Phía bắc Thiên Sơn thật giàu có.
Thiết Tâm Nguyên không chỉ một lần phát ra lời cảm thán như vậy.
Cảm giác ở tay cực tốt, thậm chí bản thân y không biết một bàn tay của mình từ khi nào trèo lên ngực một thiếu nữ rồi, sự êm ái đó khiến y không muốn rụt tay lại.
Thiếu nữ chớp chớp mắt:” Cha và ca ca ta có thể tiếp tục giúp ngài vận chuyển lương thực không?”
“ Kỳ thực ngoài hoàng kim và lương thực ở nhà nàng ra, ta không cần gì hết.”
Thiết Tâm Nguyên cười như ánh nắng, gian nan rụt tay lại, vừa rồi cái tay kia không chú ý phạm sai lầm, không thể dung túng, nếu không tên ngốc Bao Tử sẽ về mách mẹ.
Vương Nhu Hoa rất lo nhi tử của mình sẽ giống các đế vương khác, nên khi y đi xuất chinh, nghiêm khắc cảnh cáo, nếu y buông thả làm bậy, sẽ dùng tới gia pháp.
Thiết Tâm Nguyên đến giờ vẫn không biết nhà mình có gia pháp, nhưng mà y tin, nếu làm bậy, mẹ sẽ chế ra gia pháp, hoặc roi mây, hoặc gậy gỗ, phải xem mức độ phạm sai lầm của mình.
Triệu Uyển cũng đinh ninh dặn dò, không được trêu hoa ghẹo cỏ bên ngoài, ba ngày trước khi đi, y được hưởng trọn ôn như trên đời, kết quả là ngày đầu hành quân suýt ngã trên ngựa xuống.
Nuốt nước bọt vỗ về những nữ nhân đáng thương kia, Thiết Tâm Nguyên quay lại doanh trại, A Nhị đang tính toán tuyến đường hành quân mới.
Những thành trì lớn ở phía bắc Thiên Sơn đã bị quân đội Khách Lạt Hãn càn quét một lần rồi, nhưng những thành bảo nhỏ hơn hoặc ở nơi kín đáo hơn vẫn an toàn, vì người Khách Lạt Hãn không muốn hao phí thời gian, nơi này quá rộng, muốn tìm ra những nơi như vậy không có người đương địa dẫn đường là rất khó khăn.
Thiết Tâm Nguyên không có khó khăn này, vì những người đang vận lương kia chính là cư dân bản địa, có thể quay lại cướp bóc đám quý tộc nhà giàu chèn ép mình, bọn họ phát ra nhiệt tình cực lớn.
Nơi thực sự giàu có là thành bảo nhỏ chứ không phải thành thị lớn phồn hoa.
Khi đại quân Khách Lạt Hãn tới, đám nhà giàu quý tộc đem hết tài phú lương thực tới thành bảo nhỏ bí mật.
Giờ đều làm lợi cho Thiết Tâm Nguyên.
Hai trăm chiếc xe lớn được mười võ sĩ áp tải đi về Thiên Sơn, cái tòa thành bảo nhỏ tên Ải Sam này đã hoàn thành sứ mạng của nó.
Bên ngoài thành Ải Sam còn có nhiều những mảnh ruộng lúa mỳ chờ thu hoạch, số lúa mỳ này với thành Ải Sam mà nói là quá dư dả, nhưng với đội quân đói khát của Thiết Tâm Nguyên chẳng đáng gì.
Chỉ vẻn vẹn một buổi sáng, lùa mì đã bị gặt hết, nhiều quân tốt vừa hành quân, vừa dùng tay vò hạt lúa mì, thổi vỏ đi, cho vào túi của mình, tới tối dừng lại còn phải sấy khô. Đại vương đã nói số lúa mỳ này là quân lương thời gian tới của họ.
Mười lăm vạn người hành quân tất nhiên không giống trước kia làm mã tặc chỉ huy vài trăm người.
Đại quân dù chia thành bốn đường như châu chấu quét qua tòa thành nhỏ, người đi theo Thiết Tâm Nguyên vẫn cực nhiều.
Đông người thì chỉ riêng chỗ nghỉ chân cũng là vấn đề, trời tối Thiết Tâm Nguyên hạ lệnh dừng lại, tức thì những đống lửa đốt lên kéo dài tới năm dặm.
Quân đội và người Hồi Hột hoàn toàn tách biệt, cả chỗ cắm trại cũng thế, không phải Thiết Tâm Nguyên bỏ mặc họ, mà y không bảo vệ nổi, một khi có chiến sự, đám bách tính kia bỏ chạy thì số quân đội ít ỏi của y sẽ bị cả mười mấy vạn người xô tan mất.
