Ở sự việc liên quan tới Thiết Tâm Nguyên, bảo Triệu Trinh không có chút hối tiếc nào là không thể, bởi vì rõ ràng chuyện này đáng lẽ có thể có kết cục tốt hơn, nhưng hối tiếc chỉ trong tích tắc mà thôi, đa phần suy tính của Triệu Trinh là làm sao tận dụng cho có lợi nhất.
Vì thế dùng giọng trưởng bối nói căn dặn Thiết Tâm Nguyên:” Cáp Mật là vùng hổ lang, giáo hóa của văn thánh không tới được, cư dân nơi đó không biết lễ nghĩa liêm sỉ, không hiểu nhân hiếu là gì. Đại Tống ta khai hóa từ lâu, quốc sách thích hợp với nơi này, chưa chắc thích hợp với Cáp Mật.”
“ Ngươi đã quyết chí tách ra, trẫm không trách, nhưng nhớ kỹ, dù Hán Đường hay Tống, chúng ta đều là một mạch truyền thừa của Hoa Hạ, quốc sách có thể khác nhau, nhưng huyết mạch không thể lẫn lộn, tổ tông càng không được phép quên. Khi đi hãy lấy từ Hiên Viên miếu một nhánh hương hỏa, dọc đường cẩn thận bảo hộ, chớ để hương hỏa tắt dù chỉ một ngày.”
Thiết Tâm Nguyên kính cẩn chắp tay:” Tiểu tế ghi nhớ lời dạy của nhạc phụ đại nhân.”
Triệu Trinh mỉm cười tiếp nhận, không thể hi vọng Thiết Tâm Nguyên cúi đầu xưng thần, có mối liên hệ này đủ rồi.
“ Không nói chuyện của ngươi và Uyển Nhi nữa, chẳng có gì để nói, hai đứa vốn là thanh mai trúc mã, là đôi bạn lữ tốt nhất, sống cho tốt, đừng phụ nó.”
“ Nếu Uyển Nhi được trời quyến cố, sinh ra lân nhi, đưa cho trẫm một đứa, đứa bình thường một chút, trẫm phong vương cho nó, để nó hầu hạ tổ phụ này khi về già.”
Cơ hội nghe hoàng đế nói ra những lời chân tình như thế không nhiều, Thiết Tâm Nguyên chăm chú lắng nghe, chỉ là Triệu Trinh nhanh chóng quay lại chủ đề chính.
Trời sáng dần.
Suốt cả đêm trôi qua trong lời lảm nhảm của Triệu Trinh, chuông Đông Kinh đã gõ báo sáng.
Triệu Trinh đứng dậy:” Trẫm nghĩ tới tiên hiền, làm một bài thơ cho ngươi, hãy nhớ, thân đeo thất tinh kiếm, tay cầm bách chiến cung, nghe kể bắt hồ lỗ, trên đời có tướng quân.”
Thiết Tâm Nguyên khom người:” Nhạc phụ quá khen rồi.”
Triệu Trinh mỉm cười:” Không phải khen, mà là kỳ vọng vào ngươi.”
Hiên Viên miếu ở Duyên An, nhưng Hiên Viên điện ở kinh đô, triều đại nào cũng như thế, lấy hương hỏa ở Hiên Viên miếu là trọng điển quốc gia.
Đây không phải chuyện qua loa.
Lễ bộ đốt biểu, Hồng lư tự tế thiên, hoàng đế ra thành chỉ, hoàng hậu tới dâng hương, bình chương sự ba lần dâng tấu xin hoàng đế cân nhắc, tham tri chính sự tuyên cáo thiên hạ.
Lễ nghi cực kỳ phức tạp.
Chỉ một nén hương khiến mọi oán hận trong lòng Thiết Tâm Nguyên biến mất, nén hương này khiến Thanh Hương quốc được liệt vào hoàng gia, danh phận trên các vương khác.
Đó là thành ý lớn nhất Triệu Trinh có thể đưa ra.
Đám Bàng Tịch, Hàn Kỳ, Văn Ngạn Bác, Bao Chửng, Vương Khuê đều ra sức khuyên hoàng đế cẩn trọng, đều bị gạt đi.
Vì thế một loạt nghi lễ vô cùng rườm rà xuất hiện, sau đó Thiết Tâm Nguyên mới được nhận một bát hương nhỏ.
Trong suốt ba ngày, Thiết Tâm Nguyên nhìn thấy vô số khuôn mặt quan lớn Đại Tống, phẫn nộ có, chỉ trích có, khinh thường lạnh nhạt có, chỉ chúc mừng là không có.
Nụ người Thiết Tâm Nguyên từ đầu tới cuối không giảm, khi đám người đó đi rồi y mới rút bông nhét kín lỗ tai ra, quay về thế giới bình thường, thế giới sinh đột trở lai.
