Cáp Mật hiện giờ giống như chiến xa từ trên núi cao lao xuống, bất kể là quân sự, dân sinh đều tiến lên ầm ầm, vì thế Tát Già muốn bám theo chiến xa này.
Thiết Tâm Nguyên tất nhiên muốn nhìn thấy quân sự, dân sinh phát triển mãnh liệt, nhưng không muốn thấy tôn giáo phát triển mãnh liệt.
Mâu thuẫn giữa quốc vương và giáo tông là trời sinh, không quốc vương nào thích chia sẻ quyền lực với người khác.
Khi rời Đại Lôi Âm tự, có người gõ chuông, tiếng chuông vang vọng sơn cốc, không chỉ hồ nước gần đó, mà cả tuyết sơn đằng xa, tất cả đều chìm đắm trong tiếng chuông bình hòa.
Nhưng họ bị lừa rồi, bản chất của tôn giáo là tàn khốc, giống tiếng chuông, nghe rất đẹp nhưng thực tế nó đang giết chết hoặc khống chế tư duy của con người.
Bọn họ rất muốn biến tất cả mọi người thành một khuôn mẫu, dưới tình huống đó, thống trị một người là thống trị toàn bộ.
Không biết trong đầu Thiết Nguyên chứa cái gì, Tát Già tới giờ vẫn không hiểu, ba năm vất vả gây dựng văn hóa Phật giáo ở Cáp Mật chẳng hề có chút sức ảnh hưởng nào tới y.
Vì thế mà Tát Già không yên tâm, đồng thời tuyệt vọng với y rồi, nhưng Tát Già biết điểm yếu của Thiết Tâm Nguyên, vì thế luôn mời Vương Nhu Hoa tới Đại Lôi Âm tự cảm thụ Phật pháp.
Còn về phần Triệu Uyển đang mang thai, không tiện, đợi đứa bé ra đời, Tát Già cho rằng cũng nên mời nàng tới chùa.
Thiết Tâm Nguyên rời Đại Lôi Âm tự, đứng cổng chùa, hưởng thụ phong cảnh tuyệt mỹ vào mùa đông của Thiên Sơn.
Mã vương đang truy sát một con dê sừng cong, nhìn có vẻ thề không chết không thôi.
Hỏi những phụ nhân của Úy Trì gia mới biết, mã vương vốn đang ăn cỏ ngon lành, không biết vì sao chọc giận đàn dê, bị một con dê nặng một trăm năm mươi cân húc một cái vào mông ...
Chuyện này Thiết Tâm Nguyên chẳng muốn quản, thậm chí y còn nghĩ làm sao để có thật nhiều con dê hứng thú với cái mông của mã vương, như thế nó không muốn chạy không được, biết đâu mã vương năm xưa lại quay về thế gian.
Tính mã vương vẫn nóng như lửa, dê sừng cong không sở trưởng chạy đường dài bị nó đuổi kịp, nhìn nó giơ hai móng trước đạp lên lưng con dê, Thiết Tâm Nguyên thấy tối nay ăn thịt dê cũng không tệ.
Báo thù xong mã vương lười nhác về bên cạnh Thiết Tâm Nguyên, vừa rồi vận động kịch liệt làm nó mệt mỏi, nằm vật ra đất thở hồng hộc, hất đầu về phía Hồ lão tam hí mấy tiếng đòi ăn.
Thiết Tâm Nguyên mắt đảo một vòng, chạy đi hỏi xin đám phụ nhân một tấm vải, thấy một sợi dây thừng nhỏ buộc vào đuôi mã vương, đang khoan khoái dùng đuôi vỗ mông, mã vương cảm thấy có cái gì đó quấy nhiễu mông mình, quay đầu lại thấy một cái bóng màu lam.
Vừa xong bị con dê thấp kém xúc phạm cái mông cao quý, mã vương rất mẫn cảm, đứng bật dậy, nhảy mấy cái, thứ màu lam kia vẫn ở phía sau.
Thế là nó lại lần nữa chạy, chạy nhanh hơn cả lần trước, đầu thi thoảng nhìn về phía sau, hí lên một cách đầy bực tức.
Thiết Tâm Nguyên độc ác vô cùng, buộc tấm vải theo hình cái dù, thế là khi mã vương chạy, dù đón căng gió, làm mã vương càng cảm thụ rõ ràng sự tồn tại của nó, có thứ đang kéo đuôi mình.
Rẻ trái, rẽ phải, xoay tròn, nhảy cao, rồi lao đi hết tốc lực, cuối cùng sợi dây thừng nhỏ không chịu nổi đứt đoạn, tấm khăn lụa bay đi.
