Bao Chửng chỉ cần nhìn thái độ của Thiết Tâm Nguyên là biết tính toán của y, hiện giờ có thể nói, lợi ích hai bên đang nhất trí, hay nói cách khác Cáp Mật có giá trị lớn với Đại Tống, ông ta không giấu “ Vốn sớm có rồi, mới đầu bọn ta muốn nâng đỡ Vu Điền, đáng tiếc quốc gia đó danh tồn thực vong. Thứ tới là muốn liên kết với Ba Tư gây sức ép với Tây Hạ, trong đó ngươi là mắt xích quan trọng, nếu ngươi theo Mục Tân đạt được vị trí cao ở Ba Tư sẽ là cầu nối hai bên.”
“ Kết quả ngoài dự liệu, ngươi không đi Ba Tư , nhưng lại lập nên Vu Điền, không phải tộc ta ắt có lòng khác, nâng đỡ ngươi tốt hơn nâng đỡ người khác.”
“ Nhưng các vị kỳ thực không xét tính khả thi của nó phải không, cũng chẳng cần biết liệu ta có bị người ta băm thành tám mảnh hay không, đúng không?” Dù từ lâu đã hiểu, nhưng khi Thiết Tâm Nguyên nói ra những lời này không khỏi có chút tức giận:
“ Nói thật là không, bản thân đây là kế hoạch thành hay bại cũng được, thành thì thu hoạch lớn, bại chỉ mất vài người thôi, không phải chuyện lớn.” Bao Chửng nói tới đó nhìn về phía góc:” Mạnh Nguyên Trực, ngươi cho rằng dán lên bộ râu vàng, mặc y phục người Hồ, thì có thể qua được mắt lão phu sao? Uế loạn cung đình là tội gì? Ngươi nghĩ rằng ỷ vào võ công cao siêu là triều đình phải bỏ qua cho ngươi?”
Thấy Mạnh Nguyên Trực thường ngày hào hùng mà đối diện với lời chất vấn của Lão Bao chỉ biết cúi đầu uống rượu, không phản bác được nửa câu, Thiết Tâm Nguyên chẳng bất ngờ. Mạnh Nguyên Trực luôn mang tâm lý có lỗi với Đại Tống, trường hợp này hắn yếu thế là đương nhiên.
Dù sao là thuộc hạ của mình, Thiết Tâm Nguyên không thể không bênh vực:” Tây Hạ chính là quái vật biến thái sinh ra do loại tâm thái này của các vị đấy.”
“ Cho dù ngươi có thành Lý Kế Thiên thứ hai thì sao nào? Tình huống có thể tệ đến đâu, Tây Vực có chiến tranh không ngừng thì Đại Tống chúng chỉ có lợi mà thôi.” Bao Chửng thản nhiên nói:
Thiết Tâm Nguyên cười nhạt trong lòng, Đại Tống từ khi nào đã trở nên khí phách được như thế chứ? Chỉ toàn là suy nghĩ viển vong trong lòng, đến khi thực hiện lại không dám.
Muốn đánh Thanh Đường lại không dám trao quyền lớn cho tướng lĩnh, chia quân sáu đường chính là minh chứng tốt nhất bản chất quan văn, tính toán thì táo bạo, thực hiện thì nhát gan.
Tuy nhiên vạch mặt ra chỉ sướng mồm thôi, trừ làm người ta thẹn quá hóa giận không ích gì, Thiết Tâm Nguyên quay lại đề tài trước đó:” Không nói chuyện vô nghĩa nữa, vào đề tài chính đi, nếu các vị có thể phái người Thái học tới chỗ ta, ta sẽ trả bổng lộc gấp ba lần Đại Tống, cung kính với họ như thần, để hào quang thánh nhân chiếu rọi tới thần dân Cáp Mật mông muội của ta. Còn về phần người mật điệp ti thì phái ín ít thôi ....”
“ Được, nếu thế tới lượt lão phu nói chút điều kiện rồi.”
Hai người thương thảo cho tới tận khi trăng lên giữa trời, khi Bao Chửng đi, bốn xung quanh vang lên tiếng ếch kêu ộp oạp náo động.
Có trời mới biết ông ta ngầm mang theo bao nhiêu hộ vệ.
“ Chúng ta đi thôi.” Mạnh Nguyên Trực cởi áo choàng người Hồ, sốt ruột giục:
Thiết Tâm Nguyên ung dung nói:” Hai ngày trước còn hừng hực khí thế, dám một mình xông vào trạch viện Hồ Nỗ Lỗ Nhĩ, chơi đùa với đái ngự khí giới như trẻ con, vậy mà giờ vì một câu nói của Lão Bao lại sợ như thế à?”
“ Ta .. Ta ...” Mạnh Nguyên Trực ấp úng một hồi:” Ta ngủ với phi tử của hoàng đế, nói thế nào cũng là có lỗi.”