Những lời rắm thối chưa từng lọt vào tai y dù chỉ một câu.
Thiết Tâm Nguyên về nhà, đóng cửa tạ khách, mai phải đi xa rồi, không dây dưa với đám người đó làm gì.
Tới hậu trạch thấy Triệu Uyển lười nhác ngồi dựa trên giường, ăn quả khô mang từ Tây Vực tới, từ hôm qua lén lút tới đây xong, cái miệng nhỏ của nàng không chịu nhàn, trời mới biết vì sao lại thích ăn đồ ngọt như thế.
“ Xong hết chưa?”
“ Rồi, người cuối cùng cần chiêu đãi cũng đi rồi.” Thiết Tâm Nguyên vươn vai ngáp một cái, sau đó sán tới bên giường:” Tối nay ta ôm nàng ngủ nhé?”
Triệu Uyển lườm y một cái:” Không mắc lừa, hôm qua làm người ta không ngủ ngon.”
Thiết Tâm Nguyên nhớ tới chuyện đó lại lên cơn:” Tại ta à, ai bảo nàng mặc thứ y phục kỳ quái đó, cởi không cởi được, muốn xé, con bà nó cũng không xé nổi, không thì xong việc lâu rồi ...”
“ Áo này mẹ ta đưa đấy, mục đích chính là không để ngươi dễ dàng thành công.” Triệu Uyển cười khúc khích, vuốt má Thiết Tâm Nguyên dỗ dành:” Cố nhịn, nếu không tới Cáp Mật, a di lại bảo ta là người tùy tiện.”
Thiết Tâm Nguyên khịt mũi:” Mẹ ta còn tự gả mình đi kìa.”
Triệu Uyển đánh Thiết Tâm Nguyên một cái:” Vì a di có tiếc nuối thế nên sẽ càng coi trọng quy củ, ngươi do a di sinh ra, ngươi làm bậy làm bạ cũng mắng vài câu là thôi, nếu ta cũng tùy tiện, a di sẽ vô cùng tức giận.”
Không dụ dỗ được Triệu Uyển, Thiết Tâm Nguyên đụng chân đụng tay một hồi rồi hậm hực rời nội trạch, lúc này tiền viện đèn đuốc sáng bừng.
Trương Thông và Hồ lão tam đều đang thu dọn lần cuối chuẩn bị lên đường.
Trong sân người qua kẻ lại cực kỳ tấp nập, Úy Trì Văn và Cạc Cạc đang cầm danh sách đối chiếu đống vật phẩm cao như núi, thi thoảng quay sang cãi nhau với Tiểu Châu Nhi.
Hồ lão tam chạy tới:” Chủ nhân, à, đại vương … mã vương không chịu đeo cương với hàm thiếc, người xem, nó cắn tiểu nhân ba cái, thiếu chút nữa rứt cả thịt ra.”
Triệu Uyển tới chỗ Thiết Tâm Nguyên, việc đầu tiên nàng làm là dẹp hết mớ xưng hô “thủ lĩnh, tộc trưởng, chủ nhân”, yêu cầu mọi người xưng hô với Thiết Tâm Nguyên là đại vương.
Thiết Tâm Nguyên không thích, nghe giống mấy tên sơn tặc chiếm núi xưng vương tầm thường, y rõ ràng là mã tặc, cấp bậc cao hơn hẳn.
“ Nó không thích thì thôi, kệ nó.”
“ Nhưng mà chẳng may ...”
“ Nếu nó muốn đi thì dù lắp hàm thiếc yên cương nó vẫn đi mất.”
Mã vương chạy qua chỗ Thiết Tâm Nguyên, ngửi ngửi người y, không thấy mùi rượu, thất vọng đi chỗ khác.
Cái con này rất kiêu ngạo, không muốn ở cùng chiến mã khác, Hồ lão tam cũng không thích, vì có nó thì những con ngựa khác chớ hòng an lành, nó thích ăn máng của người ta, dù thức ăn của nó ngon hơn vẫn làm thế, những con ngựa khác không dám làm gì, nhất là ngựa của Thiết Tâm Nguyên càng nịnh bợ.
Giờ Hồ lão tam chăm sóc con ngựa cái đó còn cẩn thận hơn cả chăm sóc bà bầu, chuyện này từ đầu tới cuối chính tay hắn làm, không nhờ người khác.
Mã vương thì rất vô tình với bạn lữ ngày trước, nó tựa hồ sớm quên đứa con trong bụng kia là của mình, đối xử giống với con ngựa khác, bất mãn chút là cắn với đá, đó là một trong những điều khiến Hồ lão tam tức giận.
Đến cả Triệu Uyển mới tới một ngày cũng nghe Tiểu Châu Nhi kể về con ngựa bạc tình này, bởi thế trừ Thiết Tâm Nguyên ra thì không ai thích mã vương hết.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.