Phía bắc Thiên Sơn vào cuối tháng bảy ngày thì nắng nóng tới cháy da, trời vừa tối nhiệt độ tức thì giảm mạnh, đến đêm khuya không có chiếc áo lông thú ấm áp là không chống chọi nổi. Chỉ một tháng nữa thôi ban ngày vẫn nóng, song buổi tối sẽ bắt đầu kết băng, chỉ cần có gió lớn là tuyết sẽ phủ đầy mặt đất.
Vì thế bọn họ phải trở về Cáp Mật trước khi trời đổ tuyết, nếu không chết đói là chuyện nhỏ, một khi tuyết lớn phong tỏa Thiên Sơn lộ, số người y dẫn theo sẽ bị Hồi Hột vương và Khách Lạt Hãn chiếm đoạt sạch.
Thiết Tâm Nguyên và các tướng quân của mình ngồi quanh đống lửa ăn tối, cũng chỉ có lúa mỳ nấu chín , tuy tươi, nhưng tiêu hóa thì rất khó.
Thiết Tâm Nguyên ăn một bát rồi thôi, uống ngụm nước pha mật ong, không có thứ này nhuận tràng, hậu quả khó lường.
“ Thám báo đã về chưa?”
Thiết Tam Bách đặt bát xuống trả lời:” Còn vài ngày nữa cơ, nơi này cách Yên Kỳ tới ngàn dặm, đi về không nhanh như thế.”
Thiết Tâm Nguyên xoa xoa tay bên đống lửa:” Ta chỉ muốn mau mau vận chuyển thật nhiều lương thực về, đến khi không còn bách tính Hồi Hột vướng chân nữa, ta mong Khách Lạt Hãn tới đây đọ sức một phen, xem thực lực của đội quân khét tiếng này thế nào.”
A Nhị lắc đầu:” Khả năng là Khách Lạt Hãn đã có ý rút lui, nếu không bọn chúng đã chẳng chỉ để ba vạn quân ở Cao Xương, còn quân bản bộ lui về Yên Kỳ.”
Thiết Tâm Nguyên đôi lúc cảm thấy hai cái đầu cũng tiện lắm, trong khi A Nhị nói, A Đại vẫn ăn thoải mái mà chẳng hề có chút bất tiện nào:” Đừng quên chuyện Khách Lạt Hãn làm vào năm ngoái, đợi mùa đông tới, cát chảy bị gió thổi đóng băng còn cứng hơn đá, bọn họ có thể thẳng tiến tới Cáp Mật.”
Thiết Tam Bách là thủ lĩnh thám báo, nên hắn am hiểu địa hình:” Đại vương quên rồi, dù có vượt qua được cát chảy còn Đại hoạn quỷ mị thích và hãn hải, hai nơi này chỉ có thể đi qua vào hai mùa hè và thu. Mùa đông ở hãn hải thường có gió lớn, nếu gặp phải cả đội quân bị chôn vùi cũng là chuyện thường thấy. Không người bình thường nào lại dẫn quân qua hai nơi này vào mùa đông.”
A Nhị vẽ một cái bản đồ đơn giản:” Nếu đại vương vẫn lo chúng có cách vượt qua nơi này đánh lén, chúng ta có thể để lại một đạo quân ở núi sa thạch, quân đội của Khách Lạt Hãn dù qua được hãn hải, lúc đó cũng kiệt quệ cực điểm, hẳn không còn chút sức chiến đấu nào nữa.”
Năm xưa ngoại tổ phụ nói y quá đa nghi, vì thế Thiết Tâm Nguyên luôn cố tỏ ra quyết đoán, ở phương diện dùng người, y nỗ lực dùng người thân, người của mình, nếu không xác định được phẩm cách một người thì y thà không dùng. Nếu nhất định phải dùng như quan lại Đại Tống, không cần phải tín nhiệm, chỉ cần họ làm việc dưới sự giám thị của mình là được.
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu đuổi nghi ngờ của mình đi, quay sang hỏi Úy Trì Văn:” Chúng ta đã kiếm được bao nhiêu lương thực?”
“ Đại vương, chỉ chưa đầy một vạn đảm đưa về Cáp Mật, còn đại quân chỉ đủ lương thực sáu ngày.” Úy Trì Văn báo cáo ngắn gọn:
“ Vậy xác định mục tiêu ngày mai chưa?”