương bắc lánh nạn, sở dĩ ở lại Biệt Thất Bát Lý lâu như thế là vì đợi lương thực chín, nay thu hoạch xong, lui ngay không có gì lạ.” A Đại dùng ngón tay lớn chỉ lên bản đồ, cực kỳ khinh bỉ hành vi không đánh đã chạy của Hồi Hột vương:
Thiết Tam viết trên chậu cát:” Đánh không lại thì chạy tới chỗ an toàn liếm vết thương, đợi có cơ hội quay lại, đây là hành vi của mã tặc, một vị vương mà hành xử kiểu này thì sẽ không còn nhiều thời gian.”
Thiết Tâm Nguyên rất tán đồng lời này, Hồi Hột vương một khi không thể hiện được ý chí cần có của bậc vương giả, thủ hạ phía dưới sẽ nản lòng, đội ngũ còn lại sớm chia năm xẻ bảy thôi.
Hồi Hột vương không phải không rõ điều đó, nhưng ông ta không còn lựa chọn nào, nếu đánh với Thiết Tâm Nguyên, thực lực bị tổn thất, thế nào cũng có kẻ nảy ra ý chiếm đoạt, thà làm tên mã tặc còn hơn làm vị vương mất đầu.
Được làm vua thua làm giặc là thế.
Thời tiết phía bắc Thiên Sơn đã khá lạnh, đỉnh núi cao xa xa có chút màu trắng.
Tuyết sắp xuống rồi mà lương thực kiếm được vẫn còn xa mới đạt được yêu cầu của Thiết Tâm Nguyên.
Lần này xuất binh có thể nói là vô cùng gấp gáp, tướng sĩ và người Hồi Hột đại đa số phải ngủ ngoài trời, thứ giữ ấm chỉ có một tấm da dê và một cái thảm mà thôi.
Bình thường thì với người cùng khổ này cũng không phải là vấn đề gì, nhưng khi mưa thu liên miên, không có lều bạt, chết cóng không có gì lạ.
Bệnh dịch lan đi, nhiều người sốt cao, ho, đây là tin hiệu vô cùng nguy hiểm.
Những người bị mắc bệnh đều được Thiết Tâm Nguyên cho lên xe lớn đưa về Cáp Mật, bất kể là quân tốt hay người Hồi Hột đãi ngộ như nhau.
Trước kia khi còn làm mã tặc, đại vương từng nói, không bao giờ bỏ rơi người mình, không bao giờ. Một huynh đệ bị địch chém mất hai cái chân, một cái tay, hoàn toàn vô dụng, đại vương vẫn cứu sống, còn ban thưởng không ít tài vật, khiến tên đó giờ có cả lão bà, con cũng sinh ra rồi.
Quân tốt có đãi ngộ ấy thì còn hiểu được, người Hồi Hột không ngờ mình cũng được hưởng thụ đãi ngộ này.
Với người Hồi Hột mà nói, khi mắc bệnh chỉ biết cắn răng chịu, vượt qua được thì sống, không thì chết, còn về uống thuốc đó là đãi ngộ mà quý nhân mới có.
Trương Phong Cốt nấu rất nhiều thuốc chuyển tới dịch trạm, chỉ cần có xe kéo bệnh nhân tới, trợ thủ của hắn sẽ đưa cho người trên xe uống, uống xong lại lên đường.
Thuốc không phải thích hợp với tất cả mọi người, nhưng chí ít không khiến tình hình tệ hơn, người Hồi Hột không bị bệnh nhìn người bệnh nhai cả bã thuốc nuốt vào thì hâm mộ lắm.
Lúc đầu chỉ có bệnh nhân rút lui, đến khi tới thành Biệt Thất Bát Lý, Thiết Tâm Nguyên chỉ nhìn tòa thành trống không đó một cái là hạ lệnh toàn quân rút lui, tiến thêm nữa cũng vô ích, Hồi Hột vương không để lại gì nữa rồi.
Mưa lạnh không dứt không cho phép Thiết Tâm Nguyên ở lại Bắc Thiên Sơn nữa, một khi trận mưa này ngừng, chỉ cần gió bắc thổi tới là tuyết rơi xuống lấp đường.
Cây hồ dương màu vàng từng mảng từng mảng nối nhau kéo tới tận chân trời, trên núi thấp thoảng màu lá đỏ, cảnh sắc mùa thu Tây Vực đẹp não nùng. Chẳng ai có tâm trạng thưởng thức cái đẹp đó, vì nó chỉ truyền đi một thông điệp đáng sợ, mùa đông khắc nghiệt đang tới.
Ranh giới thu đông kỳ ở Tây Vực kỳ thực không rõ ràng, vận may tốt thì mùa thu sẽ rất dài, không may thì giữa tháng tám tuyết rơi đầy trời chẳng phải là câu nói đùa.
Hai mươi vạn người tới Bắc Thiên Sơn tận hai tháng, trong hai tháng này, bọn họ không lãng phí một hạt lương thực nào của Cáp Mật, ngược lại còn mang về vô số lương thực.
Tuy không thể nói là đã giải trừ nguy cơ lương thực ở Cáp Mật, ít nhất cũng hóa giải phần nào, nếu như đám Mạnh Nguyên Trực cũng làm được điều ấy, chịu khổ thêm chút nữa bọn họ có thể vượt qua được mùa đông rồi.
Trên đường về bọn họ đi qua thành Đồ Linh, nơi đó đã bị cướp sạch, chỉ còn lại đống đổ nát hoang tàn.
Thiết Tâm Nguyên dừng lại tới đường hầm đôi huynh đệ Hồi Hột ẩn nấp, chỉ còn lại chăn đệm, không thấy người đâu, y không có thêm bất kỳ hành động nào, lại lệnh đội ngũ lên đường.
Năm trăm dặm đường, mang theo vật tư nặng nề, bọn họ phải đi mất chín ngày, mưa thu gây phiền toái cực lớn cho cuộc hành quân.
Tới gần Thiên Sơn, mưa biến thành mưa kèm tuyết, người và gia súc mũi phả hơi trắng đậm đặc, cả đội ngũ im lìm bước đi, không ai muốn nói chuyện.
Thiết Tâm Nguyên cưỡi ngựa đứng trên đồi cao nhìn đội ngũ của mình như con rồng khổng lồ vắt ngang toàn bộ hoang mạc, tiền quân đã tiến vào Thiên Sơn lộ, trung quân đang ở bình nguyên, hậu quân thì tận đường chân trời, cực kỳ hùng tráng, y không khỏi thỏa mãn.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.