Thiết Tâm Nguyên bật cười trước lời đe dọa ngớ ngẩn đó:” Huynh là Nhất Phiến Vân, gia quyến của huynh đang ở Đông Kinh, đâu ra để giết?”
“ Lúc đầu không có, nhưng ta một mình ở Khiết Đan thì người ta sẽ thấy ta không có thành ý, vì thế ta kiếm vài lão bà và nhi tử, còn cả khuê nữ. Thời buổi này chỉ cần bỏ số tiền xứng đáng, liền có người làm lão bà của ngươi, có người gọi ngươi làm phụ thân.” Hứa Đông Thăng thở dài:” Vậy là bây giờ người ta có thóp để nắm rồi.”
Thiết Tâm Nguyên ngẩn ra:” Nếu vậy huynh mà không về thì những người đó chết chắc rồi?”
“Người ta nhận của ta tám mươi lượng hoàng kim thì phải chuẩn bị tinh thần để ta dùng kế kim thiền thoát xác, đó là chuyện nhỏ, đại vương đừng hỏi nữa, giờ quan trọng là chúng ta liệu có trục lợi được gì từ chuyện Da Luật Trọng Nguyên tạo phản không?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Không có cách nào hết, chúng ta còn đang toàn lực tiêu hóa người Hồi Hột, nếu tham lam sẽ như rắn cố nuốt voi, vỡ bụng mà chết.”
“ Một quốc gia như Khiết Đan không dễ dàng cho chúng ta thừa cơ trục lợi đâu.”
Hứa Đông Thăng nhịn đau ngồi dậy:” Nếu vậy ta về Khiết Đan, nơi đó có lợi ích lâu dài của chúng ta, chỉ cần nói chúng ta trong thời gian ngắn không có năng lực xuất binh, phải đợi hai năm nữa.”
“ Hà, không ngờ Cáp Mật của chúng ta trong thời gian ngắn lại thành như thế, nếu như năm ngoái, lời chúng ta chỉ như đánh rắm, giờ chúng ta đánh rắm, Da Luật Trọng Nguyên cũng phải nghe, chỉ cần đại vương có đủ thực lực thì ta đủ chỗ dựa.”
“ Giờ ta dẫn người Khiết Đan đi chơi, cho chúng thấy sự cường đại của Cáp Mật.”
Hứa Đông Thăng tới rất bất ngờ, đi càng đột ngột.
Triệu Uyển từ gian trong đi ra, nhìn vải dính máu trên mặt đất, tò mò hỏi: “ Cái người đó làm sao vậy? Lại mặc mỗi cái quần cộc đi gặp đại vương?”
“ Ha ha ha, hắn chuyên môn tới để cho ta nhìn thấy cái mông bị thương đấy.”
Triệu Uyển ôm hai vai rùng mình:” Chàng nhìn rồi à?”
“ Nhìn rồi, còn giúp hắn rắc ít thuốc trị thương.” Thiết Tâm Nguyên nhìn Triệu Uyển mặt đầy vẻ quỷ dị:” Người đó chính là Hứa Đông Thăng thương nhân kiêm cường đạo của Kinh Triệu phủ, tuy rất thô lỗ, nhưng là người mưu trí, vừa rồi muốn thông qua phương thức không phải xấu hổ đó nói với ta, hắn hoàn toàn thần phục ta rồi.”
Một người quy hàng một người, bản thân không còn thể diện gì để nói, Hứa Đông Thăng chẳng qua làm một cách đơn giản thô bỉ một chút mà thôi.
Cách này nói ra kỳ thực không tệ, một nữ nhân cởi quần thì người ta chỉ người dâm dục, một nam nhân không phải loại Long Dương Quân mà cởi quàn trước mặt nam nhân khác là đại sỉ nhục, khác gì đem tôn nghiêm cho người khác trà đạp.
Hứa Đông Thăng chưa phải làm một cách vô sỉ nhất, hắn dùng vết thương che đậy, một người quanh năm sinh hoạt trên lưng ngựa, nếu nói cưỡi ngựa bị cọ nát mông, Thiết Tâm Nguyên có tin thì Hứa Đông Thăng cũng chẳng tin.
Trước kia ở Khiết Đan, Hứa Đông Thăng cũng biểu thị quy thuận Thiết Tâm Nguyên, nhưng khi đó là do cảm động.
Giờ thì khác, riêng quốc gia hơn trăm vạn người xuất hiện, Hứa Đông Thăng thể hiện thần phục một cách triệt để nhất.
Nói ra cũng lạ, trên Thiên Sơn mây mù bao phủ, tuyết rơi liên miên, về tới Cáp Mật thì nắng chiếu rực rỡ.
Thiết Tâm Nguyên về tới Cáp Mật thì nơi này khác nhiều rồi, tuy vẫn người đông nghìn nghịt, nhưng không thấy ăn mày hình thù quái dị, điều này chứng tỏ mỗi người đều có chỗ ăn cơm.
Người tới chỗ quan phủ xin làm việc là sẽ được cho ăn, đây là chuyện công bằng, còn về phần người mất năng lực làm việc thì ăn cơm quan phủ, là tiếp nhận ân điển của quan phủ.
Thiết Tâm Nguyên nhìn thấy rất nhiều nơi có khói bếp bốc lên thì rất vui vẻ, y không ngờ thành Cáp Mật vẫn còn nhiều nhà giàu như thế.