Mã vương lao tới dẫm đạp, cắn xé một hồi rồi hai chân run run đi về cạnh Thiết Tâm Nguyên, lần này nó cảnh giác lắm, không nằm xuống mà mắt liên tục ngó quanh.
Đám phụ nhân gần đó che miệng cười, chỉ cho rằng đại vương nổi hứng nghịch ngợm, còn Hồ lão tam mồm há ra tới mức không khép lại nổi nữa.
“ Sau này mỗi lần đều huấn luyện nó như thế .” Thiết Tâm Nguyên vừa lau mồ hôi cho mã vương vừa dặn:
Hồ lão tam vội vàng đi kiếm một cái chăm bông dày, cẩn thận đắp lên cho mã vương, sau đó liếc nhìn Thiết Tâm Nguyên, dẫn mã vương sang bên, vừa đi vừa thì thầm gì đó vào tai nó.
Thiết Tâm Nguyên biết sẽ không có lời gì tốt đẹp hết, song y không quan tâm.
Công việc chủ yếu của một quốc vương là gì?
Chính là làm một tên lừa đảo nghiêm chỉnh.
Chính trị mà, không lừa nhau mới là không bình thường.
Đứng ở ngọn núi ngoài Hang Sói nhìn xuống Thanh Hương cốc hoang vu ngày nào, giờ đã là thành thị phồn hoa
Nhìn một lúc cảm thấy chân ấm áp, cúi đầu xuống mới phát hiện ra hồ ly chẳng biết từ khi nào đã nằm dưới chân, vẫn thói quen cũ, thích ngủ dưới chân người khác.
Bất tri bất giác hồ ly đã cùng y vượt qua mười chín năm, một nhúm lông đen chạy từ đỉnh đầu tới tận cuối đuôi, Tát Già không chỉ nói một lần hồ ly là linh thú, lông nó nếu đã bắt đầu đen đi, hai năm nữa thôi sẽ thành hồ ly đen.
Theo lời mẹ nói thì những thứ họa hại luôn sống lâu hơn người khác.
Để hồ ly nằm trên cổ mình, Thiết Tâm Nguyên liền có thêm một cái khăn choàng ấm áp.
Cổng thành đóng rồi, đường phố trở nên vắng vẻ hơn nhiều, cuối năm nhiều cửa hiệu còn mở, nhưng chẳng mấy ai buôn bán nữa, đa phần tụ tập quanh bếp lò sưởi ấm, tổng kết một năm được mất, phát tiền chia thưởng.
Năm nay Tết ở Thanh Hương cốc kém tưng bừng hơn năm ngoái nhiều, cũng phải thôi, bụng đói mà, mấy ai còn hứng thú tụ tập nhảy múa, thế là ngày Tết thành đoàn tụ gia đình.
Liễu Hà chưởng quầy hiệu tơ lụa Nhật Xương Thăng ôm một cốc trà nóng, tham lam uống hết ngụm cuối, đổ bã trà vào tro nóng dưới bếp lò, xèo một cái, nhìn khói trắng bốc lên mới hài lòng đặt cốc xuống.
Ông ta chẳng quan tâm cửa hiệu vắng vẻ, toàn bộ chuyện làm ăn đã hoàn thành rồi, vắng khách thì mình còn được nghỉ, người chứ có phải là gia súc đâu mà bận rộn suốt từ đầu năm tới cuối năm.
Hồ cơ thì dám có suy nghĩ đó, bọn họ chỉ cần ngày nào thiếu khách là đói ngay, đứng đối diện cửa hiệu vẫy tay nháy mắt với Liễu Hà mấy lần rồi.
Liễu Hà liếc mắt một cái, chẳng động lòng, hỏa kế thì mắt sáng lên, tên này trong túi có sáu trăm đồng tiền, đưa tay chặt cổ hắn:
“ Vừa phát tiền lương, cất kỹ trong túi, chớ nghĩ mấy chuyện đó.”
Hỏa kế là chàng trai Hồi Hột tuấn tú, rụt cổ lại:” Chỉ nhìn thôi mà.”
Liễu Hà mắng:” Đồ kém cỏi, nhớ lại năm xưa ta làm hỏa kế cho người ta lấy đâu ra sáu trăm tiền đồng, tới tiền sắt cũng không có, làm không công tới ba năm mới được phát tiền. Giờ ngươi làm được nửa năm đã có tiền ...”
Hỏa kế làu bàu:” Đó là quy định của quan phủ, ngài thuê ta làm việc thì phải trả ta tiền.”