“ Huynh có lỗi thật, nhưng ở Khiết Đan huynh đã mạo hiểm tính mạng trả hết rồi, huống hồ người ta vốn nhiều nữ nhân, chẳng coi chuyện này vào đâu, huynh lại chẳng phải như Liễu thị, mục đích làm hỗn hào dòng máu Triệu gia. Nếu họ thực sự coi là nghiêm trọng đã không lập tức lợi dụng chuyện đó đẩy huynh tới Tây Vực, Bao Chửng cũng đã cho người xông vào băm vằm huynh trước rồi mới nói chuyện với ta sau.
Thiết Tâm Nguyên nheo mắt hỏi:” Giả sử có kẻ ngủ với lão bà của huynh thì huynh sẽ làm gì? Lợi dụng chuyện đó để làm lợi cho mình à?”
Mạnh Nguyên Trực nghiến răng:” Lão tử cho hắn một đao làm hai mảnh.”
“ Thế không phải xong rồi sao?” Thiết Tâm Nguyên phủi đít đứng dậy:” Bởi thế ta nói huynh không cần áy náy, nếu không chỉ tự biến mình thành kẻ ngốc thôi.”
Bao Chửng lúc nãy chỉ nói một nửa.
Thiết Tâm Nguyên khống chế Cáp Mật phù hợp với lợi ích của Đại Tống, Đại Tống tự khống chế Cáp Mật chẳng phải càng có lợi ích lớn hơn sao?
Loại lời đó không nói ra ngoài, cho dù Thiết Tâm Nguyên có biết tính toán của Triệu Trinh thì cũng phải chấp nhận sách lược này, âm thầm tìm cách ứng phó thôi.
Giống như khi nương nhờ sự bảo hộ của Da Luật Trọng Nguyên thì cũng phải đối phó với âm mưu thôn tính của họ vậy.
Đó là quan hệ bình thường giữa quốc gia.
Quan văn Đại Tống có thể làm gì, Thiết Tâm Nguyên biết rất rõ, vì y được giáo dục một cách có hệ thống ở Thái học.
Truân điền, khai hoang, điều phối nhân lực, chuẩn bị vật tư, tính toán được mất, cân nhắc dân tình, vỗ về bách tính, đó không phải việc tùy tiện tóm một người là làm được.
Tinh anh sĩ đại phu là quân cờ cường đại nhất trong hoàng đế Đại Tống.
Triệu Trinh sau khi biết Thiết Tâm Nguyên chiếm lĩnh được một địa bàn ở Tây Vực, hơn nữa cơ bản đứng vững chân, ý nghĩ đầu tiên là muốn biết y có những nhân thủ giúp đỡ thống trị này hay không?
Bao Chửng thử thăm dò một chút liền biết đáp án rõ ràng, không khác dự liệu bọn họ là bao, bên cạnh Thiết Tâm Nguyên chỉ có một đám mã tặc giỏi chém giết.
“ Vậy là bên cạnh y chỉ toàn một đám võ phu?” Triệu Trinh nằm trên giường gấm, mỉm cười hỏi:
Bao Chửng cũng cười, tình hình tốt hơn họ dự đoán, chắp tay nói:” Bệ hạ nhìn xa vạn dặm, lão thần tới gặp y thì bên cạnh chỉ toàn võ sĩ, người địa vị cao nhất chính là tên Mạnh Nguyên Trực kia.”
Triệu Trinh hừ một tiếng:” Trẫm làm hoàng đế thật ủy khuất.”
Bao Chửng vờ như không nghe thấy câu này, tiếp tục:” Thiết Tâm Nguyên cường liệt khao khát sĩ tử của chúng ta, đến mức tự biết sẽ lộ ra điểm yếu vẫn đưa hậu đãi lớn mong chúng ta gửi người tới.”
“ Năm xưa trẫm không nên mềm lòng như vậy, để rồi giờ đây y có chút vây cánh, dám mưu đồ nữ nhi của trẫm.” Triệu Trinh bực bội:
Bao Chửng cười khà khà:” Bệ hạ năm xưa không nhìn nhầm người, một thân một mình tới Tây Vực, hơn hai năm đã có thể tự lập quốc, Thiết Tâm Nguyên thực sự xứng danh anh tài.”
Triệu Trinh nghe ra:” Vậy là khanh đồng ý làm mai giúp y rồi?”
Bao Chửng buông một tiếng thở dài cảm thán:” Lão thần tuổi ngày một nhiều, nên ngày càng thích thấy cảnh ấm áp nhân gian, nhìn thấy đôi người ngọc tình đầu ý hợp, thành đôi thành cặp, trong lòng cũng vui vẻ.”
Triệu Trinh đứng dậy, ra cửa sổ, hơi đưa tay che ánh mặt trời chói chang của màu xuân, nhìn cây liễu to bằng miệng bát:” Cây liễu kia trẫm đào về từ bên Hoàng Hà vào năm Khánh Lịch thứ sáu, nay nó đã có thể cho bóng mát, ái khanh già, trẫm cũng đã già.”
“ Vốn còn định lấy vương tử các nước ra làm khó y một hồi, giờ không cần nữa, con khỉ đó đã dốc hết thành ý, xem ra trong tay không còn gì, khanh đi nói với y, có thể nạp cát được rồi.” Triệu Trinh phất tay:
Bao Chửng nhận lệnh, khom người cáo từ.