Từ xưa tới nay người giàu sống tốt hơn người nghèo.
Dù đó là câu nói rất thừa thãi, Thiết Tâm Nguyên vẫn cảm thán như thế.
Thành Cáp Mật khá sạch sẽ, chỉ là trong thành chẳng có cây cối gì cả, lần trước thanh lý toàn thành đã dọn sạch rồi, phóng mắt nhìn quanh toàn là căn nhà trơ trọi, người Hồi Hột không có thói quen trồng cây, lác đác có ít cây non trước vài cửa hiệu, nhìn biển hiệu thì không phải người Hán cũng người Tống, bọn họ hi vọng cây nhỏ trưởng thành sẽ đẹp lại bóng mát.
Có thể tự mình nấu cơm ăn ở nhà là người giàu, bây giờ khác biệt giữa người giàu và người nghèo ở Cáp Mật là có ăn cơm ở nhà không?
Buổi sáng cuối thu ở Cáp Mật, mặt sông bị sương mỏng bao phủ, nước sông trong vắt nhưng lạnh vô cùng, lúc này ở trên bến tàu lúc nhúc người.
Phu khuân vác lưng trần mang những kiện hàng nặng nề đi qua ván thuyền rung rung lên bến, thương nhân mặc áo choàng lông liên tục thúc giục phu khuân vác nhanh chân thêm một chút.
Thuyền đã đầy hàng thì thuyền lão đại quát tháo gọi thủy thủ, bọn họ sắp lên đường.
Một thủy thù từ trong căn nhà gỗ bên sông nhảy ra, tay còn cầm áo, loạng choạng chạy về bến sông.
Một nữ tử Hồi Hột vươn mình qua cửa sổ hét lớn:” Nếu ngươi còn lương tâm hãy nhớ kỹ ta.”
Chẳng biết thủy thủ kia có nghe thấy không, tốc độ chạy của hắn chẳng giảm chút nào, nhảy vội lên thuyền mới quay lại vẫy tay với nữ tử Hồi Hột đằng xa.
Thiết Tâm Nguyên bọc kín toàn thân trong áo choàng, ngồi quán trà bên bến tàu nhìn đội thuyền lên đường.
Thủy đạo không dài, từ Thủy Long khẩu tới Hoàng Dương lâm, tổng cộng ba bốn trăm dặm, nhưng là yếu đạo nối liền khu vực phồn hoa nhất của Cáp Mật, ở đây có thể coi nó là Đại Vận Hà.
Người kiếm sống dựa vào con sông này không dưới ba vạn.
Thiết Tâm Nguyên thuận tay bỏ lại mấy đồng lại rồi đi, vừa rồi y nghĩ, có nên đào con sông nối liền sông Cáp Mật với hồ Ba Lý Khôn hay không?
Hứa Đông Thăng đi bên cạnh Thiết Tâm Nguyên nhưng chú ý tụt lại một chút, không đi ngang bằng.
“ Chúng ta chủ yếu phát triển khu vực này, những nơi khác để địa phương tự làm, nếu chúng ta đủ cường đại, đủ giàu có, chúng ta dù nói nhỏ, toàn thế giới cũng phải nghiêng tai lắng nghe.” Làm đại vương có một cái phiền, đó là Thiết Tâm Nguyên thi thoảng lại phải thốt ra lời khí thế hào hùng như vậy:
“ Đúng thế, chúng ta không cần có địa bàn quá lớn, chỉ cần thuế quan ra ngoài có thể thu được tiền thuế, chẳng cần xây thành khắp thế giới làm gì.” Đại vương cảm khái, bên cạnh không ai hưởng ứng sao được, Hứa Đông Thăng tiếp lời luôn:” Đại vương, người Khiết Đan đang đi khắp địa bàn chúng ta nhòm ngó, cứ kệ chúng như vậy sao, chẳng may chúng nảy lòng tham thì sao?”
“ Đánh đuổi chứ làm sao, chúng ta giả heo là để ăn thịt hổ, nếu không dám ăn thì thành heo thật rồi, mà cho dù không để chúng xem, chúng không biết hư thực của chúng ta à? Trong Thanh Hương thành có cả cửa hiệu do người Khiết Đan mở rồi, chúng không lạ gì tình hình ở đây.”
Hứa Đông Thăng gật đầu:” Để thuộc hạ về tra cho rõ, sau đó chặt đứt hết những tuyền ngầm này.”
“ Chuyện đó không cần thiết, người ta lại phái kẻ khác tới thôi, chúng ta biết là đủ rồi. “ Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Lão Hứa, sau này định làm gian thần à, từ lúc tới đây toàn nói xuôi theo lời ta, không dám góp ý gì hết.”
- Ha ha, đại vương không làm gì sai, thuộc hạ góp ý làm gì, tự chuốc lấy khó chịu à?
“ Cũng phải, dù sao huynh có đưa ra được chủ ý quái gì hay ho đâu ..” Ở cùng Mạnh Nguyên Trực và Hứa Đông Thăng là cái mồm Thiết Tâm Nguyên rất ác độc, thành thói quen rồi, không cần sửa.
Cũng là thông qua phương thức này cho Hứa Đông Thăng thấy, mình đối với hắn vẫn như trước kia, rất mệt, nhưng cần thiết.